Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 251: Kẻ Buôn Người Tới

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:56:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Kẻ buôn , dù ở thời đại nào cũng là phường phỉ nhổ, ai nấy đều đ.á.n.h cho tơi bời.

 

Giờ đây kẻ buôn mò tới đại đội Bình An, tự nhiên đề phòng kỹ lưỡng, nhất là tóm gọn cả ổ.

 

Tống Vi và Lâm Chấn tìm đại đội trưởng.

 

Việc cần đại đội trưởng dẫn cùng phối hợp.

 

Đêm hôm khuya khoắt gõ cửa, đại đội trưởng bận rộn cả ngày bèn dụi mắt mở cửa, đang thèm ngủ c.h.ế.t , thầm nghĩ tên ranh con nào tới giở trò gì.

 

Đến khi mở cửa thấy là Lâm Chấn, ông chẳng hai lời liền bảo nhà.

 

Ông vẫn khá tin tưởng Lâm Chấn, sẽ vì chút chuyện cỏn con mà tìm đến .

 

“Có chuyện gì thế?”

 

Lâm Chấn mở miệng khiến đại đội trưởng chấn động:

 

“Đại đội kẻ buôn tới.”

 

“Cháu bảo cái gì!”

 

Tiếng thét kinh ngạc của đại đội trưởng mà phát từ Hạnh Hoa thẩm phía ông.

 

“Vào nhà , mau nhà .”

 

Đại đội trưởng vội vàng giục hai trong.

 

Sau đó, Tống Vi thuật một lượt cuộc đối thoại giữa Hứa Lai Đệ và tên buôn mà cô lỏm .

 

Đại đội trưởng xong tức đến sôi máu, đập thẳng một chưởng xuống mặt bàn:

 

“Cái cô Hứa tri thanh , cô nhảy lên tận trời xanh đấy !”

 

Tống Vi: “Không, cô tù đấy ạ.”

 

Hạnh Hoa thẩm cũng giận run : “Cô còn chút lương tâm nào thế? Đại đội đối xử tệ bạc với cô ! Giờ ngày tháng êm tự tự chịu nông nỗi đó, mà còn dám đ.á.n.h chủ ý lên đầu con nít trong đại đội !”

 

Đại đội trưởng ngậm tẩu t.h.u.ố.c : “Không , tuyệt đối thể để lũ trẻ xảy chuyện.”

 

Tống Vi: “Đại đội trưởng chú đừng vội, một khi chúng cháu thì nhất định sẽ để lũ trẻ gặp nguy hiểm. Tốt nhất là nghĩ cách tóm gọn cả ổ buôn , cũng chẳng rõ trong tay bọn chúng hiện tại đang giam giữ đứa trẻ nào khác .”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

, theo dấu vết kẻ buôn để tóm trọn một mẻ, báo công an ngay đây.”

 

“Không !”

 

Đó là lời của Lâm Chấn: “Bây giờ công an tuyệt đối thể đến. Lũ buôn nhắm đại đội , công an đột ngột xuất hiện sẽ đả thảo kinh xà.”

 

“Cũng chắc.”

 

Tống Vi xoa cằm: “Chẳng Lâm Hữu Phú bắt ? Có hai đồng chí công an đến thông báo cho Lâm lão thái cũng hợp lý mà. Có điều công an tới thì ngày mai bọn chúng chắc tay, nhưng chúng thể bám theo Hứa Lai Đệ.

 

Chẳng ngày mai cô gặp tên buôn đó ? Sau đó chúng thể theo dõi . Không bọn chúng s.ú.n.g ống gì , nếu công an tới để bảo vệ an cho dân làng thì đương nhiên là nhất .”

 

“Cái gì? Lâm Hữu Phú bắt ư?”

 

Đại đội trưởng và Hạnh Hoa thẩm đều ngây , nửa đêm nửa hôm mà tiếp nhận nhiều tin giật gân thế .

 

Tống Vi nghiêm trang : “Vâng ạ, hôm nay cháu với Tô tri thanh lên thị trấn, khéo thấy Lâm Hữu Phú tóm, hình như là vì lén lút chợ đen bán đồ gì đó.”

 

“Vậy đồn công an ngay.”

 

Đêm hôm khuya khoắt thế chắc chẳng còn ai dòm ngó nhỉ.

 

Đại đội trưởng chẳng màng mệt mỏi, định lấy xe đạp phóng lên thị trấn ngay thì Lâm Chấn cản :

 

“Để cháu cho, cháu quen ở đồn công an.”

 

Vụ án gián điệp vẫn đang trong quá trình điều tra, ngờ lòi thêm một đám buôn .

 

Đại đội Bình An đúng là nhộn nhịp thật.

 

Cho dù báo án thì vì chuyện của Lâm Hữu Phú, ngày mai lẽ cũng sẽ công an đến tận nhà hỏi han vài câu.

 

Báo một tiếng, nhân lúc hỗn loạn trộn vài đồng chí công an mặc thường phục canh chừng, phụ trách bảo vệ an cho lũ trẻ là .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-251-ke-buon-nguoi-toi.html.]

 

Sáng sớm hôm , đại đội Bình An náo nhiệt hẳn lên, tiếng the thé của Lâm lão thái gào thét vang tận mây xanh:

 

“Không thể nào, tuyệt đối thể nào! Các đồng chí công an thể vu oan cho ! Cháu trai thể cái trò đầu cơ trục lợi cơ chứ, trong chắc chắn hiểu lầm gì ! Thằng bé đó ở nhà ngoan ngoãn, an phận lắm, tuyệt đối đời nào chuyện tày đình như thế!”

 

Sự xuất hiện của hai công an gây bao nhiêu huyên náo.

 

Người thì bu hóng hớt, kẻ thì chột sợ hãi.

 

Trong đó, Hứa Lai Đệ kẻ mang tật giật thấy bóng dáng công an thì mặt cắt còn hột máu. kỹ vì chuyện buôn mà do Lâm Hữu Phú bắt, trái tim cô mới thoáng buông lỏng.

 

vẫn vô cùng chột , chẳng dám nán lâu, chỉ liếc hai cái vội vã rời .

 

Giữa đám đông hỗn loạn ồn ào , vài cải trang thành xã viên, lặng lẽ hòa trong thôn.

 

Hứa Lai Đệ địa phương, dẫu thêm vài gương mặt lạ lẫm cô cũng chẳng nhận nổi, huống chi là đám buôn .

 

Lúc , tên buôn trốn ở đằng xa, thấy mặc cảnh phục tới liền hoang mang luống cuống.

 

Hứa Lai Đệ báo tin.

 

Tống Vi và Lâm Chấn lẳng lặng bám sát phía .

 

Hai hệt như những kẻ săn mồi đỉnh cấp đang kiên nhẫn bám theo con mồi, để đối phương phát giác một chút động tĩnh nào.

 

Hứa Lai Đệ lén la lén lút, vì đầu chuyện nên dáng điệu đầy vẻ chột , như kẻ trộm.

 

Cuối cùng, cô cũng đến một khe núi nhỏ khuất nẻo triền núi.

 

“Sao thế ? Sao cớm đến, bọn tao lộ ?”

 

Một gã đàn ông nhảy phắt từ cây xuống Hứa Lai Đệ giật nảy .

 

“Không , liên quan tới các . Là thằng cháu Lâm Hữu Phú nhà bà Lâm trong làng bắt vì tội đầu cơ trục lợi đấy. Anh xem là tạm thời khoan hãy bắt trẻ con, công an vẫn còn ở đó kìa.”

 

thật sự quá sợ hãi.

 

Trước đó cảm thấy gì, nhưng giờ tận mắt thấy công an thì cô run rẩy thật sự.

 

Gã đàn ông khẩy một tiếng, vẻ mặt trở nên dữ tợn: “Không nữa? Thế thì những thứ mày ăn của bọn tao nôn sạch đấy.”

 

Vả con ả thấy mặt gã , nếu chung thuyền thì gã chẳng ngại tay g.i.ế.c diệt khẩu.

 

Hứa Lai Đệ ánh mắt đằng đằng sát khí của gã dọa cho hồn xiêu phách lạc, chân mềm nhũn bệt xuống đất:

 

“Không , ... ý là hôm nay đừng vội, công an...”

 

“Không, thời cơ hôm nay càng tuyệt hơn.”

 

Từ chỗ khuất thêm một bước .

 

Đó là một gã đàn ông trung niên. Gã xuất hiện, tên đàn ông đôi co với Hứa Lai Đệ lập tức tỏ vẻ vô cùng cung kính.

 

“Người của tao dò la , hôm qua đúng là kẻ vì đầu cơ trục lợi, bán mấy thứ nên bán ở chợ đen nên bắt.”

 

Vì thế gã tin rằng đám công an đến , càng tin chắc bại lộ.

 

“Hiện tại công an ở đây đang bận rộn vì vụ đầu cơ trục lợi, sự chú ý của dân làng cũng dời . Chúng thừa cơ bắt lũ trẻ thì càng gây chú ý.”

 

Gã trung niên hất cằm, tên đàn ông ban nãy hiểu ý ngay, lập tức lấy “mồi nhử” chuẩn sẵn đưa cho Hứa Lai Đệ.

 

“Chỗ thịt dùng để cho hai con ch.ó ăn. Còn đống kẹo bên trong đều bỏ thuốc, mày tìm cách dụ lũ trẻ cho chúng nó ăn, dụ bao nhiêu bấy nhiêu.”

 

Hứa Lai Đệ thấy thịt thì mắt sáng rực lên, nước miếng suýt trào ngoài, dáng vẻ tham lam đó khiến hai gã đàn ông khinh bỉ tột cùng.

 

“Trên thịt t.h.u.ố.c mê, mày đừng ngu mà tự ăn đấy.”

 

Hứa Lai Đệ nhịn lầm bầm: “Đem cho hai con súc sinh ăn, phí phạm quá chừng.”

 

Gã đàn ông trung niên : “Chỉ cần mày giúp bọn tao bắt lũ trẻ, đến lúc đó mày ăn bao nhiêu thịt cũng . Đương nhiên, nếu dụ thêm đàn bà con gái thì càng .”

 

Hứa Lai Đệ đảo mắt: “Được thôi.”

 

Lòng tham vô đáy và nỗi khát khao thịt thà, tiền bạc khiến Hứa Lai Đệ nhất thời quẳng sạch nỗi sợ hãi công an đầu.

 

 

Loading...