Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 252: Bắt Kẻ Buôn Người

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:56:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hứa Lai Đệ về, Tống Vi và Lâm Chấn chỉ liếc một cái tiếp tục ở , chuẩn bám theo hai tên buôn .

 

phía Hứa Lai Đệ cũng công an theo dõi.

 

Tống Vi ẩn nấp khéo, chỉ là vẻ mặt tiếc nuối, ăn dưa hóng chuyện nhà Lâm lão thái đúng là uổng quá.

 

Hai tên buôn lượn qua lượn sâu ngọn núi, rẽ một căn nhà của thợ săn dựng trong rừng sâu.

 

Có điều đây là một căn nhà hoang phế.

 

Liếc sơ qua một lượt, chỉ riêng gã đàn ông lực lưỡng bên ngoài bốn năm tên, bên trong nhà mơ hồ truyền tiếng trẻ con lóc cùng tiếng la hét của các cô gái.

 

Sắc mặt Lâm Chấn tối sầm .

 

cả hai hề hành động thiếu suy nghĩ, họ đang chờ thời cơ.

 

“Cử ba tiếp ứng cho con đàn bà .”

 

Đàn em A: “Đại ca, đợi bắt lũ trẻ thì giữ con đàn bà đó ?”

 

Đàn em B: “Vừa tham ngu còn xí, giữ cái gì?”

 

Đại ca: “Hừ, tuy xí một chút nhưng thời buổi thiếu gì mấy lão độc ế vợ, bọn chúng thế nào chẳng chịu đổi đồ lấy vợ, dù chỉ đổi chút lương thực thì vẫn giá trị.”

 

Đàn em A: “Đại ca, chúng giữ ả để lừa thêm khác nữa ?”

 

Tên đại ca rít một thuốc: “Loại ngu xuẩn giữ chỉ tổ hỏng việc.”

 

Hứa Lai Đệ e là mơ cũng ngờ tới, cô kiếm tiền từ kẻ buôn , mà kẻ buôn cũng đang tính kế bán cô kiếm chác.

 

Ba tên rời , còn ai việc nấy. Dù cũng chẳng tổ chức kỷ luật gì, chẳng mấy chốc mấy gã canh gác bên ngoài bắt đầu phì phèo t.h.u.ố.c lá, tụ tập đ.á.n.h bài đ.á.n.h bạc.

 

Thừa lúc bọn chúng lơ là, Tống Vi và Lâm Chấn men theo khung cửa sổ rách nát nhảy tót trong.

 

Vừa chạm đất, họ liền một tên buôn đang định trò bậy bạ với một phụ nữ trong phòng phát hiện.

 

“Mày...”

 

Tên thốt một chữ, Tống Vi lao tới chặt một đòn chuẩn xác gáy .

 

Lâm Chấn cũng nhanh gọn giải quyết xong tên buôn đang tựa bên cửa.

 

Động tĩnh hai tạo cực nhỏ, hề kinh động đến đám đang chơi bời hăng say bên ngoài, nhưng khiến lũ trẻ cùng mấy phụ nữ giật nảy hoảng sợ.

 

Người phụ nữ suýt nhục mặt mày kinh hoàng tột độ, theo bản năng định hét toáng lên thì Tống Vi xổm xuống bịt chặt miệng cô .

 

“Suỵt, đừng kinh động đến bọn bên ngoài.”

 

Người phụ nữ run rẩy như cầy sấy, nước mắt giàn giụa gật đầu lia lịa.

 

Lũ trẻ con cũng kinh hãi hai .

 

“Đừng lên tiếng, bọn đến cứu .”

 

Lũ trẻ c.ắ.n chặt môi gật đầu, nước mắt chảy ròng ròng, từng đôi mắt to tròn trong veo tha thiết Tống Vi và Lâm Chấn.

 

Lâm Chấn ở cửa canh gác, còn Tống Vi bắt đầu cởi trói cho .

 

Được cởi trói, sợ hãi bám chặt lấy Tống Vi.

 

“Cường Tử, mày đừng quá trớn đấy, sờ soạng tí đỉnh thôi chứ để mấy con đàn bà đó mất giá thì bán tiền ...”

 

Một gã đàn ông ngậm t.h.u.ố.c lá bước , chân qua cửa thấy bất thường, vội đầu toan gọi thì Lâm Chấn vung tay chặt mạnh cổ mau lẹ lôi xềnh xệch trong.

 

Giây tiếp theo, lục soát bộ vũ khí cả ba tên.

 

Thậm chí còn cả súng.

 

Bên ngoài còn ít kẻ, một khi bọn chúng s.ú.n.g thì việc dẫn theo ngần trốn ngoài sẽ vô cùng nguy hiểm.

 

Tống Vi lùng sục khắp căn phòng, cuối cùng tìm thấy một căn hầm ngầm bên chiếc giường lò bỏ hoang.

 

Bên trong ẩm mốc bốc mùi, nhưng hầm đủ rộng.

 

Vừa mở nắp hầm, Tống Vi bụi sặc ho khù khụ vài tiếng, đợi khí lưu thông một lát bèn bảo chui hết trong.

 

Những cứu vẫn còn kinh hoàng, nảy sinh tâm lý ỷ Tống Vi và Lâm Chấn, ai nấy đều theo cô chứ chẳng trốn hầm.

 

Tống Vi: “Bọn chúng súng, ở trong an hơn. Dẫn theo sẽ chạy thoát , khéo còn mất mạng. Chờ bắt hết lũ buôn bên ngoài sẽ thả .”

 

, một cô gái trẻ c.ắ.n răng đầu chui xuống hầm:

 

“Cảm ơn hai .” Cô gái nghẹn ngào cảm ơn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-252-bat-ke-buon-nguoi.html.]

mở đường, những còn cũng ngoan ngoãn chui hầm.

 

Tống Vi khôi phục miệng hầm như cũ, nhận lấy con d.a.o găm do Lâm Chấn đưa sang.

 

Rất , thời khắc săn mồi bắt đầu.

 

Hai bắt đầu quan sát bộ kẻ địch ở đây.

 

Bên ngoài gian phòng là sảnh lớn, mấy tên vẻ là thành viên cốt cán đang tụ tập bàn bạc kế hoạch tiếp theo, trong đó cả hai đàn bà.

 

Chưa đợi Tống Vi và Lâm Chấn tay, bỗng nhiên tiếng s.ú.n.g nổ vang truyền tới.

 

Toàn bộ đám bên giật b.ắ.n phắt dậy.

 

“Chuyện gì thế? Bị lộ !”

 

“Rút mau!”

 

Vừa động tĩnh, phản xạ đầu tiên của đám luôn là mang theo “hàng” tẩu thoát.

 

Còn mấy tên em ngoài, bọn chúng chút tình nghĩa đấy nhưng chẳng đáng là bao.

 

Rất nhanh, một toán rảo bước tiến về căn phòng giam giữ “hàng”.

 

Thế nhưng bước , bọn chúng liền ngơ ngác c.h.ế.t lặng.

 

“Người ?!”

 

“Không xong !”

 

Đến khi nhận đột nhập thì muộn, tên đầu sỏ lập tức toan rút súng.

 

Một cước quét ngang đầy uy lực của cặp chân thon dài phóng tới, tên đầu sỏ s.ú.n.g còn kịp rút thì cả bay vút xa.

 

“Đoàng! Đoàng!”

 

Những tên khác cũng định thần rút súng, Lâm Chấn tay cực nhanh chộp lấy cổ tay tên cầm s.ú.n.g bẻ ngược lên trời, mấy phát đạn b.ắ.n chỉ thiên nổ rỗng trung.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Tên cũng Lâm Chấn đạp bay ngoài.

 

Tống Vi cũng giật phắt khẩu s.ú.n.g từ tay một tên, suýt chút nữa bóp nát vụn xương cổ tay gã.

 

Trong phòng vang lên những tiếng thét t.h.ả.m thiết.

 

Hai ả đàn bà thấy tình hình liền cắm đầu chạy thục mạng ngoài, ả trẻ tuổi còn nổ s.ú.n.g về phía họ, điều chẳng trúng phát nào.

 

“Mau lên, bên trong hai tên cớm!” Bọn chúng vô thức tưởng rằng công an ập tới.

 

Đám bên ngoài ùa cả .

 

dù vóc dáng vạm vỡ đến cũng chẳng thể là đối thủ của Lâm Chấn và Tống Vi.

 

Cả hai cầm s.ú.n.g trong tay, nhắm chuẩn tay chân của đám xông mà bóp cò.

 

“Chỗ giao cho , em đuổi theo hai ả đàn bà .”

 

Dứt lời, Tống Vi cúi nhặt một hộp tiếp đạn lắp phóng vọt ngoài.

 

Lâm Chấn cực kỳ yên tâm về thủ của cô, thuần thục trói gô từng tên buôn đang la liệt kêu gào đau đớn .

 

Trận đ.á.n.h khiến thấy vô cùng sảng khoái, đây chiến trường phối hợp với đồng đội cũng từng ăn ý đến mức .

 

Lâm Chấn trói địch, khóe môi khẽ cong lên một nụ .

 

Lúc Tống Vi đuổi kịp hai ả đàn bà, cô b.ắ.n một phát, ả trẻ tuổi nhẫn tâm kéo ngay phụ nữ trung niên lớn tuổi đỡ đạn .

 

Ả trung niên trúng một phát đạn chân, ngã vật đất gào t.h.ả.m thiết.

 

Tống Vi chẳng thèm ả, lướt thẳng qua đuổi theo ả đàn bà trẻ tuổi.

 

“Cô cái gì? Đừng g.i.ế.c , tiền nong đều thể cho cô hết!”

 

Thấy Tống Vi đuổi bám buông, ánh mắt ả lộ rõ vẻ căm thù, nhưng ngoài mặt lóc vô cùng đáng thương:

 

cũng là bất đắc dĩ thôi! cũng là nạn nhân bọn chúng bắt cóc tới đây mà! Trước vốn là một cô gái trong sạch đàng hoàng, nhưng nếu lời thì chúng sẽ g.i.ế.c mất!”

 

Tống Vi giơ s.ú.n.g chĩa thẳng ả: “Ồ, thế ?”

 

Trong mắt ả đàn bà lóe lên tia tính toán, ả rõ đàn bà là loài dễ mềm lòng nhất:

 

“Thật đấy! Ngày đầu tiên bắt tới, đám súc sinh nhục , bọn chúng còn định g.i.ế.c nữa, vì giữ mạng nên mới c.ắ.n răng giả vờ hùa theo bọn chúng thôi!”

 

Tống Vi quẹt quẹt giọt nước mắt hề tồn tại: “Đáng thương quá. Lại đây nào, sẽ giúp với công an, đến lúc đó cô cứ khai báo rành mạch tội ác của bọn chúng, công an sẽ khoan hồng xử nhẹ cho cô.”

 

 

Loading...