Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 249: Lâm Hữu Phú Bị Bắt

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:56:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Số d.ư.ợ.c liệu trong tay Tống Vi bệnh viện cũng thu mua, giá cả đắt hơn so với t.h.u.ố.c thông thường khá nhiều.

 

Đặc biệt là củ nhân sâm , nhân sâm rừng năm mươi năm tuổi thời buổi tuy đến mức cực kỳ hiếm khó tìm, nhưng cũng thuộc dạng của hiếm ít thấy.

 

Chỉ riêng củ nhân sâm rừng đó cô bán một trăm ba mươi đồng, thảo d.ư.ợ.c còn gộp chung cũng bốn mươi đồng nữa.

 

Chuyến cô kiếm gọn một trăm bảy mươi đồng.

 

Tính toán khối tài sản của hai , tiền bán cá đợt , tiền Lâm Chấn lấy hàng mang về phương Bắc bán kiếm lời, cộng thêm tiền bán lợn rừng, tiền cô bán thảo dược...

 

Tất cả gom góp , tài sản của gia đình nhỏ bọn họ suýt soát chạm mốc gần một vạn đồng .

 

Vui quá mất!

 

Số t.h.u.ố.c Tô Phương tìm đều là những loại thảo d.ư.ợ.c thông thường tương đối phổ biến, nhưng bù lượng nhiều nên cũng thu về mười hai đồng.

 

Đây là đầu tiên cô tự kiếm tiền, còn là tiền do chính tay nắm giữ một cách trọn vẹn.

 

Trong thoáng chốc, Tô Phương xúc động đến mức bật vì vui sướng.

 

Mười hai đồng nâng niu trân trọng siết chặt trong lòng bàn tay, dường như như mới thể chứng minh bản là một con độc lập, dẫu cho chỉ còn một một , cô vẫn đủ sức tự nuôi sống bản .

 

Tống Vi vỗ vỗ vai cô : “Đi nào, mời chị ăn đồ ngon để chúc mừng một bữa nhé.”

 

Tô Phương , cô vội quệt nước mắt nhanh chóng lấy vẻ kiên cường.

 

“Để trả tiền cho, hôm nay để mời mới đúng.”

 

Tống Vi : “Lần đầu tiên kiếm tiền, tiền chị cứ giữ kỷ niệm , chị mời tuyệt đối sẽ từ chối .”

 

Tô Phương liền cố chấp tranh giành với cô nữa. Hai cùng tiệm cơm quốc doanh đ.á.n.h một bữa no nê thịnh soạn. Tống Vi còn chu đáo đóng gói thêm một ít bánh bao, màn thầu và cả một phần sườn hấp bột mang về cho Lâm Chấn và Hắc Đản.

 

Bước khỏi tiệm cơm quốc doanh, Tống Vi chợt khựng khi thấy một bóng dáng quen thuộc lướt qua phía .

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

“Chị đây đợi một chút, hình như thấy một quen, để qua xem thử.”

 

Tô Phương : “Là Lâm Hữu Phú đúng , cũng thấy , để cùng cô.”

 

Cũng .

 

Hai liền giữ cách từ đằng xa, lặng lẽ bám theo nhóm .

 

Đó là một đám du thủ du thực lêu lổng, Lâm Hữu Phú hòa lẫn giữa đám đó trông chẳng chút gì là lạc lõng gượng gạo cả.

 

Hơn nữa, Lâm Hữu Phú đối với mấy gã còn thể hiện thái độ vô cùng khúm núm, xu nịnh. Hắn cầm bao t.h.u.ố.c lá rút từng điếu châm cho từng , cử chỉ hèn hạ chẳng khác nào một tên tay sai nịnh bợ.

 

Tống Vi bỗng nhớ dạo Lâm lão thái dường như bắt đầu vênh váo trở , hễ gặp ai trong làng cũng rêu rao khoe khoang rằng cháu trai bà tiền đồ vô lượng, chắc chắn sẽ kiếm những món tiền lớn.

 

thậm chí còn dám chạy đến mặt cô và Lâm Chấn để múa mép khoe khoang, nhưng hai con sói nhe nanh gầm gừ dọa cho sợ chạy mất dép.

 

Cái chuyện kiếm tiền lớn mà Lâm lão thái ba hoa về thằng cháu quý tử, chẳng lẽ liên quan đến đám lưu manh ?

 

Chậc... Nhìn qua là ngay chẳng con đường ăn đắn gì .

 

Sau đó, Tống Vi trơ mắt cả bọn bọn họ kéo trong chợ đen.

 

Chỗ đó Tống Vi từng ghé qua .

 

Bám theo đến tận đây, Tống Vi cũng ý định tiếp trong nữa.

 

Hiện tại cô chẳng món đồ gì cần bán cần mua ở chợ đen cả, lỡ đụng mặt thành .

 

Đang cùng Tô Phương chuẩn rời thì bỗng nhiên bên tai vang lên những tiếng bước chân rầm rập vô cùng dồn dập.

 

Tống Vi gần như ngay lập tức phản ứng cực kỳ nhanh nhạy, cô kéo phắt Tô Phương nép một chỗ khuất để ẩn nấp.

 

Ngay đó, cô thấy một toán đeo băng đỏ ở cánh tay rầm rộ xông thẳng bên trong chợ đen.

 

Chẳng bao lâu , bên trong chợ đen vang lên những tiếng la hét, hỗn loạn cả một góc trời.

 

cắm đầu cắm cổ tháo chạy thục mạng ngoài với nét mặt dữ tợn, kẻ hoảng loạn tìm cách trèo tường thoát .

 

Một vài may mắn tẩu thoát thành công, nhưng cũng ít kẻ chạy tới cửa tóm sống ngay tại trận.

 

Nấp ở một góc vô cùng kín đáo, Tống Vi và Tô Phương nín thở bất động. Tô Phương trừng to hai mắt, lấy tay bịt chặt miệng dám phát tiếng động.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-249-lam-huu-phu-bi-bat.html.]

Trước đây cô cũng từng ý định chợ đen bán chút đồ đạc để kiếm tiền, chỉ là nghĩ nên bán cái gì, vả trong tay cũng chẳng món đồ nào đáng giá để bán.

 

Không ngờ rằng còn kịp đặt chân chợ đen nào thì tận mắt chứng kiến cảnh tượng truy quét kinh hoàng thế .

 

Lúc Tô Phương toát mồ hôi lạnh, mặt hiện rõ vẻ sợ hãi và may mắn vì thoát nạn.

 

Tống Vi khẽ vỗ vai an ủi: “Đừng sợ, chỗ chúng trốn kín lắm, ai phát hiện .”

 

Tô Phương tái mặt gật đầu.

 

Giữa mớ hỗn loạn ầm ĩ của chợ đen, một toán áp giải lôi xềnh xệch ngoài.

 

Tống Vi rõ ràng, Lâm Hữu Phú cũng trong những kẻ bắt đó.

 

Lúc nước mắt nước mũi giàn giụa chảy ròng ròng, miệng ngừng gào kêu oan uổng.

 

Thế nhưng chẳng một ai thèm đếm xỉa đến lời , thậm chí một còn bồi thêm cho một cú đá mông, quát bảo ngoan ngoãn ngậm mồm .

 

Tống Vi nhận thấy dường như cả lực lượng công an cũng điều động tới. Đám ... e rằng những việc bọn chúng đơn thuần chỉ là tội đầu cơ trục lợi thông thường nữa .

 

Đợi đám khuất hẳn, Tống Vi và Tô Phương mới dám bước khỏi nơi ẩn nấp, đó trực tiếp trở về Đại đội Bình An.

 

chậm trễ mất một chút thời gian huyện nên khi cô về đến nơi, Lâm Chấn nấu xong xuôi bữa cơm trưa .

 

Mấy món ăn cô mua gói từ tiệm cơm quốc doanh về dùng để món ăn thêm cho bữa trưa.

 

Trên bàn ăn, Tống Vi kể bộ những chuyện chứng kiến ở chợ đen cho Lâm Chấn .

 

Trông thấy vẻ mặt bình thản, điềm nhiên như của Lâm Chấn, Tống Vi liền đoán trong lòng chắc hẳn nắm vài phần nội tình.

 

Thế là cô đưa đôi mắt sáng lấp lánh đầy vẻ tò mò, mong đợi.

 

Mặc dù miệng thì chăm chú , nhưng cái mồm của cô thì vẫn hề ngừng nhai, dẫu cho ban nãy ăn một bụng no căng ở tiệm cơm quốc doanh , giờ phút cô vẫn chén tì tì một cách ngon lành.

 

“Hắn theo đám để buôn bán cổ vật trái phép.”

 

Thời loạn chuộng vàng, thời bình chuộng cổ vật. Thế nhưng thực tế, bất kể là ở thời đại nào chăng nữa thì giá trị của vàng bạc và đồ cổ đều vô cùng đắt đỏ.

 

Thời đại cũng là ngoại lệ, chỉ điều đồ cổ thì hiếm đủ điều kiện kinh tế để mua nổi.

 

Hơn nữa thời điểm hiện tại, việc lén lút buôn bán những thứ là phạm pháp, tội trạng còn tương đối nặng nề.

 

Tống Vi mở to hai mắt kinh ngạc: “Hắn lấy lá gan lớn như thế chứ, mấy món đồ cổ đó bọn chúng đào ?”

 

“Những năm tình hình hỗn loạn, nhiều gia đình giàu khá giả đập phá, cướp bóc. Đám lưu manh vô địa phương cũng thừa nước đục thả câu mà cướp giật ít món đồ quý giá. Những thứ đó đều vấy m.á.u của khác cả. Trước đây bọn chúng sợ hãi dám mang đồ ngoài tiêu thụ, đến bây giờ lẽ thấy tình hình êm ả hơn nhiều, chợ đen một thời gian dài ai đến bắt bớ truy quét nên bọn chúng mới bắt đầu lơ là mất cảnh giác.”

 

“Bản chất vốn là một lũ côn đồ rảnh rỗi chịu ăn, trong lòng ôm tâm lý may rủi thêm lòng tham tiền bạc vô đáy, bọn chúng mới bắt đầu lén lút mang đồ bán tháo. Lần đầu tiên trót lọt kiếm món hời, lòng tham đáy trỗi dậy, một thành công sẽ chẳng bao giờ khiến bọn chúng dừng tay mà chỉ càng cho lòng tham thêm bành trướng.”

 

“Chỉ là bọn chúng hề rằng, ngay từ đầu tiên tay xuất hàng, bọn chúng lọt tầm ngắm của cơ quan chức năng .”

 

Lâm Chấn bẻ đôi một chiếc màn thầu, kẹp thêm mấy miếng thịt giữa đưa sang cho Tống Vi. Thấy đôi mắt cô long lanh ngập tràn sự hiếu kỳ chằm chằm, liền tỏng cô đang hỏi điều gì.

 

“Lâm Hữu Phú là kẻ tâm cao khí ngạo, mắt cao hơn đầu. Hắn khinh thường mấy đồng tiền còm với lương thực kiếm từ việc đổ mồ hôi sôi nước mắt cày cuốc ngoài đồng, chỉ kiếm tiền nhanh mà tốn sức. Anh chỉ việc nhờ dẫn xem tận mắt cái cảnh mấy gã côn đồ tiêu tiền như rác, tự khắc sẽ sốt sắng chờ nổi mà sấn sổ bám theo ngay. Mấy tên bảo dẫn kiếm tiền lớn là tin sái cổ, đúng là một tên ngu xuẩn hết t.h.u.ố.c chữa.”

 

Tống Vi gặm màn thầu hỏi: “Thế trực tiếp nhúng tay việc mua bán ? Nếu trực tiếp tay thì định tội kết án ?”

 

Lâm Chấn khẽ : “Yên tâm , kịp nhúng tay thì cũng liên quan mật thiết với đám đó, dễ dàng gì mà thả .”

 

Chuyện Lâm Hữu Phú bắt giam chắc chắn thể truyền tin về làng nhanh đến mức .

 

Buổi chiều lúc ngoài đồng, Tống Vi thấy tiếng Lâm lão thái đang rêu rao khoe khoang khắp nơi về thằng cháu đích tôn quý hóa của .

 

“Nhìn thấy hả, đây là tiền cháu trai biếu đấy, những năm đồng lận nhé! Đứa nào bảo cháu trai nên trò trống gì hả? Cháu trai của mấy ngoài việc tí sức lực để cắm mặt xuống đất việc hùng hục thì đứa nào mang về biếu cho các bà năm đồng bạc ?”

 

Tờ năm đồng cùng cái cằm nhọn hoắt của bà gần như hất ngược lên tận trời xanh.

 

Tống Vi thầm nghĩ trong bụng cứ việc vênh váo , chẳng mấy chốc nữa là hết đường mà vểnh mặt lên .

 

Cô chỉ thuận mắt liếc Lâm lão thái một cái, nào ngờ bà lão tinh mắt phát hiện ngay.

 

Bà già đắc chí đến mức sắp bay lên trời đang trong cơn hưng phấn tột độ, trong phút chốc dường như quên sạch những trận đòn đau điếng mà Tống Vi từng tặng cho bà đây.

 

“Ồ, đồng chí Tống đấy , hừ... Loại như cô mà cũng đòi chê bai cháu trai cơ đấy. Cháu trai cưới một cô gái thành phố đàng hoàng cơ!”

 

Khóe miệng Tống Vi giật giật liên hồi, bà già chỉ là bay bổng bình thường nữa, đây rõ ràng là bay đến mức chẳng còn trời cao đất dày, đông tây nam bắc là gì nữa !

 

 

Loading...