Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 246: Xem Như Con Trai Ruột
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:55:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thế nhưng giờ đây, niềm kiêu hãnh đang ức h.i.ế.p ngay tại nhà chồng.
“Cháu chào cô ạ, cháu là Tống Vi.”
Tống Vi niềm nở chào hỏi Lâm Phỉ.
Lâm Phỉ cũng vô cùng nhiệt tình đón hai trong nhà.
Trong lúc đó, bà chị dâu của Lâm Phỉ thỉnh thoảng buông lời châm chọc quái đản, còn chồng Lâm Phỉ thì vênh váo bộ tịch, trưng vẻ mặt khinh khỉnh coi thường bọn họ.
“Này Tiểu Phỉ, chuyện chị cô cứ suy nghĩ cho kỹ . Nhà ai đời để con gái tiếp tục học gì, đằng nào học xong cũng chẳng tích sự gì . Dù nhà họ Niên cũng chỉ mỗi thằng Quốc Lâm nhà chị là con trai, chắc chắn nó phụng dưỡng bố , lo liệu ma chay chống gậy cho hai cụ . Đợi nó học xong bằng cấp đàng hoàng, cô giao công việc cho nó là yên tâm nhất, thế cũng là rạng rỡ cho dòng giống nhà họ Niên còn gì.”
Tống Vi mà há hốc cả mồm.
Da mặt dày đến cỡ nào mới thể thốt những lời trơ trẽn đến mức chứ?
Mặt Lâm Phỉ đen như đ.í.t nồi. Trông thấy Lâm Chấn dẫn đối tượng đến thăm , ban đầu cô định thèm đôi co nhiều với mụ chị dâu , nhưng khốn nỗi đối phương quá mức mặt dày mày dạn.
“Mẹ, nhà con đang khách, chuyện gì để hôm khác hẵng , với chị dâu về .”
Chị dâu cô lập tức cướp lời: “Muốn bọn chị về cũng thôi, thế thì để thằng Quốc Lâm ở đây . Nhà cô gần trường học, chị thấy hai đứa con gái mỗi đứa chiếm một phòng riêng, như thế lãng phí quá thể, dọn một phòng cho thằng Quốc Lâm ở .”
Lâm Phỉ hít sâu một : “Không bao giờ chuyện đó!”
Bà cụ Niên lập tức đập bàn đ.á.n.h rầm: “Đây là nhà của con trai tao, cớ để cháu ruột nó ở nhờ một thời gian ? Sau nó là đứa nối dõi tông đường cho nhà họ Niên đấy, mày nghĩa vụ nuôi nấng chăm bẵm nó như con trai ruột!”
Lâm Chấn siết chặt nắm đ.ấ.m định mở miệng, nhưng Tống Vi ấn tay giữ .
Anh là đàn ông con trai, tiện đôi co với hai mụ đàn bà chanh chua .
“Cô ơi, cô cứ để em ở ạ, dù cũng là cháu trai ruột thịt mà.”
Lâm Phỉ sững sờ cô, trong khi chị dâu và chồng cô thì lộ rõ vẻ mặt đắc ý.
“Đấy, vẫn là họ hàng bên cô điều hơn.”
Tống Vi tiếp tục nở nụ tươi rói : “Cô , cô nhất định đối xử với em như con ruột đấy nhé. Người thường bảo con trai nuôi trong gian khổ, con gái mới nuôi trong sung túc. Đã là con trai ruột thì càng nhiều việc . Cô với dượng bận rộn thời gian dọn dẹp nhà cửa đúng ạ?
Thế thì tiện quá còn gì! Sau những việc như nấu cơm, rửa bát, quét nhà, giặt giũ quần áo cứ giao hết cho em . Con trai mà, chịu khó rèn luyện nhiều mới nên .
Cô cứ chuẩn sẵn trong nhà một cái roi tre nhỏ hơn ngón tay một chút, hễ thằng bé phạm là quất thật mạnh tay , các cụ chẳng bảo “thương cho roi cho vọt” đó .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Dùng loại roi nhỏ đó đ.á.n.h đau tổn thương gân cốt bên trong. Đứa trẻ qua đòn roi dạy dỗ nghiêm khắc mới biến thành kẻ vong ân bội nghĩa, mới thành tài .”
Càng , sắc mặt của bà chị dâu và chồng Lâm Phỉ càng chuyển sang màu xanh mét.
Cậu thiếu niên nãy giờ một bên với vẻ mặt cợt nhả, chỉ chực chờ ở nhà phố để hưởng thụ chẳng mó tay việc gì, lúc cũng vội thẳng đơ dậy, ánh mắt Tống Vi đầy vẻ kinh hoàng khiếp vía.
Ngược , gương mặt Lâm Phỉ bắt đầu hé lộ nụ .
“Mày... mày cái gì đấy, con ranh ...”
Lâm Chấn quăng ngay một ánh mắt sắc lạnh như d.a.o cạo quét qua: “Đối tượng của đang chuyện, bà câm mồm .”
Khí thế bức cùng giọng trầm đục đầy tính đe dọa khiến chị dâu Lâm Phỉ sợ tới mức dám hé răng nửa lời.
Tống Vi tiếp tục nắm lấy tay Lâm Phỉ, dặn dò: “Cô , cháu thấy em trong cũng sẵn m.á.u phản nghịch đấy. Cô nhận chăm sóc nó như con ruột thì tuyệt đối nương tay, hễ lời là đánh.
Lại còn kiểm tra bài tập thật kỹ càng, cứ sai một câu là quất một roi. Nếu nó mà dám giao du với mấy kẻ đầu đường xó chợ lêu lổng ngoài đường thì tuyệt đối xong , cứ thấy là đ.á.n.h cho một trận tơi bời!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-246-xem-nhu-con-trai-ruot.html.]
Làm thế mới giúp nó trưởng thành, gánh vác trách nhiệm vai để trở thành một đàn ông bản lĩnh. Thằng nhóc mà dám chống đối thì cũng chẳng hết, cô cứ ghi nhớ đấy.
Cháu với Lâm Chấn thỉnh thoảng lên thành phố, đằng nào bọn cháu xe đạp cũng tiện, đến lúc đó cô cứ bảo một tiếng, chúng cháu sẽ qua giúp cô dạy dỗ nó một trận trò.”
Nói đoạn, cô sang hỏi cô Lâm xem trong nhà khúc gỗ nào to to một chút .
Lâm Phỉ tươi đáp , liền lấy cho Tống Vi một khúc củi to cỡ bắp tay. Mặc dù Tống Vi định gì, nhưng thấy sắc mặt xanh như tàu lá chuối của mụ chị dâu và chồng lúc , Lâm Phỉ chỉ cảm thấy trong lòng sảng khoái từng !
Khúc củi mang tới, bàn tay nhỏ nhắn mềm mại như xương của Tống Vi túm lấy hai đầu khúc củi, ngay mặt ba bọn họ, cô nhẹ nhàng bẻ một cái. Khúc gỗ to bằng bắp tay cứ thế gãy đôi đ.á.n.h rắc ở giữa, mà mặt cô vẫn duy trì nụ vô cùng dịu dàng, ấm áp.
“Mọi thấy cả đấy. Cháu mà, chẳng tài cán gì ngoài việc một sức lực khỏe khoắn. Giúp cô dạy bảo một đứa trẻ thì chẳng vấn đề gì , chỉ sợ đến lúc đó kiềm chế lực tay mà lỡ đ.á.n.h mạnh một chút. mà hết, đ.á.n.h xong đưa bệnh viện là , tiền viện phí cháu xin bao trọn gói nhé!”
“Mày... mày...”
Bà cụ Niên tức đến mức nên lời, ngón tay chỉ Tống Vi run lẩy bẩy như cầy sấy.
Thằng nhóc càng thét lên một tiếng t.h.ả.m thiết: “Mẹ ơi con ở ! Con ở đây nữa , về mau !”
Lúc nó thực sự sợ đến vỡ mật .
Tống Vi híp mắt, giơ tay đè ngón tay đang run rẩy của bà cụ Niên xuống: “Đều là nhà cả, giúp dạy dỗ con cháu một chút thôi mà, bà cũng cần xúc động đến mức . Cứ theo đúng phương pháp giáo d.ụ.c của cháu mà , đảm bảo cháu trai của bà chắc chắn sẽ nên trò trống, nhất định sẽ trưởng thành thành dáng vẻ khiến bà tự hào.”
Chị dâu Lâm Phỉ ôm chặt lấy con trai, tức giận bật dậy gầm lên: “Mày đừng mà quá quắt! Con trai tao mắc mớ gì đến lượt mày dạy dỗ!”
Tống Vi trưng bộ mặt vô tội: “Chẳng chính mồm các bảo cô cháu coi nó như con ruột để đối đãi đó ? Các những lời cháu xem, nhà ai con trai ruột mà phụ giúp việc nhà? Mẹ ruột thấy con trai học hành dốt nát thì nên dạy dỗ ? Thấy con trai đàn đúm với lũ bất hảo ngoài đường, sợ nó hư hỏng thì nên đ.á.n.h đòn ?”
“Bác thật là buồn , lòng giúp đỡ mà chẳng điều thế nhỉ. Hóa cái câu bảo cô coi nó như con ruột chỉ là lời chót lưỡi đầu môi thôi ?”
Ánh mắt khinh bỉ b.ắ.n tới khiến hai con nhà tức đến mức môi run bần bật, chôn chân tại chỗ chẳng thể thốt câu nào.
Lúc trong lòng Lâm Phỉ quả thực sung sướng tả xiết, ha ha ha ha!
“Bà nội, bác gái, hai cứ yên tâm để Quốc Lâm ở đây ạ, bọn cháu cũng sẽ đối xử với như trai ruột thịt luôn!”
Hai cô bé bỗng nhiên nhảy tót , nụ môi rạng rỡ và vô cùng nồng nhiệt.
Đây là đầu tiên hai đứa nó gọi Niên Quốc Lâm là trai với thái độ hăm hở đến .
Cô em gái cất giọng lanh lảnh: “Sau Quốc Lâm mua đồ ăn ngon cho em gái , lúc em bắt nạt tay đ.á.n.h giúp em , còn kèm em bài tập nữa đấy nhé!”
Cô chị cả cũng vui vẻ tiếp lời: “Bác gái, bà nội, đây là chúng cháu hiểu lầm . Không ngờ với chúng cháu như thế, đưa Quốc Lâm đến đây để nấu cơm giặt quần áo giúp bọn cháu. Sau chúng cháu tuyệt đối hoan nghênh ghé chơi ạ!”
Lâm Phỉ cũng phụ họa theo: “Mọi cứ yên tâm, nhất định sẽ nuôi dạy thằng Quốc Lâm như con trai ruột của .”
Niên Quốc Lâm ré lên một tiếng: “Mẹ, bà nội mau thôi! Con về nhà, con thèm ở đây nữa , mau !”
Dứt lời, nó cắm đầu cắm cổ phóng vụt ngoài cửa.
Bà chị dâu thấy liền hớt hải chạy đuổi theo .
“Quốc Lâm! Quốc Lâm ơi, đợi với con ơi!”
Bà cụ Niên tức đến mức vững, Tống Vi thấy tình hình như liền vội vàng :
“Bà Niên ơi bà , bệnh ? Nhanh lên nhanh lên, để bọn cháu đưa bà bệnh viện nhé, ở nhà cô cháu thể để bà ốm chứ!”
Bà cụ Niên trừng mắt khoét sâu Tống Vi một cái đầy căm hận, cũng vội vã lủi thủi chuồn thẳng ngoài.