Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 248: Bánh Bao Mềm
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:56:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Về , Niên Hồng Cương dựa bản lĩnh thật sự của mà nhận công nhân chính thức, cả nhà ông cả bắt đầu dòm ngó sang vị trí công việc của .
Thế nhưng công việc kỹ thuật bắt buộc tay nghề thực thụ mới nổi, thằng cả dù thèm thuồng nhỏ dãi thì cũng đành bó tay chịu trói.
Không cướp công việc thì bọn họ sang dòm ngó tiền lương. Mấy năm đầu mới , tiền lương của hầu như đều đám dùng đủ lý do cướp đoạt sạch bách.
Mãi cho đến tận khi cưới Lâm Phỉ về vợ thì tình hình mới bắt đầu khá khẩm lên.
Niên Hồng Cương tính tình như cục bột hiền lành dễ bắt nạt, nhưng một ưu điểm là lời.
Đặc biệt là lời vợ.
Sau khi kết hôn, bộ tiền lương đều ngoan ngoãn nộp hết cho vợ quản lý.
Bên nhà bố đẻ hươu vượn gì cũng chỉ , nhưng xong thì cũng chỉ để đấy mà thôi.
Tính cách của Lâm Phỉ chẳng khác nào một quả ớt chỉ thiên cay xè. Dù cô cũng là con gái cưng chiều từ bé trong nhà lớn lên, đời nào chịu nhẫn nhịn chịu ấm ức vô cớ.
Ngay cái năm mới cưới về, nhà họ Niên mò đến tận nhà đòi tiền lương của con trai, Lâm Phỉ liền ầm ĩ một trận long trời lở đất, x.é to.ạc mặt mũi của cả đám nhà họ Niên ném xuống đất mà giẫm đạp thương tiếc.
Khi đó cả nhà họ Niên tức điên , còn lớn tiếng chất vấn Niên Hồng Cương tại đường quản giáo con vợ.
Niên Hồng Cương chỉ trừ chất phác: “Con đ.á.n.h vợ con, việc trong nhà đều do một tay cô quán xuyến cả.”
Người nhà họ Niên xong càng tức hộc m.á.u mồm.
Bọn họ ép ly hôn với Lâm Phỉ, mắng c.h.ử.i dáng dấp của một thằng đàn ông, là đồ phế vật vô dụng. Niên Hồng Cương chỉ một mực bảo sợ vợ, nhất quyết chịu ly hôn.
Còn cái chuyện c.h.ử.i là dáng đàn ông vô dụng gì gì đó, tai trái của thì tai lọt qua ngay, thậm chí những lúc c.h.ử.i mà đầu óc còn thẫn thờ ngẩn ngơ nghĩ chuyện máy móc kỹ thuật ở xưởng.
Dù tính cách của cũng là một cái bánh bao mềm, nhà c.h.ử.i bới thế nào cũng nhận hết, nhưng cái bánh bao độ đàn hồi tự hồi phục, căn bản chẳng hề tổn thương lấy một sợi lông.
Chuyện trong tổ ấm nhỏ của giao hết cho vợ chủ, bản chỉ phụ trách mỗi việc cày cuốc kiếm tiền mang về.
Hai vợ chồng với hai nét tính cách trái ngược như thế, mà chung sống với vô cùng êm ấm, ngọt ngào.
Trên đường trở về, Tống Vi cũng đang lắng Lâm Chấn kể chuyện nhà cô Lâm.
Hồi đó Lâm Chấn mối quan hệ với gia đình Đại gia gia, đương nhiên quan hệ với cô Lâm cũng thiết. Anh từng vài đến thăm cô Lâm, tận mắt chứng kiến những màn đại chiến nảy lửa giữa cô Lâm và đám nhà họ Niên.
Tống Vi xong nhịn mà bật khúc khích.
“Tính tình của dượng kể cũng buồn thật đấy.”
Lâm Chấn cũng mỉm : “Ừ, ngày cứ nghĩ dượng như thế là thiếu khí phách đàn ông, để cô theo dượng chịu khổ chịu sở. bây giờ ngẫm , thấy cái tính cách đó của dượng . Ít nhất dượng bao giờ kẻ ba đóng vai để cô chịu ấm ức. Dượng tuy tính tình mềm mỏng, nhu nhược nhưng đều kiên định về phía cô.”
Sau khi va vấp trưởng thành, chứng kiến quá nhiều gã đàn ông sĩ diện hão, thích kẻ hòa giải ba , thậm chí còn thiên vị bênh vực nhà đẻ để mặc vợ ngậm đắng nuốt cay. Đem so sánh như thế, dượng của xứng đáng là một trang nam t.ử hán đích thực .
Kể chuyện thiên hạ g.i.ế.c thời gian, ánh trăng vằng vặc soi rọi, hai đạp xe về tới Đại đội Bình An.
Ánh trăng thời buổi thật sự mang một vẻ trong trẻo đúng nghĩa “sân nhà như nước đọng trong vắt”. Vầng trăng tròn sáng, bầu trời rọi chiếu tỏ tường đến mức thể thấy rõ từng hình thù của đám mây trắng, mặt đất sáng rực rỡ đến nỗi chẳng cần dùng tới đèn pin soi đường.
Hiện tại vẫn là lúc trăng sáng nhất .
Đợi đến độ vụ thu hoạch mùa thu, ánh trăng khi đó mới là sáng nhất, lũ trẻ con thậm chí còn thể nương theo ánh trăng vằng vặc mà chạy nhảy nô đùa thỏa thích những thửa ruộng.
Lâm Chấn đưa Tống Vi về tận cổng điểm tri thanh mới rời .
Trong sân, Tô Phương đang cặm cụi thu gom những mớ thảo d.ư.ợ.c phơi khô.
Tô Phương việc liều mạng. Bây giờ ngày nào cô cũng cắm đầu cắm cổ sức lụng ngoài đồng, tan ca về nghỉ ngơi thì cô mang theo cái bánh ngô khô khốc nghẹn ứ cổ họng cùng một bình nước, chẳng buồn ngơi nghỉ phút nào mà leo thẳng lên núi hái thuốc.
Trở về xử lý sơ chế xong xuôi chỗ thảo dược, về phòng cô thắp đèn dầu cặm cụi sách nghiên cứu về các loại thảo mộc Trung y.
Sáng sớm hôm dậy sớm hơn tất cả để mang d.ư.ợ.c liệu rải đều phơi nắng.
Những lúc đang việc ngoài đồng, thỉnh thoảng gặp những cơn mưa dông bất chợt ập tới, cô học cách trời đoán thời tiết, hễ thấy trời chuyển mưa là vội vã xin phép tiểu đội trưởng cho nghỉ chốc lát cắm đầu chạy thục mạng về sân thu dọn t.h.u.ố.c nhà.
Tống Vi thôi cũng thấy mệt cho cô .
Thế nhưng bản Tô Phương chẳng hề thấy mệt nhọc chút nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-248-banh-bao-mem.html.]
Cô thậm chí còn tìm thấy niềm vui trong đó. Cô từng tâm sự với Tống Vi rằng, hồi còn ở nhà họ La, cô cũng nai lưng vô công việc, những việc đó đều là do cô ép buộc trong sự uất ức. Người lụng chịu cực chịu khổ là cô , nhưng kẻ hưởng thụ là những khác.
Còn bây giờ dù mệt mỏi rã rời, nhưng điểm công kiếm là của chính cô , lương thực là của chính cô , thảo d.ư.ợ.c bán lấy tiền cũng là của chính cô , và những kiến thức học cũng thuộc về bản cô .
Những lúc những lời , trong đôi mắt của Tô Phương đều lấp lánh những tia sáng hy vọng.
Từ đó, Tống Vi còn khuyên can cô nữa, chỉ dặn dò cô chú ý giữ gìn sức khỏe cho .
Nhìn thấy Tống Vi trở về, Tô Phương mừng rỡ cất tiếng chào:
“Đồng chí Tống, thảo d.ư.ợ.c của ngày mai thể mang bán một ít đấy.”
Tống Vi gật đầu: “Ngày mai cùng chị.”
Vừa vặn đợt cô cũng tìm núi một ít nấm linh chi, hà thủ ô và một củ nhân sâm rừng tầm năm mươi năm tuổi. Mấy thứ t.h.u.ố.c đều thuộc hàng quý hiếm, trong đại đội ai đủ tiền mua nổi, mà cũng chẳng ai dùng loại t.h.u.ố.c quý giá để chữa bệnh cả. Hơn nữa mang trong thôn thì quá mức lộ liễu, nhất vẫn là mang lên huyện bán.
Ngày hôm , cô tìm đến Đại đội trưởng để xin nghỉ phép.
Đại đội trưởng trưng bộ mặt cảm xúc cô trân trân.
Tống Vi ngượng ngùng đưa tay sờ sờ mũi.
“Chỉ một buổi sáng thôi ạ, chiều cháu về việc ngay.”
Chủ yếu là vụ mùa bận rộn quả thật khó xin nghỉ, nếu vì mối quan hệ thiết thì chắc chắn cô ăn mắng té tát một trận .
Lâm Chấn lên tiếng: “Chú Lôi, phần việc của cô cứ để cháu là ạ.”
Đại đội trưởng bằng ánh mắt tiếc sắt rèn thành thép: “Mày cứ việc chiều chuộng nó quá đà !”
Câu bình thường chỉ dùng cho các bậc cha nuông chiều con cái, Đại đội trưởng cũng chẳng thể ngờ một ngày ông thốt câu với Lâm Chấn, mà đối tượng nuông chiều chính là cô yêu của .
rốt cuộc ông vẫn gật đầu đồng ý.
Lúc Lâm Chấn xuống đồng việc, một vài thấy bóng dáng Tống Vi liền tò mò cất tiếng hỏi xem cô .
Mức độ thu hút sự chú ý của Tống Vi trong thôn giờ vẫn luôn cao.
Vừa tin cô xin nghỉ phép, lập tức vài bất mãn bắt đầu lớn tiếng cằn nhằn.
“Đại đội trưởng, bác việc kiểu gì thế hả? Chẳng hôm qua mới cho đồng chí Tống nghỉ phép , cớ gì hôm nay cho nghỉ tiếp? Ngay cả Cao tri thanh với Triệu tri thanh còn dám xin nghỉ ngày nào kìa.”
Hai thanh niên Cao Nhạc và Triệu Tốc đang mệt đến ủ rũ mặt mày, lén lút câu giờ: “...”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Khoan , mấy thì cứ việc của mấy , mắc mớ gì tự dưng kéo tụi bia đỡ đạn để công kích thế hả?
Mấy cô gái trẻ trong thôn lúc đang vô cùng ghen ăn tức ở với Tống Vi, ghen tị vì cô vớ một đàn ông tháo vát giỏi giang như Lâm Chấn, đến cả xe đạp cũng mua cho .
“ đấy, đồng chí Tống xin nghỉ phép là quá nhiều .”
“Lại còn ngày nào cũng tan ca sớm nhất nữa chứ, ai nấy đều bận tối mắt tối mũi, chỉ mỗi cô là chuồn nhanh nhất.”
Lâm Chấn liếc mắt bọn họ một cái, khuôn mặt chút biểu cảm trông dữ dằn thấy rõ.
“Phần việc của cô , vấn đề gì ?”
Mọi ánh mắt lạnh lùng của quét qua thì rụt cổ , nhưng vẫn kẻ phục lẩm bẩm trong miệng:
“Thế thì cô sướng quá còn gì, chẳng cái tích sự gì cả.”
Đại đội trưởng bước nghiêm giọng: “Đồng chí Tống buổi chiều sẽ việc. Người sức dài vai rộng, việc tháo vát, loáng một cái là xong hết định mức điểm công tối đa. Các mà phục thì cứ việc xong sớm lấy đủ điểm công tối đa như cô , cũng cho các về nghỉ ngơi ngay lập tức.”
Chuyện đó mà khả năng chứ?
Đừng Tống Vi việc nhẹ tựa lông hồng như thế, thực tế để lấy mức điểm công tối đa, ngay cả một đàn ông khỏe mạnh vạm vỡ cũng dốc hết sức bình sinh cày cuốc đến tận lúc tan ca mới mong thành xong.
Khổ nỗi hai Tống Vi và Lâm Chấn, bất kể là về mặt thể lực tốc độ học hỏi, đều là những nhân tố quái vật khiến bình thường đuổi theo cũng chẳng kịp.
Hai bọn họ chỉ sức khỏe vô song, thể lực dẻo dai mà còn cả mẹo vặt kỹ năng, cách thế nào để cúi khom lưng trong thời gian dài mà đau lưng nhức mỏi.
Nói tóm , đám cũng chỉ mà ghen ăn tức ở buông lời xỉa xói thôi, chứ bọn họ cũng thèm nghỉ ngơi sớm như thế c.h.ế.t .