Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 243: Cả Đại Đội Bắt Lợn Rừng

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:55:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vì miếng thịt lợn rừng thơm ngon, ai còn chạy nổi đều chen chân rừng một chuyến.

 

Thế nhưng đại đội trưởng lớn tiếng quát ngăn :

 

“Mấy đàn ông sức dài vai rộng theo, còn ở hết đây chờ, đừng theo vướng chân vướng tay!”

 

Thế là đám thanh niên trai tráng hớn hở kéo theo.

 

Đàn lợn rừng mơ cũng ngờ rằng đang cắm đầu chạy thẳng về phía bàn mổ.

 

Hai bên cùng tiến gần , cách vì thế mà rút ngắn nhanh.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Cuối cùng, cũng thấy tiếng thở hồng hộc cùng tiếng bước chân rầm rập của đàn lợn rừng.

 

Đại đội trưởng cùng hưng phấn hẳn lên: “Nhanh nhanh lên, cầm chắc vũ khí trong tay!”

 

Đàn lợn rừng cũng nhanh chóng thấy đám đông phía , chúng nó lập tức: “!!!”

 

Bị ngần con bao vây tứ phía, kết cục là cả đàn lợn rừng thoát nổi một con nào.

 

Đám đông reo hò ầm ĩ:

 

“Ha ha ha… Nhiều thế thì mỗi nhà đều chia một phần thịt lợn rừng trò , đàn lợn béo thật đấy!”

 

Chứ nữa, con nào con nấy còn to hơn cả lợn nộp nghĩa vụ mà họ nuôi trong chuồng. Tuy nhiên lợn rừng chạy nhảy khắp nơi trong rừng nên mỡ nhiều mà thịt nạc chắc.

 

Nguồn thức ăn trong khu rừng vô cùng phong phú, đủ loại hạt quả dẻ, chúng nó béo múp míp lên mới là chuyện lạ.

 

“Chỗ còn mấy con lợn con thì tính bây giờ?”

 

Trong cả đàn lợn lớn còn sót một đàn lợn con.

 

Mấy con nhỏ thì phiền phức, nuôi trong nhà thì đủ cám bã, mà thịt chẳng bõ dính răng.

 

Tống Vi bèn lên tiếng: “Hay là cứ thiến sạch chúng nó thả rừng ạ, lớn nhanh và béo hơn. Khi nào săn bắt gặp thì thịt, còn gặp thì thôi.”

 

Lợn rừng vốn mùi hôi nồng, nhưng khi thiến thì thịt sẽ thơm ngon hơn nhiều.

 

Nói chừng chúng còn thể lớn nhanh, béo hơn cả đàn lợn .

 

Điểm duy nhất chắc chắn là khi đàn lợn lớn lên, họ chắc gặp , khi chui tọt bụng con dã thú nào đó mất .

 

cũng chỉ tốn một công thiến, thả rừng chẳng ai chăm sóc, dẫu thú dữ ăn thịt thì cũng chẳng ai thấy xót của.

 

Mọi Tống Vi xong thì đều cạn lời: “.”

 

Cô bé đúng là giỏi tưởng tượng thật đấy.

 

Thế nhưng đại đội trưởng cảm thấy ý kiến khá .

 

Người trong đại đội dường như khéo nuôi lợn cho lắm, lợn nộp nghĩa vụ nuôi mãi chẳng lớn bằng lợn rừng hoang dã, nên nhất là rước của nợ về gì cho tốn công.

 

Sau nếu săn mà bắt đúng mấy con lợn rừng thiến thì còn gì tuyệt vời bằng.

 

Mọi đồng lòng hợp sức khiêng đàn lợn rừng trở về, Tống Vi nhân lúc đông liền tách khỏi đám đông nhanh chóng ngược trở chỗ cũ.

 

Ba con lợn rừng c.h.ế.t ở đằng tuyệt đối thể để mùi m.á.u thu hút các loài thú dữ khác tới cướp mất.

 

Khi hang ổ của đàn lợn, Tống Vi phát hiện quả thực dã thú mò tới, nhưng là một con cáo.

 

Một con cáo lông đỏ rực, vóc dáng trông khá đẽ.

 

Nghe thấy tiếng động, nó lập tức cảnh giác ngẩng phắt đầu lên.

 

Tống Vi sải bước thẳng tới:

 

“Này bạn, chỗ là của đấy.”

 

Con cáo kêu ư ử mấy tiếng, ngậm chặt lấy chân của một con lợn rừng to lớn định kéo .

 

với cái hình nhỏ bé của nó thì kéo nổi.

 

Tống Vi bước tới, nó liền nhe nanh giơ vuốt vẻ đe dọa, nhưng thấy hai con sói lừng lững xuất hiện phía cô, nó liền cụp đuôi chạy biến trong chớp mắt.

 

Tống Vi liếc phần m.ô.n.g lợn con cáo gặm mất hai miếng, liền dùng d.a.o róc tảng thịt đó ném bụi cỏ theo hướng con cáo chạy trốn, đó một tay xách một con lợn rừng chuẩn rời .

 

Lâm Chấn cũng kịp .

 

Nhìn thấy Tống Vi một tay xách một con lợn rừng nặng hai ba trăm cân nhẹ bẫng như , khẽ im lặng mất hai giây.

 

Sức lực của đối tượng nhà quả thực dạng .

 

Con lợn rừng to nhất còn vác lên vai.

 

Hai cùng hai con sói mang theo ba con lợn rừng rời khỏi khu rừng.

 

Sau khi họ khuất, con cáo đỏ lén lút mò trở .

 

Thực nó vẫn hề rời hẳn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-243-ca-dai-doi-bat-lon-rung.html.]

 

Nó thò đầu ngó nghiêng theo hướng nhóm Tống Vi rời , cúi đầu ngoạm lấy tảng thịt nặng hơn hai cân co giò chạy biến.

 

Không lâu khi họ rời , những con thú khác mùi m.á.u tanh hấp dẫn kéo đến.

 

Thế nhưng xác lợn rừng thì chẳng còn dấu vết nào.

 

“Chỗ mang thẳng chợ đen bán luôn hả ?”

 

Lâm Chấn đáp: “Chín con lợn rừng bên đủ cho cả làng ăn , nhờ đại đội trưởng giữ cho một cái đùi lợn với phần sườn.”

 

Đàn lợn rừng do chính hai lùa về, lúc hạ sát lợn rừng thì và Tống Vi đều là lực lượng chủ chốt, phần chia đương nhiên nhiều hơn khác.

 

Lâm Chấn chỉ lấy một cái chân giò và phần xương sườn.

 

Mấy khúc xương ống to cũng xin giữ một ít để đem về cho hai con sói gặm.

 

“Chỗ thịt bán hết , giữ một ít để ăn dần.”

 

Tống Vi gật đầu. Hai mang ba con lợn rừng giấu ở một nơi an , Lâm Chấn chịu trách nhiệm liên hệ với mối mua. Anh chợ đen mà tìm thẳng đến chủ nhiệm phòng tiêu thụ bên nhà máy gang thép.

 

Anh thậm chí còn chẳng cần ngụy trang kín đáo gì.

 

Trước đây khi bán rau củ, tạo dựng mối quan hệ với mấy vị chủ nhiệm , nên cũng chẳng cần giấu giấu giếm giếm chi.

 

Chỉ là chuyện tiện công khai ngoài sáng mà thôi.

 

Vị chủ nhiệm cũng là hiểu chuyện, lợn rừng, còn là ba con lợn to béo múp míp, liền chẳng hai lời theo Lâm Chấn ngay lập tức.

 

Ông còn lái cả chiếc xe tải nhỏ của nhà máy tới để chở hàng.

 

Xử lý xong xuôi ba con lợn rừng và nhận tiền thì trời về khuya.

 

Lần thu về hơn bảy trăm đồng, quả là một món tiền lớn.

 

Lâm Chấn đưa bộ tiền đó cho Tống Vi giữ.

 

Họ nương theo màn đêm trở về nhà, Hắc Đản lúc ngủ say, hai con sói ngoan ngoãn canh cổng sân.

 

“Em về điểm tri thanh đây.”

 

Lâm Chấn gật đầu, tuy trong lòng giữ cô ở nhưng cũng chuyện đó lúc hợp lẽ.

 

Bây giờ chỉ mong thể cưới ngay lập tức để kiêng dè nhiều điều như thế nữa.

 

“Sáng mai sang ăn điểm tâm nhé, bánh bao nhân thịt cỡ lớn cho em.”

 

Tống Vi gật đầu. Nào ngờ khi về điểm tri thanh, cô thấy một đang đợi ở đó.

 

Tô Phương.

 

“Đồng chí Tống, hỏi cô một chuyện ?”

 

Giọng điệu của cô mang theo vẻ dè dặt và đầy thấp thỏm.

 

Thực Tô Phương của hiện tại phần liều lĩnh, nhất là mỗi khi đối mặt với đám nhà họ La.

 

Thế nhưng cái tính cách quyết liệt Tống Vi vô cùng tán thưởng.

 

Thay vì tự dằn vặt bản , chi bằng cứ nổi điên lên mà dẹp tan rắc rối xung quanh.

 

“Có chuyện gì thế chị?”

 

hỏi chuyện hái t.h.u.ố.c , dạo thấy cô hái t.h.u.ố.c lá, là… là mang bệnh viện thị trấn bán ?”

 

Nói xong, cô vội vàng xua tay giải thích: “ ý tranh giành mối kiếm tiền của cô . lên thành phố xem thử thế nào, nếu thì cũng lên núi tìm hái thuốc, bảo đảm sẽ đụng chạm đến mối ăn của cô .”

 

Bây giờ Tô Phương đang vô cùng khao khát kiếm tiền.

 

bản lĩnh như Tống Vi, thể dùng tay đ.ấ.m c.h.ế.t lợn rừng, thậm chí gà rừng thỏ rừng núi cũng chẳng bắt nổi, con đường duy nhất cô thể nghĩ tới chính là những cây cỏ t.h.u.ố.c yên một chỗ .

 

Thế nhưng cô để Tống Vi hiểu lầm lòng .

 

Tống Vi đáp: “Được chứ chị, ngọn núi đó của riêng . Phía bệnh viện cần lượng d.ư.ợ.c liệu lớn, chỉ riêng bệnh viện thị trấn thôi cung cấp đủ , vả dạo hái t.h.u.ố.c là để giữ tự dùng. Nếu chị lòng thì thể dẫn chị bệnh viện thị trấn hỏi thăm chủ nhiệm phòng thu mua giúp cho.”

 

Tô Phương thì hai mắt sáng rực lên, trong lòng tràn ngập niềm cảm kích:

 

“Cảm ơn cô nhiều lắm, đồng chí Tống! Tất cả những sự giúp đỡ của cô dành cho , sẽ khắc cốt ghi tâm.”

 

Tống Vi vỗ nhẹ lên vai cô : “Đi ngủ sớm chị, ngày mai còn việc đấy.”

 

Sáng hôm , khắp Đại đội Bình An nhà nào nhà nấy hầu như đều tỏa mùi thơm ngào ngạt của thịt.

 

Tuy nhiên thịt lợn rừng vốn mùi gây nồng, chế biến cho ngon miệng thì phụ thuộc tay nghề nấu nướng của bếp.

 

Tống Vi tự hoa tay nấu nướng, nên cô dứt khoát chọn sang nhà Lâm Chấn ăn chực.

 

Mới sáng sớm tinh mơ, Tống Vi vẫn còn ngái ngủ vì đêm qua thức khuya.

 

 

Loading...