Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 242
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:55:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngưu bà t.ử cũng chẳng dạng .
Tạm thời bàn đến chuyện đứa con trong bụng Hồ quả phụ đúng là của con trai bà .
Chỉ riêng cái phận góa phụ lẳng lơ thôi là bà tuyệt đối đời nào chịu để con trai rước về nhà .
Dù hiện tại con trai bà cũng thành đời vợ thứ hai, nhưng đây Hồ quả phụ dây dưa mờ ám với bao nhiêu gã đàn ông, bà mù điếc.
Ả còn chính thức bước chân qua cửa mà mê hoặc con trai bà đến mức vợ con đều vứt bỏ hết, nếu để ả nhà thật, chẳng con trai sẽ lưng với ruột ?
Vương Thụ vốn tưởng giải quyết xong cô vợ là thể danh chính ngôn thuận cưới Hồ quả phụ, nào ngờ giờ đến lượt ruột trò lóc, ăn vạ, đòi thắt cổ tự tử, sống c.h.ế.t cho ả bước cửa.
Thậm chí bà còn chạy thẳng sang nhà tìm Hồ quả phụ gây chuyện, mặt bao nhiêu mắng c.h.ử.i ả một trận té tát đến mức nhục nhã ê chề. Hồ quả phụ tức quá ngất xỉu tại chỗ, suýt chút nữa thì sảy thai.
Vương Thụ nổi trận lôi đình, về nhà liền cãi ầm ĩ với ruột.
Dạo gần đây, Tống Vi hóng chuyện là chuyện nhà bọn họ.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Chậc chậc, đẻ cái thứ con trai thà đẻ miếng thịt xá xíu ăn còn ngon hơn. Dù bình thường cũng chẳng ưa gì Ngưu bà tử, nhưng riêng vụ ủng hộ bà . Nhìn cái bộ dạng của Hồ quả phụ là ngay cái thứ loạn cửa nát nhà .”
Hồ quả phụ nét ngoài kiểu tiểu gia bích ngọc, tuy thể coi là quá xinh nhưng cái cách chăm sóc bản , nắm rõ tâm lý đàn ông.
Kiểu phụ nữ khiến đám đàn ông quản nổi nửa mê mẩn, nhưng cánh đàn bà vô cùng chán ghét.
Dù thì phụ nữ nào chồng kẻ khác mồi chài quyến rũ chứ.
Bậc bề trong nhà cũng chẳng ưa nổi, bởi qua là cái loại an phận thủ thường.
“Chỉ cái thằng ngốc Vương Thụ mới mở mồm là bảo thật lòng yêu thương, còn tưởng Hồ quả phụ sẽ chịu an phận sống qua ngày với nó. Nó cũng chẳng thèm nghĩ xem, từ lúc Hồ quả phụ mang thai, mấy thằng đàn ông khác đều chạy mất dép, chỉ mỗi nó là ngu ngơ đ.â.m đầu .”
“Người chồng của Hồ quả phụ cũng vì chuyện nhà cửa bất hòa mà cuối cùng chia gia tài đấy. Không các bà để ý , chứ là tận mắt thấy , lúc chồng ả vắng, Hồ quả phụ vẫn lén lút qua với đàn ông bên ngoài đấy.”
“Thật đùa thế?”
Tống Vi lập tức dỏng tai lên ngóng.
“Thật chứ ! Người đàn ông một cái là trong làng , trông dáng vẻ giống như thanh niên tri thanh, nhưng thuộc đại đội của chúng .”
Mọi tụ tập buôn chuyện một hồi chuyển chủ đề sang chuyện khác.
Tống Vi liếc thấy Lâm Chấn cuốc xong một đoạn mương dài phía , bèn tăng nhanh tốc độ việc của .
Lúc tan trở về, hai tình cờ gặp nhân viên bưu điện đưa thư.
“Đồng chí là Lâm Chấn ?”
Người đưa thư cất tiếng gọi .
Lâm Chấn gật đầu, đưa thư liền đưa phong thư trong tay cho :
“Đây là thư của đồng chí.”
“Cảm ơn .”
Sau khi đưa thư rời , xé phong bì thư , bên trong là một bức thư tay.
Đọc xong, trong mắt thoáng hiện nét , đưa thư cho Tống Vi: “Bên phía của em tin tức . là ông đang ở chỗ đó, đồng đội cũ của giúp đỡ chăm sóc một chút nên mùa đông cả, vẫn bình an vô sự.”
Thế nhưng ở một nơi khắc nghiệt như thế, chắc chắn cũng chịu ít khổ cực.
Tống Vi xong bức thư thì vô cùng xúc động: “Vậy em chuẩn ít đồ gửi qua đó nhé, gửi đồ ?”
“Được chứ, nhưng gửi danh nghĩa của đồng đội của .”
“Vâng, em hiểu .”
Thế là Tống Vi bắt đầu những chuyến chạy lên núi.
ngày nào cô cũng đầy đủ, vẫn đạt tối đa điểm công, nên dẫu ngày nào cô cũng rừng thì đại đội trưởng cũng chỉ mở một mắt nhắm một mắt bỏ qua.
Lần Tống Vi lên núi chủ yếu là để tìm thảo dược.
Cô rõ bên sẵn t.h.u.ố.c men , mà dẫu thì với cảnh của cô cũng khó mà lấy .
Cho nên cô dự định lên núi hái một ít d.ư.ợ.c liệu trị phong hàn, cảm mạo, bầm tím chấn thương và các loại t.h.u.ố.c trị ngoại thương. Đến lúc đó sơ chế xong sẽ nhờ Quý lão phối t.h.u.ố.c giúp, hoặc viên thành các viên t.h.u.ố.c tễ.
Rừng núi ở Đại đội Bình An rộng lớn, Tống Vi dắt theo hai con sói, thỉnh thoảng cùng Lâm Chấn nên họ thường tiến sâu hơn trong rừng rậm.
Hôm nay cô cũng cùng với Lâm Chấn.
Vận may , hai tình cờ đụng một đàn lợn rừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-242.html.]
Trao đổi ánh mắt với Lâm Chấn một cái, cả hai lập tức quyết định thịt cả đàn lợn .
Bám theo dấu vết đến tận hang ổ của đàn lợn, nhân lúc chúng đang mất cảnh giác thả lỏng, hai liền đồng loạt tay.
Hai , hai con sói cùng lúc lao vút ngoài.
Tống Vi cầm con d.a.o chặt củi trong tay, nhắm chuẩn con lợn rừng to nhất mà vung một nhát c.h.é.m mạnh xuống.
Con d.a.o chặt củi trong tay cô phát huy uy lực khủng khiếp chẳng khác nào một cây búa tạ.
Chỉ một nhát duy nhất, cổ họng con lợn rừng to lớn cắt đứt, m.á.u tươi phun xối xả.
Thế nhưng con lợn rừng vẫn c.h.ế.t hẳn, nó đau đớn quằn quại giãy giụa kịch liệt mặt đất.
Nó trợn trừng đôi mắt đỏ ngầu, hung hãn húc thẳng về phía Tống Vi.
Tống Vi chẳng buồn dùng d.a.o nữa, vung nắm đ.ấ.m nện thẳng một cú trời giáng đầu nó.
Nắm đ.ấ.m nhỏ nhắn của cô va chạm mạnh với hộp sọ cứng như đá của con lợn rừng, vang lên một tiếng “rắc” giòn tan, dường như là tiếng xương vỡ nát.
Tất nhiên xương tay của Tống Vi, mà là hộp sọ của con lợn rừng nứt toác.
Con thú khổng lồ đổ ầm xuống đất như một tòa núi nhỏ.
Thấy con đầu đàn to lớn nhất giải quyết chóng vánh chỉ trong hai ba chiêu, những con lợn rừng còn sợ hãi bỏ chạy tán loạn khắp nơi.
Số lượng đàn lợn rừng khá đông, ít nhất cũng mười hai con, là lợn lớn, chỉ vài con nhỏ.
Tống Vi và Lâm Chấn dùng tốc độ nhanh nhất hạ gục thêm hai con, đó hỗ trợ hai con sói xử lý nốt những con mà chúng đang c.ắ.n chặt, bắt đầu lùa lợn còn chạy về hướng Đại đội Bình An.
Tống Vi với Lâm Chấn: “Em cùng Lang Nhất và Lang Nhị lùa chúng nó , mau chạy về báo cho đại đội trưởng và .”
Giữ ba con lợn rừng là đủ cho bọn họ ăn, còn thể đem bán một món hời lớn.
Số còn cứ coi như cải thiện bữa ăn cho bà con trong đại đội .
Nhìn những hình béo núc ních của đàn lợn rừng, Tống Vi thầm áy náy trong lòng mất chừng hai giây.
Cũng trách bọn họ cứ nhằm đàn lợn rừng mà vặt lông, chủ yếu là do trong khu rừng quá nhiều lợn hoang.
Lợn rừng mắn đẻ ăn khỏe, lớn nhanh, tính khí còn hung hãn lấn lướt các loài động vật ăn cỏ khác. Mấy đàn lợn rừng quy mô nhỏ tranh giành địa bàn thường mò khỏi núi phá hoại mùa màng hoa màu của dân làng.
Quan trọng nhất chính là bọn nhiều thịt nạc.
Đủ để cho ngần con ở Đại đội Bình An ăn một bữa no nê.
Lâm Chấn giờ đây còn chút nghi ngờ nào về thủ và năng lực của Tống Vi nữa, liền dứt khoát xoay chạy về phía làng .
Tống Vi cùng Lang Nhất và Lang Nhị tiếp tục lùa đàn lợn rừng chạy thục mạng. Con nào ý định đầu phản kháng, cô chỉ cần vung một quả đ.ấ.m là nó lập tức ngoan ngoãn cắm đầu chạy tiếp.
Lâm Chấn chạy hết tốc lực về tìm gặp đại đội trưởng để báo tin về đàn lợn rừng.
“Lợn rừng á! Có lợn rừng chạy tới thật , bao nhiêu con?!”
Giọng của đại đội trưởng chẳng chút nào là lo lắng, ngược còn vô cùng kích động.
Lao động vất vả suốt bao ngày qua, ai nấy đều mệt mỏi rã rời, đúng lúc lợn rừng tự dẫn xác tới chẳng là để bồi dưỡng bữa ăn cho ?
“Khoảng tám chín con gì đó ạ.”
Mọi xung quanh đều đang dỏng tai lên ngóng, thấy thế thì ai nấy hai mắt đều sáng rực như đèn pha.
“Đại đội trưởng, săn lợn rừng cho một chân với!”
“ cũng , sức khỏe lắm!”
Trong tay sẵn nông cụ còn theo cả đoàn đông đúc để vây bắt lợn rừng thì còn ai mà sợ hãi nữa chứ.
Đó là thịt với thịt cả đấy!
Mọi thèm thịt đến mức hai mắt xanh lè .
Đại đội trưởng xoa xoa hai bàn tay: “Được, tất cả cầm chắc nông cụ theo Lâm Chấn!”
Thế là cả một đoàn rầm rộ cầm cuốc, d.a.o chặt củi hăm hở kéo tiến trong rừng.
Cánh nam thanh niên ở điểm tri thanh cũng lũ lượt chạy theo .
Không theo góp sức thì đến lúc chia thịt phần nhiều.
Nghe tới tám chín con lợn rừng to lớn, chỉ cánh đàn ông mà ngay cả phụ nữ cũng phấn khích thôi.