Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 254
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:56:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuối cùng cũng xong màn tuyên dương khen ngợi, Tống Vi thở phào một .
Một đám xúm trò chuyện với cô, thể thấy rõ đều thực lòng cảm kích cô vô cùng.
Lần kẻ cấu kết với bọn buôn là Hứa tri thanh, vốn dĩ ấn tượng của bà con với điểm tri thanh thể , nhưng nhờ tóm ngần kẻ buôn mà đầu tiên phát hiện cũng là tri thanh, thế nên thái độ của xã viên đối với các thanh niên trí thức chuyển biến .
Ai nấy đều c.h.ử.i rủa Hứa Lai Đệ thất đức.
Bởi vì xảy biến cố lớn như vụ buôn , chuyện của nhà họ Lâm ngược chẳng còn mấy ai bận tâm để ý nữa.
Chuyện bắt cóc trẻ con bàn tán rôm rả suốt mấy ngày liền. Hôm , Lâm lão thái vốn ngó lơ với gương mặt tiều tụy tìm đến gặp Lâm Chấn.
Cậu con trai và đứa cháu nội mà bà cưng như cưng trứng đều bắt giam, điều khiến Lâm lão thái cảm thấy trời đất như sụp đổ.
Ngặt nỗi quan trọng nhất là trong nhà chẳng lấy một ai chịu tay giúp đỡ.
Lâm lão đầu thì khỏi trông mong gì, bởi vì ông tỏng hai chẳng cốt nhục của . Xưa lúc còn yêu chiều Lâm lão thái thì thấy bà cái gì cũng , cũng sẵn lòng nuông chiều nhà con cả.
bây giờ Lâm lão đầu chỉ mặc kệ sự đời. Dù ông cũng già , dẫu mấy đứa con trong nhà phân gia thì hằng tháng vẫn cung phụng đồ ăn thức uống cho ông, nhà con cả chẳng m.á.u mủ của , ông việc gì tốn công tốn sức cứu .
Huống hồ cứu cũng chẳng cứu nổi.
Lâm lão nhị từ khi cả giống má nhà họ Lâm thì cũng chẳng mảy may bận lòng. Anh phân gia ở riêng, lúc chỉ mong vun vén cho tổ ấm nhỏ của .
Còn Lâm lão tứ nhát gan lười biếng thì càng thể trông cậy.
Lâm lão thái nghĩ tới nghĩ lui, chỉ còn mỗi phía Lâm Chấn là may thể nhờ vả chút quan hệ.
Lúc Lâm lão thái mới hối hận vì rạn nứt mối quan hệ với em Lâm Chấn quá mức gay gắt.
“Lâm Chấn , coi như bà xin cháu đấy, cháu giúp bác cả với em họ cháu một tay .”
Lâm lão thái cố tình nhằm đúng lúc đang công để đến cầu xin, bởi vì lúc đông , dễ dàng dùng đạo đức để ép buộc trói buộc khác.
Tay Lâm Chấn hề ngừng mà tiếp tục cuốc đất: “Không giúp .”
Lời từ chối dứt khoát lạnh lùng, thậm chí chẳng thèm liếc Lâm lão thái lấy một cái.
Lâm lão thái thấy liền nghiến răng: “Sao cháu cách nào ? Cháu quen rộng như thế, đến cả máy kéo còn nhờ quan hệ lấy về thì cách! Rõ ràng là cháu giúp thì !
Phải, bà thừa nhận phần lơ là với cháu và Hắc Đản, nhưng bà đây cũng là bất đắc dĩ thôi mà! Bà cũng xót xa lắm chứ! Năm đó lúc bà sinh bố cháu suýt nữa thì mất mạng, bà oán hận cho ?
Ngần năm trôi qua , hai em cháu cũng khôn lớn khỏe mạnh cả, hà tất nắm mãi chuyện xưa buông? Bà xin cháu ?”
Một già nếu chịu hạ giả vờ đáng thương thì dễ khơi gợi lòng trắc ẩn của ngoài.
Lâm lão thái cũng ngoại lệ.
Dáng vẻ khúm núm hạ của bà khiến xung quanh bắt đầu cảm thấy bà cũng chẳng dễ dàng gì.
Tống Vi nhướn mày, ủa mụ già chuyển sang giở bài tình cảm dịu dàng ?
Lâm Chấn: “Hắc Đản suýt nữa bỏ đói đến c.h.ế.t, rét đến c.h.ế.t cũng là do bà bất đắc dĩ ?”
Anh đặt chiếc cuốc trong tay xuống, đôi mắt đen sâu thẳm chằm chằm bà :
“Cướp sạch tiền trợ cấp và sữa bột vất vả gửi về cũng là do bà bất đắc dĩ?”
“Còn chuyện năm đó kéo tới nhà loạn, hại đổ bệnh, sinh non cũng là bất đắc dĩ ?”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Vậy thì cái sự bất đắc dĩ của bà đúng là nực thật.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-254.html.]
Lâm lão thái vẫn giữ bộ mặt thiểu não: “Đó là cháu ruột của bà, bà nỡ để nó c.h.ế.t thật chứ, giờ nó chẳng vẫn sống sờ sờ khỏe mạnh đó ? Sữa bột là do... do trong nhà còn mấy đứa nhỏ khác, là cháu trai cháu gái ruột thịt chung dòng m.á.u với cháu cả, cho chúng nó ăn tí sữa bột thì !”
“Mẹ cháu cũng do bà đẩy ngã, là do con mụ bác dâu đáng c.h.ế.t của cháu xô ngã đấy chứ!”
Tống Vi khẩy mỉa mai: “Hay cho câu “ăn tí thì ”! Mấy ăn “một tí” thôi đấy ? Một giọt cũng chẳng chừa cho Hắc Đản, sữa bột Lâm Chấn cực khổ gửi về đem vỗ béo lũ khác trắng trẻo mập mạp!
Em trai ruột của gầy trơ cả xương như thế, mắt bà mù mà thấy? Còn cả những vết đòn roi thương tích khắp thằng bé nữa, gia đình đàng hoàng nào coi cháu ruột như kẻ thù mà đ.á.n.h đập tàn nhẫn như thế ?”
Lâm lão thái nghiến răng kèn kẹt, là con ranh Tống Vi , chỗ nào cũng mặt nó thế !
“Là do bà mỡ heo che mắt, giờ bà cũng sai . Bà ngần tuổi đầu chuyện hồ đồ, các cháu đừng nắm lấy tha nữa ?”
“Thằng nhóc Lâm Chấn , dẫu cũng là bà nội ruột của cháu, nếu cháu cách thì giúp một tay , quan hệ trong nhà nên căng quá.”
Tống Vi về phía lên tiếng, đó là một lão già vẻ bề , cũng chính là Tam Thúc Công của họ Lâm.
“Vị thúc công , ông bênh ngoài thế?”
Tống Vi vẻ kinh ngạc: “Bác cả của Lâm Chấn và Lâm Hữu Phú quan hệ m.á.u mủ gì với họ Lâm, chuyện ông ?”
Tam Thúc Công lập tức trừng mắt quát Tống Vi: “Người nhà cô dạy cô cách chuyện với bậc trưởng bối ? Một đứa con gái suốt ngày mồm mép tép nhảy, cô còn gả nhà họ Lâm mà đắc tội với bao nhiêu , đừng cho cái nhà êm ấm quấy đảo đến gà bay ch.ó sủa!”
Lão ngứa mắt Tống Vi từ lâu.
Theo lão thấy, gia hòa vạn sự hưng, xích mích giữa Lâm Chấn và Lâm lão thái tuy lớn nhưng dẫu bẻ gãy xương còn dính lấy gân, chuyện lớn đến mấy chỉ cần mỗi bên nhường một bước là xong xuôi, Lâm Chấn phận con cháu nên thông cảm cho già.
Tống Vi híp mắt , cái tính nóng nảy của cô bắt đầu bốc lên đấy.
Lâm Chấn chắn ngay mặt cô: “Tam Thúc Công, đây là việc nhà của cháu, ông quản quá rộng đấy.”
Tam Thúc Công tức giận đến run râu trợn mắt: “Tao quản quá rộng ? Mày... mày ăn với tao thế đấy hả? Tao là Tam Thúc Công của mày đấy! Mày dám vì một đứa đàn bà còn rước về cửa mà tao như thế , đúng là đồ mất dạy, vô lễ, bôi tro trát trấu mặt họ Lâm chúng !”
Lâm Chấn lạnh lùng nhấn mạnh: “Cô là vợ cưới của cháu, cũng sẽ là trong nhà cháu.”
“Mày... đúng là quân vô pháp vô thiên, sinh mang xương phản nghịch, chịu dạy bảo!”
“Vị Tam Thúc Công , tuổi ông cũng cao, chắc hẳn trong mắt cũng coi là bậc đức cao vọng trọng. Nếu thích quản chuyện bao đồng như thế, tại năm xưa lúc bố Lâm Chấn ngược đãi, lúc phân gia đuổi khỏi nhà trắng tay, lúc Hắc Đản hành hạ thì ông bước phân xử?
Bây giờ vì hai kẻ hề chút m.á.u mủ với họ Lâm mà sang chỉ trích Lâm Chấn? Cái sự quản giáo của ông chẳng nhắm ngoài, mà nhắm nhà thế?”
Tam Thúc Công: “Tao... chuyện phân gia với Hắc Đản là việc nội bộ nhà chúng mày, tao quản ?”
Tống Vi đảo mắt: “ đấy! Thế bây giờ đây chẳng cũng là việc nhà của Lâm Chấn , ông chõ mũi gì?”
Tam Thúc Công còn thêm, Tống Vi cướp lời: “Bênh vực hai tên tội phạm chứng cứ rành rành công an bắt giữ, sang khó dễ một vô tội như Lâm Chấn, nợ mấy chắc?”
“Cô câm miệng !”
Lâm lão thái và Tam Thúc Công tức đỏ cả mắt.
Tống Vi: Tính bà đây vốn thích chống đối, dám bắt nạt đàn ông của bà mà còn đòi bà câm mồm , để xem các tài giỏi đến .
“Lâm lão thái , cái tay nuôi con của bà tệ hại thật đấy! Bà xem những đứa do chính tay bà nuôi nấng xem: Thằng con cả bụng hiểm độc, lăng nhăng bậy bạ tù rục xương; thằng con thứ hai thì quan hệ rạn nứt phân gia ở riêng, bà xem dọn ngoài là tinh thần nó phấn chấn hẳn lên; còn thằng con thứ tư thì bà nuôi thành kẻ lười hám ăn.
Duy chỉ đứa con thứ ba bà thèm đoái hoài tới là bố của đối tượng tự bản lĩnh, tự cưới vợ sinh đứa con trai tiền đồ xán lạn, nhân phẩm ai thấy cũng khen một câu.
Lại đến đám cháu nội của bà, đứa bà cưng chiều thì bà chiều cho tận nhà giam; đứa bà ghét bỏ hắt hủi thì thành tài, bộ đội, giờ dẫu giải ngũ xuất ngũ cũng tự dựa bản lĩnh xây nhà lầu, mua xe đạp.
Chậc chậc, tính thì bà đúng là độc đấy, chuyên hãm hại cận. Người khác nuôi con dở thì cùng lắm là tiền đồ, còn tay bà hễ càng coi là báu vật nâng niu thì kết cục càng t.h.ả.m hại!”
Dạo tác giả mất ngủ, tối cứ trằn trọc ngủ khó chịu quá chừng (T ^ T)