Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 255: Dưa Nhà Tam Thúc Công
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:56:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xì...
Lời của Tống Vi sắc bén hệt như mũi d.a.o nhọn, đ.â.m phập một nhát trúng ngay tim đen của Lâm lão thái.
“Cho nên bà lão , bà thật sự thích hợp nuôi con , cũng chẳng hợp gần gũi với con cái, vì cho chúng nó thì bà nên tránh xa bọn họ là .”
Xã viên xung quanh ai nấy đều trợn tròn mắt.
Tuy Tống Vi vẻ quá đáng, nhưng mà...
Ngẫm nghĩ kỹ thì thấy chẳng sai tí nào!
“Hình như đúng thật đấy! Lâm lão thái chẳng quá nuông chiều nhà con cả , kết quả là càng gần gũi với bà thì càng xui xẻo, hai đàn ông nhà con cả đều tống giam . Tính nết thằng hai với thằng tư chúng cũng chẳng ưa nổi, trông cũng chẳng giống tiền đồ gì lớn.”
“Ngược là nhà chú ba, Lâm lão tam tuy mất sớm nhưng khi rời khỏi nhà họ Lâm và Lâm lão thái, Lâm Chấn bộ đội tiền đồ rực rỡ bao, giờ dẫu giải ngũ nhưng cuộc sống vẫn khấm khá đủ đầy, thằng Hắc Đản bây giờ thấy cũng lanh lợi phết.”
“Nói thế đúng là tà môn thật! Trước chẳng Lâm lão thái rêu rao Hắc Đản khắc ? thấy Hắc Đản sống chung với Lâm Chấn vẫn khỏe re đấy thôi, trái mấy đứa con đứa cháu cận với Lâm lão thái đều gặp họa, rốt cuộc là ai khắc ai chứ!”
Lâm lão thái run rẩy chỉ tay Tống Vi, mồm ú ớ “Mày... mày...”, mắt trợn ngược suýt nữa ngất xỉu tại chỗ.
lúc , Quý lão bỗng nhiên xông tới, châm vài mũi kim chuẩn xác Lâm lão thái, khiến bà lập tức tỉnh táo , ngất .
“Mấy ngày nay bà ngủ ngon giấc, cảm xúc kích động quá mức, nếu dễ như Ngưu bà t.ử đấy.”
Ngưu bà t.ử bây giờ trúng gió liệt giường, Lâm lão thái lập tức dọa sợ khiếp vía, vì biến thành bộ dạng nên vội vã chuồn lẹ, nếu bà sợ thêm vài câu nữa sẽ kìm cơn giận mà ngã bệnh mất.
Quý lão đưa mắt nháy với Tống Vi một cái.
Tống Vi mỉm đáp ông.
“ là mồm mép tép nhảy, cái thứ đàn bà khuấy đảo gia đình! Rước loại phụ nữ về đúng là bất hạnh cho dòng tộc, còn bước qua cửa quậy cho nhà chồng gà bay ch.ó sủa!”
Tống Vi: “...”
Vốn thấy Tam Thúc Công ngần tuổi đầu, cô cũng định so đo gì, cái lão già đằng chân lân đằng đầu thế nhỉ?
Lâm Chấn cất giọng trầm mà chân thành: “Sau cô gả cho cháu, cháu thích cô khuấy đảo như thế.”
Phì...
Tống Vi nhịn bật thành tiếng.
Tam Thúc Công tức tối trừng mắt quát: “Hồ ly tinh! Cô xem cô mê hoặc một đàng hoàng thành cái bộ dạng gì !”
Tống Vi: “Cảm ơn lời khen của Tam Thúc Công nhé! Người bảo hồ ly tinh xinh tài họa quốc ương dân, tiếc là Lâm Chấn chỉ là bình thường, cháu cũng chẳng bản lĩnh loạn đất nước, cơ mà cháu công nhận xinh thật đấy!”
“Mày... chúng mày tao tức c.h.ế.t đấy !”
Lâm Chấn: “Vừa Quý lão ở đây, để ông bắt mạch cho ông.”
Quý lão cũng hiểu ý, lập tức tóm lấy cổ tay lão bắt mạch:
“Ông tuổi cao quả thực nên nóng giận bốc hỏa, bớt lo chuyện bao đồng thì hơn.”
Tam Thúc Công dộng mạnh gậy chống: “Bớt lo chuyện ? Ông xem từng đứa chúng nó đứa nào khiến tao bớt lo , tao lo mà !”
Tống Vi âm thầm đảo tròn mắt.
Lâm Chấn: “Tam Thúc Công còn việc gì nữa ? Ông đây chậm trễ giờ việc của cháu .”
Tam Thúc Công tức nghẹn thái độ nước đổ đầu vịt của Lâm Chấn, đành c.h.ử.i đổng vài câu hậm hực bỏ .
Vừa đúng lúc đến giờ nghỉ ăn trưa, đều mang theo cơm hộp, hai bèn mời Quý lão cùng ăn chung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-255-dua-nha-tam-thuc-cong.html.]
“Sao Quý lão tới tận đây thế ạ?”
Quý lão: “Có cuốc thương, qua xem thử một chút.”
Công việc đồng áng bây giờ của ông nhiều, chủ yếu phụ trách khám chữa bệnh cho bà con trong đại đội Bình An.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Mùa đông ốm nhiều, đến mùa vụ bận rộn t.a.i n.ạ.n cũng lắm.
Có việc quá sức xảy đủ thứ sự cố, nông cụ rách da chảy máu, đau lưng mỏi gối cùng các loại bệnh vặt khác.
Bây giờ Quý lão luôn mang theo hòm t.h.u.ố.c bên , việc hễ ai gặp chuyện là lập tức chạy sang chữa trị.
“Tống tri thanh, các cô cừ thật đấy, dám đối đáp thẳng thừng với Tam Thúc Công nhà họ Lâm luôn.”
Mấy bà thím mê hóng chuyện xúm mặt Tống Vi thì thầm to nhỏ.
Tống Vi sang nhướng mày, ý gì đây? Cái lão già ai đụng tới ?
mà cũng đúng, ngần tuổi đầu nếu thật sự tức đến phát bệnh đấy thì chẳng đổ vạ lên đầu họ .
Cũng nhờ ở nông thôn ruộng nên gân cốt còn dẻo dai, chứ thì chống gậy lung tung khắp nơi lo chuyện bao đồng ?
“Cháu mới tới nên đấy thôi, vị Tam Thúc Công là mê lo chuyện bao đồng nhất quả đất, bởi vì là bậc trưởng bối cao niên nhất nên chẳng ai dám hó hé nửa lời.”
Tống Vi đầu , ôi chao, quen.
Là Dương Hổ Nữu, phụ nữ ở sát vách nhà Mã thẩm từng đè chồng tẩn cho một trận tơi bời.
Dương Hổ Nữu bĩu môi: “Bây giờ còn đỡ chán đấy, dạo ông ít ngoài hơn, chứ dạo nhà ai tí xích mích là ông cũng nhảy bổ can thiệp lung tung, kết quả mâu thuẫn càng lúc càng to. Lão chuyên đời bênh chằm chặp lớn tuổi, khiến bao nhiêu chịu oan ức uất ức mà lão vẫn cứ tưởng việc nghĩa đức cao vọng trọng.”
“Hồi lúc thím mới gả về đây, lão chồng ở nhà giở thói đắn thím nện cho một trận, chuyện đồn ầm ĩ khắp cả đại đội nội trong ngày hôm đó. Bố chồng thím còn kịp gì thì lão Tam Thúc Công họ Lâm chạy tót sang nhà thím lải nhải mấy câu nhảm nhí như đàn bà an phận thủ thường, đ.á.n.h chồng là thể thống gì... mà nhức hết cả tai.”
“Nếu nể lão lớn tuổi, thím tiện tay đ.ấ.m luôn cả lão !”
Tống Vi gật đầu tán thành nhiệt liệt.
Thấy Tống Vi đồng tình, Dương Hổ Nữu càng thêm hào hứng: “Thím cho cháu , lão Tam Thúc Công chỉ thích chõ mũi nhà khác, mà ngay cả chuyện trong nhà lão cũng can thiệp một cách vô lý hết sức.”
Tống Vi lập tức nổi m.á.u hóng hớt, vểnh tai lên ngóng:
“Thím Dương, thím kể kỹ hơn xem nào!”
“Lão Tam Thúc Công họ Lâm hai trai hai gái, hôn sự của tất cả đám con đều do một tay lão quyết định. Thằng con cả vốn trong mộng, nhưng lão già lẩm cẩm hồ đồ, chỉ vì gia đình một phụ nữ góa bụa ơn với lão mà lão ép bằng thằng con cả dứt tình với cô gái , bắt nó cưới mụ góa đó về vợ.”
Tống Vi hít một ngụm khí lạnh: “Thế mà con trai ông cũng chịu ?”
“Ban đầu chịu nổi, nhưng ngặt nỗi lão già giả vờ tức giận ngã bệnh, còn khăng khăng bảo là do thằng con chọc tức , mắng nó là đồ bất hiếu bất mục các kiểu. Cuối cùng ép thằng con cả rước mụ góa về, lão còn bô bô bảo ơn, báo đáp ân tình... Cháu bảo tức lộn ruột cơ chứ! Sinh cái nhà lão đúng là xui xẻo tám đời!”
Tống Vi gật đầu lia lịa: “Chuẩn luôn ạ!”
Lão già đúng là tai họa của gia đình mà!
“Ông báo ân tự cưới mụ góa đó , đem con trai trả ơn đúng là hết chỗ .”
Dương Hổ Nữu gật đầu cái rụp:
“Lại đến thằng con thứ hai của lão cũng t.h.ả.m chẳng kém. Hai vợ chồng nó tình cảm vốn khá êm ấm, nhưng khổ nỗi trong nhà lão già chuyện gì cũng quản. Đứa con trai đầu lòng của hai đứa đẻ lão già bế phắt đem cho con nuôi của thằng em trai đẻ con nối dõi của lão!”
“Chỉ vì thằng em trai thời trẻ thương chỗ đó nên sinh con, lão già thằng em lóc van nài vài câu là hào phóng tự tiện chủ cho vợ chồng thằng con thứ hai, đem đứa bé đỏ hỏn lọt lòng trao cho luôn!”
Mắt Tống Vi trợn tròn, thể tin nổi, cái lão già đúng là khốn nạn thật đấy!
“Còn cả đứa con gái lớn của lão nữa, lão gả cho một gã đàn ông từng một đời vợ đèo bòng theo mấy đứa con riêng. Lý do là vì bên đó là họ hàng bên nhà chị dâu cả của lão, chị dâu nhờ lão giúp mai mối, lão liền vỗ n.g.ự.c nhận lời đẩy ngay con gái ruột của hố lửa chịu khổ chịu sở!”