Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 250: Quả Dưa Lớn

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:56:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hì hì, Tống Vi lúc cũng chẳng ngại vờn bà một chút.

 

Cô liếc tờ năm đồng trong tay Lâm lão thái, phì .

 

“Cháu trai bà lớn ngần mà mới cho bà năm đồng thôi á? Năm đồng thì mua bao nhiêu lương thực cơ chứ.”

 

Lâm lão thái cứng họng: “Mày thì cái gì! Cháu tao đầu kiếm tiền biếu tao năm đồng, chắc chắn nó sẽ cho tao nhiều hơn. Đây là lòng hiếu thảo của nó dành cho bà nội , chứ như ai .”

 

“Ai ” ở đây là chỉ ai thì khỏi cần , đều tự hiểu.

 

Tống Vi cũng chẳng buồn đôi co chuyện . Dù rát họng thì bà già cũng chẳng bao giờ tự nhận sai.

 

Thế nên, Tống Vi thong thả móc từ trong túi áo hai tờ “Đại đoàn kết” mệnh giá mười đồng, huơ huơ thẳng mặt bà .

 

“Thấy ? Mười đồng, tận hai tờ nhé, đều là Lâm Chấn đưa cho đấy”

 

“Ây da, chúng còn kết hôn , thế mà Lâm Chấn giao hết tiền cho quản . Bà xem, ngại ghê cơ.”

 

Giọng Tống Vi chợt nũng nịu chảy nước, nhưng chính cái điệu bộ chọc Lâm lão thái tức điên .

 

trừng trừng hai tờ “Đại đoàn kết” mười đồng trong tay Tống Vi, hai mắt xanh lè vì ghen tị.

 

“Đây là tiền của cháu tao, đáng lẽ hiếu kính cho bà nội mới đúng!”

 

Tống Vi híp mắt : “Có giỏi thì bà nhào vô cướp thử xem? Sau tiền của Lâm Chấn đều là của , liên quan nửa cắc bạc nào đến bà ?”

 

Nói xong, cô trực tiếp lườm nguýt một cái, kéo Lâm Chấn vênh váo rời .

 

Lâm lão thái tức tối c.h.ử.i ầm lên.

 

Tống Vi ngoảnh đầu : “Cái miệng bà sạch sẽ một chút . Dưới ruộng bây giờ chỗ nào cũng là phân đấy, lỡ mà điên lên, múc một gáo hắt thẳng qua thì miệng bà còn bẩn hơn nữa cơ.”

 

Lâm lão thái vội vàng bụm miệng . Bà tin chắc con ranh Tống Vi dám cái trò đó thật.

 

Lâm Chấn ngay bên cạnh chứng kiến bộ. Anh những ngăn cản mà còn xoa đầu Tống Vi tỏ ý ủng hộ, ánh mắt gọi là cưng chiều hết nấc.

 

Lâm lão thái tức giậm chân bình bịch nhưng chẳng dám c.h.ử.i thêm câu nào.

 

Mấy bà thím xung quanh tuy thấy hành động của Tống Vi quá đáng, nhưng... thể thừa nhận là xem sướng cả .

 

Hồi trẻ bọn họ cũng từng chồng chà đạp lên xuống. Nếu ngày xưa họ mà bản lĩnh cùng cái miệng chọc tức như Tống Vi, thì đến nỗi ức h.i.ế.p suốt bao nhiêu năm trời.

 

Càng nghĩ càng thấy hả .

 

Hơn nữa, cái bà Lâm lão thái cứ cầm năm đồng bạc lượn lờ khoe khoang mặt họ mãi, còn bới móc chuyện cũ của họ , ai nấy đều ngứa mắt bà từ lâu .

 

Tống Vi chọc tức Lâm lão thái xong liền kéo cánh tay Lâm Chấn, chân sáo nhảy nhót xuống ruộng. Chỉ mất một buổi chiều, hai xong hết việc.

 

Lúc vác cuốc về nhà, cô thấy Hồ quả phụ đang bưng nước cho Vương Thụ và cha của gã.

 

Đột nhiên, Tống Vi trợn tròn hai mắt.

 

Cô giật giật tay áo Lâm Chấn: “Vãi chưởng, vãi chưởng… ưm ưm…”

 

Lâm Chấn vội bụm miệng cô : “Khụ… đừng bậy, thấy bây giờ.”

 

Tống Vi chớp chớp mắt gật đầu. Đợi Lâm Chấn buông tay , cô liền hạ giọng kích động :

 

“Anh đoán xem em thấy gì? Em thấy ông già nhà Vương Thụ sờ tay Hồ quả phụ đấy! Cả cái ánh mắt nữa, em tuyệt đối lầm !”

 

Quá chấn động! Chấn động đến mức Tống Vi tới giờ vẫn hồn.

 

Hồ quả phụ, đúng là một kẻ đáng gờm!

 

Lâm Chấn híp mắt về phía bên . Bây giờ trông họ vẻ bình thường, nhưng tin Tống Vi lầm.

 

Tống Vi níu chặt cánh tay , vẻ mặt vẫn còn đầy kích động.

 

“Hồ quả phụ đúng là dám chơi lớn thật đấy. Chị nghĩ cái gì trời? Chị sắp gả cho Vương Thụ cơ mà, đó là cha chồng tương lai của chị đấy!”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Sự chú ý của Lâm Chấn nhất thời bàn tay đang nắm chặt cánh tay của cô thu hút.

 

Nóng hổi, mềm mại.

 

Đối tượng của còn thơm thoang thoảng.

 

Bao giờ mới kết hôn đây.

 

“Anh đang nghĩ cái gì đấy?”

 

Thấy Lâm Chấn cứ mặt cảm xúc mà ngẩn tò te, Tống Vi bực dọc lườm một cái.

 

Lâm Chấn bừng tỉnh, vành tai nóng lên.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-250-qua-dua-lon.html.]

“Chị ngoài hai mục đích. Một là gả cho Vương Thụ mà gặp trở ngại nào, hai là dễ dàng ngóng cái chuyện mà bọn họ đang .”

 

Hôm lén, Tống Vi cũng gã đàn ông dặn dò là tìm những già cả thế hệ để dò la.

 

Thế nên, chắc chắn Hồ quả phụ từng dò hỏi Vương Thụ , nhưng rõ ràng là chẳng moi tin tức gì hữu ích, nên bây giờ mới chuyển mục tiêu sang ông già nhà Vương Thụ.

 

Tống Vi khẽ hít sâu một , hận thể giơ ngón tay cái lên bái phục Hồ quả phụ.

 

Hai nán đám Hồ quả phụ và Vương Thụ nữa, Tống Vi kéo Lâm Chấn thẳng một mạch.

 

Nếu , cô sợ sẽ nhịn mà cứ ngoái đầu hóng hớt mất.

 

Đây đúng là một quả dưa siêu to khổng lồ!

 

Giờ phút , Tống Vi bỗng thấy đồng tình với Vương Thụ. Mẹ kiếp, đây đúng là rước sói nhà mà.

 

Tuy nhiên, để chắc chắn nhầm, tối đó cô còn mặc nguyên một bộ đồ đen thui mò đến nhà Vương Thụ quan sát.

 

Vừa vặn bắt gặp ngay cảnh Vương Thụ hầu hạ gã uống thuốc, còn Hồ quả phụ thì đang lả lơi quyến rũ ông già nhà Vương Thụ.

 

Tống Vi: Gớm

 

Cay mắt, quá cay mắt! Chuồn lẹ thôi!

 

Quả nhiên cô hề oan cho .

 

Đang lúc chuẩn đ.á.n.h bài chuồn về phủ, một quả dưa lớn khác đập thẳng mặt cô.

 

Chuyện là đường về điểm tri thanh, cô thấy tiếng bước chân. Vì chạm mặt khác nên cô bèn nấp một góc, định bụng đợi khuất mới .

 

Ai mà ngờ cơ chứ.

 

Lại thấy Hứa Lai Đệ!

 

Hứa Lai Đệ lúc tắm rửa sạch sẽ, trông còn bẩn thỉu nhếch nhác như nữa, cô đang chuyện với một .

 

“Đã thỏa thuận xong đấy nhé, một đứa trẻ đổi lấy một trăm đồng, ông nuốt lời đấy.”

 

“Yên tâm . Đến lúc đó, cô chỉ cần lừa lũ trẻ lên núi, của chúng sẽ đợi sẵn ở đó để tiếp ứng.”

 

Hứa Lai Đệ: “ đám trẻ đó hai con ch.ó canh chừng, khó tay.”

 

“Chỉ là hai con ch.ó thôi mà, gì khó . Bôi chút t.h.u.ố.c miếng thịt ném cho chúng ăn là xong.”

 

Hứa Lai Đệ bực bội lườm một cái: “Bản còn chẳng thịt mà ăn, lấy mà cho hai con súc sinh đó ăn? Ông nghĩ cái gì !”

 

Gã đàn ông nhíu mày: “ sẽ chuẩn thịt cho cô. Nhân lúc bây giờ lớn đều đang bận rộn thời gian trông trẻ, ngày mai tay luôn . Ngày mai gặp ở chỗ cũ.”

 

Hai bàn bạc thêm một lát mạnh ai nấy lén lút rời .

 

Chỗ cách nhà chồng của Hứa Lai Đệ xa. Tống Vi bước từ trong bóng tối, lạnh lùng theo bóng lưng Hứa Lai Đệ đang khuất.

 

“Hừ…”

 

Hứa Lai Đệ đúng là to gan thật.

 

khẩy một tiếng, thầm thấy may mắn vì hôm nay nổi hứng hóng dưa nên mới mò ngoài. Nếu vô tình kế hoạch của bọn chúng, ngày mai chừng trong thôn sẽ trẻ con bắt cóc thật.

 

lo cho Hắc Đản, vì hai con sói tuyệt đối bao giờ ăn thức ăn lạ cho, hơn nữa chúng luôn bám theo Hắc Đản như hình với bóng.

 

những đứa trẻ khác trong thôn thì chắc an .

 

Chậc… cô cứ va mấy cái vụ lén lút bàn mưu tính kế thế nhỉ? Cái thể chất kỳ quái gì .

 

Cơ mà thế cũng , thêm dưa để hóng.

 

về điểm tri thanh nữa mà thẳng đến nhà Lâm Chấn.

 

Đêm hôm khuya khoắt, cô cũng chẳng buồn gọi Lâm Chấn mở cửa mà trực tiếp trèo tường nhảy tót trong.

 

Vừa xoay , cô thấy Lâm Chấn lăm lăm cây gậy lù lù ngay phía .

 

Tống Vi: …

 

“Anh định gì đấy?”

 

Lâm Chấn vứt toẹt cây gậy xuống đất, vẻ mặt tỉnh bơ: “Không gì.”

 

Tống Vi đến đây hề cố ý che giấu tung tích tiếng động. Chắc hẳn Lâm Chấn thấy tiếng động lạ nên mới xách gậy trèo thẳng từ cửa sổ đây.

 

Cô cũng chẳng thèm để bụng, kéo tuột Lâm Chấn nhà kể bộ chuyện Hứa Lai Đệ cấu kết với bọn mìn định tay bắt cóc trẻ con trong đại đội.

 

Ánh mắt Lâm Chấn chợt lạnh lẽo.

 

 

Loading...