Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 244: Ngưu Bà Tử Trúng Phong

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:55:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tống Vi vỗ vỗ lên mặt để giúp tỉnh táo hơn, cô con đường nhỏ ngáp ngắn ngáp dài thì chợt thấy tiếng chuyện của hai .

 

Bình thường thì chuyện chẳng gì lạ, nhưng cô thấy ngữ điệu của một trong hai giọng vẻ là lạ.

 

Gần như theo bản năng, Tống Vi lập tức tìm một chỗ nấp kín đáo.

 

Dưới sự khống chế chuẩn xác của cô, cả hình cô nép gọn gàng phía bức tường đất.

 

Đây là một căn nhà đất bỏ hoang, chỉ còn trơ vài bức tường đất nứt nẻ đổ nát.

 

Lúc trời còn sớm, vẫn tới giờ việc, đều đang bận rộn nấu bữa sáng để mang đồng ăn nên hầu như chẳng ai ngoài đường.

 

Ngoại trừ Tống Vi, vì cô đang chuẩn sang nhà đối tượng để ăn chực.

 

“Vẫn chút manh mối nào ?”

 

Tống Vi nhíu mày, kiếp, cái ngữ điệu mà ngứa ngáy cả nắm đấm.

 

Ngay đó là một giọng quen thuộc cất lên: “Chưa , gặng hỏi Vương Thụ , trong cái thôn tập tục cổ xưa nào cả.”

 

Là Hồ quả phụ.

 

Giọng đàn ông mang theo chút mất kiên nhẫn: “Cô nhanh chóng lên, bắt buộc dò la cho rõ nó ở vị trí nào và bằng cách nào. Lối chỉ những trông mộ mới thôi, hãy nghĩ cách hỏi mấy già trong làng .”

 

“Vâng, nhưng phận hiện tại của thì bọn họ sẽ chẳng chịu hé răng nửa lời . Mụ già cứ sống c.h.ế.t cho Vương Thụ cưới cửa.”

 

“Vậy thì g.i.ế.c c.h.ế.t mụ già đó .” Giọng gã đàn ông lộ rõ vẻ âm hiểm độc ác.

 

Cuối cùng gã đưa cho Hồ quả phụ một gói đồ gì đó, đưa mắt quanh quất bốn phía nhanh chóng rời khỏi hiện trường.

 

Nhìn qua thủ thoăn thoắt của gã, đây chắc chắn là một kẻ luyện võ công.

 

Tống Vi nín thở im, vội vàng rời ngay lập tức.

 

Quả nhiên vài phút, gã đàn ông lén lút trở quan sát cẩn thận, xác định ai theo dõi mới an tâm rời hẳn.

 

Tống Vi thầm chửi: Thằng cẩu trệ cẩn thận gớm nhỉ.

 

Lần khi chắc chắn đối phương xa, Tống Vi mới từ chỗ ẩn nấp bước , thẳng một mạch tới nhà Lâm Chấn.

 

“Sao giờ mới tới thế em, sắp đến giờ , chúng cầm bánh bao ăn nhé.”

 

Tống Vi đón lấy cốc nước đưa: “Trên đường em gặp một tên Nhật.”

 

“Hả?” Lâm Chấn thoáng ngơ ngác hiểu.

 

“Gián điệp đấy.”

 

Nghe thấy hai chữ , trong mắt Lâm Chấn lập tức lóe lên những tia lạnh buốt.

 

Tống Vi đem bộ cuộc trò chuyện giữa Hồ quả phụ và gã đàn ông kể chi tiết cho Lâm Chấn , đặc biệt nhấn mạnh ngữ điệu của gã đàn ông mang đậm âm sắc của bọn gián điệp ngoại quốc.

 

Còn về lý do tại bọn chúng trực tiếp dùng tiếng nước ngoài để chuyện, Tống Vi đoán chừng là do Hồ quả phụ thứ ngôn ngữ đó.

 

Lâm Chấn siết chặt nắm đấm, trong mắt tràn ngập sát khí:

 

“Chuyện để điều tra.”

 

Tống Vi gật đầu: “Em bọn chúng nhắc tới trông mộ gì đó, đoán chừng là cho rằng ở vùng lăng mộ cổ quy mô lớn, mục tiêu của bọn chúng lẽ chính là cái đó.”

 

Lâm Chấn gật đầu: “Hôm nay sẽ xin phép đại đội trưởng nghỉ một buổi để ngoài một chuyến, một em…”

 

“Anh đừng coi thường em đấy nhé, một em cũng thừa sức lấy trọn mười điểm công.”

 

Sau khi bàn bạc xong xuôi, Lâm Chấn liền đạp xe rời ngay lập tức.

 

Tống Vi thì vẫn như thường lệ đồng việc, cùng các bà các thím c.ắ.n hạt dưa buôn chuyện trời biển.

 

Lại còn hóng cả chuyện nóng sốt của nhà Vương Thụ.

 

“Tin của bảo đảm là tin nóng hổi đầu tiên đấy nhé! Các bà tới sớm quá nên , Ngưu bà t.ử ốm liệt giường , hình như là thằng con trai quý t.ử với con Hồ quả phụ chọc tức đến ngã bệnh đấy.”

 

Tống Vi lập tức dỏng tai lên .

 

“Không thể nào, với cái thể trạng như trâu mộng của Ngưu bà t.ử mà cũng tức đến đổ bệnh á? Thế đây đồng chí Tống cho bà tức ách suốt mà thấy…”

 

Lời còn dứt, đồng loạt sang Tống Vi.

 

Tống Vi chẳng hề để bụng: “Các bác các thím cứ tiếp , cháu bình thường mà.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-244-nguu-ba-tu-trung-phong.html.]

“Khụ khụ… Tóm đây cũng thiếu tức điên , thế mà vẫn cứ nhảy nhót tưng bừng đấy thôi.”

 

“Thế mà giống ! Lần là do chính thằng con trai ruột của bà chọc tức, nếu đổi là con trai mà dám thế, bà già vác gậy đập c.h.ế.t tươi nó luôn, đúng là nuôi ong tay áo mà.”

 

thấy phen thằng Vương Thụ mê mất , con Hồ quả phụ cũng ghê gớm thật, xoay nó như chong chóng.”

 

Tống Vi rơi trầm tư, liệu Ngưu bà t.ử thực sự ốm hạ độc ?

 

Sau khi tan , Tống Vi định bụng tìm Quý lão để dò la tin tức.

 

Đến nơi mới , Vương Thụ thế mà hề mời Quý lão tới khám bệnh.

 

Tất nhiên Quý lão cũng chẳng chủ động hỏi han gì, phận hiện tại của ông tiện can thiệp mấy chuyện bao đồng .

 

Thế là Tống Vi liền lén lút lẻn sang nhà họ Vương để trộm.

 

Thân hình cô thoăn thoắt trèo qua bờ tường mà để cho bất kỳ ai phát hiện, đó bám chặt bức tường ngoài phòng của Ngưu bà t.ử như một con nhện khổng lồ.

 

Hôm nay vì ốm nên Vương Thụ xin đại đội trưởng cho nghỉ ở nhà.

 

Lúc , Hồ quả phụ cũng đang mặt trong phòng.

 

“Mẹ, cứ cố chấp thế ! Con bảo , đứa con trong bụng Hiểu Vân là của con, là cháu đích tôn của , giọt m.á.u của chính con nhận chứ! Mẹ cứ mẩy cho lắm , giờ thì , tự chuốc lấy nông nỗi .”

 

Giọng Vương Thụ mang theo vẻ oán trách: “Mẹ thành thế cũng chẳng trách ai , ai bảo tự dưng xông đẩy Hiểu Vân gì. Con cũng chỉ lỡ tay thôi chứ cố ý, nhưng cứ yên tâm , con với Hiểu Vân sẽ chăm sóc chu đáo.”

 

“Hực hực… Chúng… chúng mày…”

 

Nghe thấy giọng ú ớ ngọng nghịu rõ thành lời của Ngưu bà tử, Tống Vi liền trợn tròn hai mắt.

 

Không chứ… Bị trúng phong !

 

Giọng Hồ quả phụ cũng cất lên, ngữ điệu thì vẻ dịu dàng nhưng xen lẫn tiếng nức nở nghẹn ngào:

 

“Mẹ cứ yên tâm ạ, con sẽ coi như ruột của mà chăm sóc tận tình.”

 

Tống Vi thầm nghĩ trong bụng: Chắc Ngưu bà t.ử còn đội ơn cô nữa đấy nhỉ?

 

Rời khỏi phòng Ngưu bà tử, Hồ quả phụ liền tựa Vương Thụ lóc yếu đuối:

 

“Tất cả là tại em, Vương Thụ ơi, nếu bảo vệ em thì cũng đến nỗi…”

 

Vương Thụ ôm lấy ả an ủi: “Chuyện là do sai , thể tay đẩy em chứ. Lúc đó cũng chỉ vô tình thôi, ai ngờ sự việc thành thế .”

 

Hồ quả phụ : “Thế nhưng, chúng thực sự đưa khám ? Em chỉ sợ đến lúc đó linh tinh với ngoài, đều trúng phong là do đẩy một cái thì ai nấy đều chỉ trích thì ?”

 

Trong lòng Vương Thụ cũng đang vô cùng phiền muộn rối bời:

 

“Anh sẽ đưa lên bệnh viện thị trấn khám.”

 

Ánh mắt lóe lên vẻ toan tính, ý định mời Quý lão tới.

 

Cứ lên bệnh viện khám qua loa đại khái, vả ở bệnh viện lạ, chỉ cần canh chừng cho năng bậy bạ là .

 

Đến lúc đó cứ lấy cớ là tin tưởng tay nghề y thuật của Quý lão là xong.

 

Tống Vi trộm vách tường thầm “ồ quao” một tiếng, đây đúng là một đứa “con trai hiếu thảo” mẫu mực cơ đấy!

 

Chẳng con Hồ quả phụ dùng đến gói t.h.u.ố.c , nhưng Ngưu bà t.ử nông nỗi thì còn ngăn cản nổi ả bước chân qua cửa nữa chứ?

 

Phía còn thông tin gì hữu ích nữa, Tống Vi liền lẳng lặng rời .

 

Đến chiều hôm đó, quả nhiên tin tức Ngưu bà t.ử trúng phong, còn Vương Thụ thì tin tưởng y thuật của Quý lão nên nhất quyết đưa lên bệnh viện thị trấn khám chữa truyền khắp đầu làng cuối xóm.

 

Còn về nguyên nhân ngọn nguồn khiến Ngưu bà t.ử trúng phong, theo lời Vương Thụ kể thì là do tuổi cao sức yếu, vững nên ngã nhào.

 

Tóm gột rửa sạch sẽ liên can của bản và Hồ quả phụ.

 

Thế nhưng ngoài tin thì là chuyện khác.

 

“Thế mà trúng phong cơ đấy.”

 

Sáng sớm tin thì mới chỉ là ốm thông thường, chẳng ngờ đến chiều thành trúng phong bại liệt .

 

Chuyện quả thực chẳng đùa , một khi trúng phong thì cơ thể còn theo sự điều khiển nữa, năng ú ớ rõ lời, chỉ thể liệt một chỗ giường, từ ăn uống đến chuyện vệ sinh đều hầu hạ bên cạnh.

 

Người ở chốn thôn quê sợ nhất chính là rơi cảnh ngộ như thế, đối với bản gia đình thì đó đều là một tai họa lớn.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Bệnh lâu ngày giường chẳng còn con hiếu thảo, thời gian kéo dài thì khỏe mạnh trong nhà sẽ kiệt quệ kéo lùi, còn già trúng phong liệt giường sớm muộn gì cũng cả nhà hắt hủi ghét bỏ.

 

 

Loading...