Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 257

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:56:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngày thứ tư khi gài bẫy nhục, Triệu Dư tìm mua t.h.u.ố.c chuột, bình thản nấu một bữa cơm cho cả nhà Lâm Đại Thăng.

 

Chẳng một ai nghi ngờ việc cô sẽ bỏ độc trong cơm.

 

Thậm chí là đầu độc c.h.ế.t cả con trai ruột của .

 

Sở dĩ cô tay với cả đứa con ruột, là bởi vì trái tim cô nguội lạnh, cô căm hận tất cả . Đứa con trai ruột thịt của cô , khi chuyện xảy hề đỡ cho lấy một câu, trái còn ghét bỏ là đồ lăng loàn, xứng đáng nó nữa.

 

Cho nên Triệu Dư phát điên. Sau khi đầu độc cả nhà Lâm Đại Thăng xong, cô suốt đêm về nhà đẻ, bảo rằng đồng ý gả cho gã đồ tể . Ngày hôm , nhà họ Triệu mừng rỡ mời gã đồ tể sang cùng ăn cơm, tất cả bọn họ đều đầu độc c.h.ế.t sạch.

 

Triệu Dư khi bắt tuy phần điên loạn, nhưng khai báo rõ ràng rành mạch tất cả chuyện .

 

“Làm thế đúng là mất hết tính , thể đối xử với con như !”

 

“Gã đồ tể là tên họ Triệu nổi tiếng bên chứ? Nghe bảo vợ của gã chính là gã đ.á.n.h c.h.ế.t đấy.”

 

“Cái chuyện tán tận lương tâm như thế mà bọn họ cũng cho , thảo nào Tiểu Ngư hạ độc.”

 

“Trời đất ơi, Tiểu Ngư vốn tính tình hiền lành lắm, kết quả cứ thế dồn ép đến nông nỗi , đúng là khổ.”

 

“Dù nữa thì cũng nên g.i.ế.c chứ.”

 

Trong lòng Tống Vi dâng lên cảm giác khó chịu, nghẹn ngào.

 

Rõ ràng lúc sảy t.h.a.i cứu mạng về , ai ngờ về nhà đối mặt với địa ngục trần gian.

 

Đối với nhà Lâm Đại Thăng và nhà đẻ của Triệu Dư, cô hề lấy nửa phần đồng cảm, chỉ tiếc là cô chôn vùi luôn cả cuộc đời .

 

mà, một Triệu Dư ở thời đại nếu g.i.ế.c c.h.ế.t bọn họ thì sống nổi đây?

 

Đừng là thời đại , dẫu là phụ nữ ở đời khi gặp chuyện như , nếu một trái tim đủ mạnh mẽ và thủ đoạn dứt khoát quyết liệt thì cũng chẳng thể thoát khỏi cái gia đình gốc rễ chuyên hút m.á.u như đỉa đói .

 

Cho dù sống sót thì cả đời cũng chỉ chìm trong đau đớn dằn vặt.

 

Nỗi đau lớn nhất là tâm nguội lạnh, trái tim Triệu Dư vốn c.h.ế.t từ lâu .

 

Dù Triệu Dư g.i.ế.c , nhưng khi đại đội trưởng rõ nguyên do ngọn ngành, tuy vẫn một bộ phận lên án cô việc quá cực đoan mù quáng, nhưng cũng ít cảm thấy cô quá đáng thương, tất cả đều là do dồn đường cùng.

 

tất cả những điều , Triệu Dư chẳng còn bận tâm nữa.

 

Không lâu đó, tin tức Triệu Dư tự sát truyền đến, khiến khỏi thở dài xót xa.

 

Chuyện dẫu cũng ảnh hưởng đến Đại đội Bình An, vì c.h.ế.t nên họ cấp phê bình nghiêm khắc.

 

Danh hiệu Đại đội tiên tiến năm nay coi như tan thành mây khói.

 

Việc đó khiến đại đội trưởng ai cũng thấy ngứa mắt: “Suốt ngày chịu an phận, từ giờ đứa nào còn dám gây chuyện thì cứ trừ hết điểm công cho !”

 

Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, mấy trừ điểm công. Bảo ông đem bực dọc cá nhân công việc cũng hẳn, vì ông trừ điểm cớ.

 

Chẳng qua nhắm một mắt mở một mắt, còn bây giờ siết chặt kỷ luật hơn mà thôi.

 

Tống Vi cũng trừ một , do mải hóng chuyện với vui quá mà quên mất việc.

 

điểm công trừ đó chẳng mấy chốc cô tự tay kiếm bù .

 

Vụ cấy mùa xuân khép , khắp các thửa ruộng đều là những mầm non mới gieo xanh mơn mởn.

 

Một cơn mưa rào đúng lúc trút xuống tưới mát cho mảnh đất, giúp những mầm cây cơ bản đều sống sót bén rễ.

 

Sau cơn mưa, sáng sớm ngày hôm , Tống Vi cùng Lâm Chấn và Hắc Đản dẫn theo hai con sói lên núi.

 

Lang Nhất và Lang Nhị bây giờ cũng lòng trong thôn.

 

Dù vóc dáng chúng lớn đến mức khiến dè chừng, ánh mắt cũng khác hẳn với lũ ch.ó ngốc nghếch ngờ nghệch trong thôn, nhưng vì chúng từng bảo vệ lũ trẻ, lập công khi bắt bọn buôn nên dân làng đều vô cùng quý mến Lang Nhất và Lang Nhị.

 

Dân làng ở nông thôn bây giờ hiếm ai sợ chó, trừ những từ nhỏ từng ch.ó c.ắ.n để bóng ma tâm lý.

 

Giờ đến ch.ó sói lai họ còn chẳng sợ. Chó trong thôn cơ bản đều xích mà chạy rông khắp nơi, giống ch.ó cỏ bản địa tình cảm với con vô cùng, nổi bật nhất chính là sự trung thành tuyệt đối.

 

Trẻ con chạy lên núi chơi đùa thì lũ ch.ó chạy theo nô đùa bảo vệ; lũ trẻ học, cách cũng quá xa, lũ ch.ó thậm chí còn lớn hộ tống chúng tới trường, xong xuôi thì canh quanh trường học, đợi tan học là ngoe nguẩy đuôi đón chúng về.

 

Lang Nhất và Lang Nhị nhà họ giờ là thủ lĩnh của bộ lũ ch.ó trong thôn, ngày ngày dẫn đầu đàn ch.ó đưa đón lũ trẻ tới trường, đừng là bọn buôn , chỉ cần một kẻ lạ mặt đến gần là lập tức khiến chúng cảnh giác.

 

Cho nên giờ đây lũ trẻ đàn ch.ó bảo vệ, lớn trong thôn yên tâm tuyệt đối.

 

vô tư còn giao cả đứa bé đang tập tễnh cho ch.ó nhà trông nom.

 

, nỗi lo lắng của Tống Vi về việc hai con sói đeo rọ mõm sẽ bàn tán dân làng sợ hãi là thừa thãi.

 

Lần lên núi chủ yếu là để hái nấm.

 

Sau một cơn mưa, nấm trong rừng cơ bản đều đội đất mọc lên.

 

Người cùng suy nghĩ với Tống Vi cũng ít.

 

Hơn nữa mùa khá nhiều quả dại ăn , nên lũ trẻ theo lớn rừng cũng đông đúc.

 

“Lang Nhất, Lang Nhị, giúp tìm nấm nào, mấy loại đều tìm hết nhé.”

 

Tống Vi lấy mấy loại nấm ăn tìm thấy cho hai con sói ngửi.

 

“Nấm trăn, nấm đùi gà, còn nấm hương trắng nữa, mộc nhĩ cũng ...”

 

Chủng loại nấm trong núi thật phong phú, Tống Vi và Lâm Chấn tìm mấy loại ăn .

 

Hai con sói ghé chiếc mũi đen nhánh hít hà, đó tản khắp nơi tìm kiếm.

 

Cứ ngửi thấy mùi là chúng sủa gâu gâu gọi, Tống Vi chạy qua xem thì thấy chúng tìm đúng thật.

 

“Nấm hương quá, mọc cả một mảng lớn thế , lắm.”

 

Vỗ vỗ đầu Lang Nhất, Tống Vi bắt đầu hái nấm hương, phía Lang Nhị cũng truyền đến tiếng động.

 

“Chị Tống Vi, Lang Nhị tìm mấy cây nấm đùi gà to lắm , đều hái hết!”

 

Tống Vi: “Vậy em tự hái .”

 

Lâm Chấn trèo lên cây, vì thấy nấm hầu thủ.

 

Nấm hầu thủ mọc ở những vị trí khá hiểm hóc, các cành cây cao.

 

Hái nấm là một hoạt động giúp giải tỏa áp lực dễ gây nghiện, mỗi bắt gặp là một khiến lòng rạo rực.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-257.html.]

 

Tống Vi cũng thích tìm nấm, vui đồ ăn ngon.

 

“Thơm quá, mùi gì thế nhỉ?”

 

Đột nhiên một mùi thơm ngào ngạt ùa tới, chỉ Tống Vi ngửi thấy mà hai con sói cũng ngẩng phắt đầu dậy, mũi hếch lên ngửi trong khí vểnh tai ngóng.

 

Men theo mùi hương , Tống Vi lén la lén lút tìm.

 

“Xoạt...”

 

Có thứ gì đó vụt qua cực nhanh, mùi thơm nọ chính là tỏa từ con vật đó.

 

Hai con sói lập tức đuổi theo.

 

Tiếc là đuổi kịp, con thú chạy quá nhanh.

 

Tống Vi thị lực tinh tường như thế mà cũng , chỉ đó là một loài thuộc họ hươu nai.

 

“Chắc là hươu xạ đấy.”

 

Lâm Chấn cũng ngửi thấy mùi hương liền cất tiếng giải thích.

 

“Trong rừng chỗ chúng loài . Thời xưa xạ hương là một loại hương liệu và d.ư.ợ.c liệu vô cùng quý giá, loại hương lấy từ hươu xạ. Vì ở nhiều nơi hươu xạ săn b.ắ.n ráo riết, lượng giảm nhiều, chỗ chúng cũng ngoại lệ. Giống nhát gan trốn kỹ, chỉ cần một chút động tĩnh cỏ cây lay động là dọa chúng chạy mất dép .”

 

Hươu xạ cơ đấy, đúng là bảo bối quý hiếm.

 

chạy xa mất , họ cũng định tiếp tục đuổi theo.

 

ngăn nổi vận may đưa lối, hươu xạ chạy mất thì lát họ đụng một đàn hoẵng ngốc.

 

Hoẵng ngốc Đông Bắc quả nhiên danh bất hư truyền.

 

Rõ ràng lúc thấy thì nhảy tâng tâng bỏ chạy, nhưng thấy đuổi theo thì tò mò đầu trở .

 

Tống Vi thật sự cạn lời.

 

Hai con sói chịu nổi sự khiêu khích , lập tức chồm thẳng tới.

 

Một con hoẵng ngốc vồ ngã nhào, những con còn liền co cẳng phóng .

 

Tống Vi: “Rõ ràng chạy còn , ăn mày thì ăn ai, cái đầu đúng là thiếu mất một sợi dây thần kinh mà.”

 

Lâm Chấn : “Hoẵng ngốc thể coi là loài động vật ăn cỏ cỡ lớn dễ bắt nhất, nhưng cũng chính vì quá ngốc nghếch nên con sống sót lớn lên trong rừng cũng chẳng bao nhiêu.”

 

ngốc thế thì chẳng lý nào chỉ ngốc mặt con , mặt các loài thú ăn thịt khác chắc chắn cũng ngốc nghếch như .

 

“Kìa, .”

 

Tống Vi và Lâm Chấn qua, một con hoẵng ngốc khác lấm la lấm lét chạy về, hơn nữa còn thẳng tới chỗ họ để gùi thuốc.

 

Sau đó nó nhảy tâng tâng thò đầu gùi gặm nấm ăn ngon lành.

 

Thật là bái phục, đây là coi họ như vô hình chắc!

 

Cơn giận nổi lên, cổ con hoẵng ngốc liền thêm một sợi dây thừng, Hắc Đản cầm những cọng lá cỏ tươi non đút cho nó ăn.

 

Con hoẵng ngốc thấy cái ăn là chẳng thèm giãy giụa gì nữa, trái còn bẹp luôn xuống đất.

 

Tinh thần của nó đúng là định quá mức cho phép .

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

“Cứ dắt thẳng về nhà , bây giờ lợn cũng cho tự nuôi , trong nhà nuôi hai con hươu thì nuôi thêm con hoẵng ngốc chắc cũng chẳng .”

 

“Nói mới nhớ, là chúng cũng nuôi thử một con lợn xem ?”

 

Lâm Chấn: “Để về hỏi đại đội trưởng xem .”

 

“Lợn của đại đội nuôi còi cọc quá, thể tìm xem sách dạy nuôi lợn nào .”

 

Cô nhớ hình như là .

 

lợn của đại đội nuôi chỉ cho ăn rau lợn, ngoài chẳng cho ăn thêm thứ gì khác.

 

thì ngô, bã đậu các loại cũng ăn .

 

Thứ gì con ăn thì cơ bản chẳng ai nỡ đem cho súc vật ăn, ngoại trừ con bò trong đại đội.

 

Bởi vì bò cũng tính là sức lao động, hơn nữa còn là sức lao động vô cùng quý giá.

 

“Hắc Đản, bên một chùm dâu rừng to lắm , mau qua hái .”

 

Bắt gặp một bụi cây gai, đó treo lủng lẳng những quả dâu rừng màu đỏ màu đen trông hấp dẫn vô cùng.

 

Giọng phấn khích của Hắc Đản truyền tới: “Chị Tống Vi, ơi ơi, ở đây một cây dâu tằm to lắm , cây sai trĩu quả luôn, mấy quả chín mọng mau đây !”

 

Được , ai cũng tìm thấy đồ ngon cả.

 

Vậy thì hái thôi!

 

thứ quả để lâu , nên cả nhóm hái ăn.

 

Con hoẵng ngốc tròng dây cổ lon ton chạy c.ắ.n nhẹ áo Hắc Đản, dùng đôi mắt ươn ướt long lanh chằm chằm bé.

 

Hắc Đản mồm ngậm đầy dâu tằm, ngơ ngác nó.

 

Con hoẵng ngốc vươn dài cổ mổ thẳng trong tay bé.

 

“A, hóa mày cũng ăn quả , cây còn nhiều lắm !”

 

“Anh ơi mau vít cành cây xuống cho em, hoẵng ngốc cũng ăn!”

 

Lâm Chấn liếc bé một cái, đôi tay dài chân dài nhẹ nhàng túm lấy cành cây cao vút mà Hắc Đản nhảy dựng lên cũng với tới.

 

Hắc Đản ngưỡng mộ vô cùng, đến bao giờ bé mới cao lớn như trai đây.

 

Một một hoẵng cứ thế vít cành dâu tằm xuống hớn hở ăn thỏa thích.

 

Con hoẵng ngốc lá cây quả đều gặm hết, nhưng ăn một hồi thấy dâu trong tay Hắc Đản là ngon nhất, thế là cứ lượn lờ quanh bé.

 

Hắc Đản mới hái xuống kịp bỏ miệng cướp mất.

 

“A a a! Mày tự hái mà ăn chứ, cướp của tao!”

 

 

Loading...