Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 241: Đánh Nhau To Rồi
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:55:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc nhóm Tống Vi đang ở ngoài đồng, cả nhà Ngưu bà t.ử cũng đang trồng ngô ở thửa ruộng cách đó xa.
Chẳng ngờ nhà Lưu Quế Phân kéo tới.
Lưu Quế Phân chẳng chẳng rằng, lao thẳng tới tát cho Vương Thụ một cái bạt tai nổ đom đóm mắt.
“Bốp” một tiếng giòn tan vang dội.
Vương Thụ ôm lấy một bên mặt, còn kịp hiểu chuyện gì đang xảy .
Ngược , Ngưu bà t.ử hét toáng lên một tiếng, lao bổ tới tát trả Lưu Quế Phân một cái:
“Lưu Quế Phân, mày điên , mày dám đ.á.n.h con trai tao!”
Mẹ đẻ của Lưu Quế Phân cũng lập tức xông , một tay túm chặt lấy tóc Ngưu bà tử, vung tay tát liên tiếp hai cái thật mạnh mặt bà :
“Tao thấy phát điên là mày thì !”
Anh trai và bố của Lưu Quế Phân cũng lao , chẳng mấy chốc ngoài đồng biến thành một bãi chiến trường hỗn loạn.
Tống Vi vứt vội công việc đồng áng tay, hai chân thoăn thoắt chạy như bay về phía bên .
Dưa bở lớn !
Hiện trường vang lên đủ thứ tiếng la hét chói tai của cả đàn ông lẫn đàn bà, tiểu đội trưởng quát tháo khản cả cổ mấy cũng chẳng ăn thua gì.
Cuối cùng, nhờ đại đội trưởng đích dẫn tới can thiệp, mới tách đám đang đ.á.n.h đến đỏ cả mắt .
“Mấy cái trò gì đấy? Lưu Quế Phân, cô dẫn bố với em sang đại đội chúng gì hả?!”
Hai mắt Lưu Quế Phân đỏ hoe: “Thằng Vương Thụ là con ! Nó dám thuê một lão độc bên đại đội đến giở trò quấy rối . thật ngờ đấy, dù cũng từng sinh con đẻ cái cho nhà họ Vương, thế mà vì một con hồ ly tinh, nó dám cái chuyện độc ác tày trời như thế!”
Nghe , tất cả đều trợn tròn mắt, Vương Thụ với vẻ dám tin.
Ánh mắt Vương Thụ thoáng vẻ chột , nhưng miệng vẫn sống c.h.ế.t chịu nhận:
“Cô bậy bạ gì đấy? việc gì cái chuyện thất đức đó!”
Lưu Quế Phân tức đến run , lao lên tát cho thêm một cái bạt tai:
“Chính lão già độc khai hết với !”
“Cũng may lúc đó ngang qua, đ.á.n.h cho lão một trận cứu , lúc mới chính là thuê tới hại ! Cả nhà đều thấy rõ ràng, là chính miệng lão già tự thừa nhận!”
Ngưu bà t.ử chống nạnh, gương mặt lộ rõ vẻ cay nghiệt chua ngoa: “Mày bớt ăn ốc mò ! Con trai tao đời nào cái trò đó, khác nào tự đội nón xanh cho chính ?
Theo tao thấy, chắc chắn là mày với thằng đàn ông gian tình mờ ám, bắt quả tang nên thằng nhân tình mới đổ vấy hết tội lên đầu con trai tao! Tao bảo mà, mày là dứt khoát thế, ngần ngày thèm về cũng chẳng sốt ruột, sợ là tằng tịu với thằng nhân tình bên từ lâu chứ gì!”
Phải công nhận rằng cái mồm của Ngưu bà t.ử sức chiến đấu cực kỳ ghê gớm, lời bà ít nhiều cũng mang chút lý lẽ.
Hơn nữa bằng chứng xác thực tận tay, chẳng ai thể phân bua cho rõ ràng .
Hai bên cứ thế cãi ỏm tỏi, bên nào cũng cho là đúng.
Lưu Quế Phân chỉ thẳng tay mặt Vương Thụ: “Thế còn con Hồ quả phụ thì ? Đứa con trong bụng nó của còn chắc ! Cái loại đàn bà lăng loàn chui chăn của bao nhiêu thằng đàn ông . Vương Thụ, giỏi giang lắm, cứ chờ đấy mà nuôi con tu hú cho khác nhé!”
Vương Thụ vung tay tát thẳng mặt cô : “Cô câm miệng cho !”
Lưu Quế Phân ôm mặt thét lên một tiếng, cả như quả đại bác nhảy chồm lên đè nghiến Vương Thụ xuống đất.
“Bà liều mạng với mày!”
Cân nặng của cô vốn hề nhẹ, cú đè trực tiếp quật ngã Vương Thụ xuống nền đất. Cô cưỡi lên , hai tay thi tát bôm bốp mặt chồng cũ.
Thế là đ.á.n.h tiếp. Lần ngay cả đại đội trưởng cũng tài nào kéo nổi đàn bà đang nổi cơn điên là Lưu Quế Phân .
Đại đội trưởng sốt ruột dáo dác xung quanh, cuối cùng ánh mắt dừng ở hai đang thảnh thơi c.ắ.n hạt dưa xem kịch vui là Tống Vi và Lâm Chấn.
Hai mắt ông lập tức sáng rực lên:
“Đồng chí Tống, Lâm Chấn, mau qua đây giúp một tay với!”
Tống Vi thầm nghĩ: Xui xẻo thật!
hai vẫn tiến lên, dùng sức mạnh cưỡng chế tách Lưu Quế Phân và Vương Thụ đang quấn lấy đ.á.n.h túi bụi .
Đại đội trưởng sa sầm nét mặt: “Đây là ruộng đồng chứ cái chỗ để mấy đ.á.n.h ! Nhìn xem mấy luống mạ non các giày xéo thành cái dạng gì !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-241-danh-nhau-to-roi.html.]
Đám kéo đến chỉ trễ nải giờ giấc công điểm của , mà còn giẫm nát ít mầm ngô non mới gieo xuống.
“Có chuyện gì cần giải quyết thì hết bãi đất trống cho !”
Thế là cả đám ồn ào chuyển dời trận địa.
Đại đội trưởng quát lớn: “Tất cả tiếp tục việc , cần điểm công nữa !”
Hơi tí là xúm xem náo nhiệt, ngày nào cái mồm cũng lúc nào chịu ngơi nghỉ.
Tống Vi thì lon ton chạy bám theo :
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Đại đội trưởng ơi, cháu theo nhé, lúc then chốt cháu còn giúp một tay, hơn nữa phần việc của cháu với Lâm Chấn chắc chắn sẽ xong hết mà!”
Đại đội trưởng đầu cô.
Tống Vi cũng dùng ánh mắt vô cùng chân thành mà ông.
Đại đội trưởng đành đau đầu gật đầu đồng ý.
là cái cô tri thanh họ Tống mê hóng chuyện nhất trần đời, mà cái tư thế hóng chuyện lúc nào cũng thiên biến vạn hóa, kỳ quái đủ kiểu.
Gia đình Vương Thụ quyết định về nhà đóng cửa bảo giải quyết cho dứt điểm.
Đại đội trưởng cũng theo cùng, tránh cho lát nữa cãi vã lỡ tay gây án mạng.
Trong sân nhà Vương Thụ tiếng cãi cọ vang trời. Lưu Quế Phân giờ đây cũng nghĩ thông suốt , ly hôn thì ly hôn, tiếp tục sống chung với cái thứ đàn ông mưu mô hèn hạ chỉ tổ rước bực .
Thế nhưng phía nhà cô yêu cầu bồi thường.
Ngưu bà t.ử thấy đối phương đòi bồi thường ba trăm đồng thì như dẫm đuôi cọp, nhảy dựng lên ầm ĩ:
“Nó là thứ cành vàng lá ngọc gì cơ chứ? Đòi những ba trăm đồng, cướp luôn ! Nó đáng cái giá đấy chắc?!”
Gia đình Lưu Quế Phân cũng kiên quyết nhượng bộ: “Con gái sinh con đẻ cái cho nhà bà, ngần năm qua kiếm về bao nhiêu điểm công với lương thực cho cái nhà , thấy đòi ba trăm đồng còn là quá ít đấy! Mấy mà đồng ý thì chuyện khỏi cần bàn bạc gì nữa!”
Lưu Quế Phân bệt bên cạnh lóc t.h.ả.m thiết, than vãn phận hẩm hiu cay đắng đến nhường .
Dù trong lòng chẳng còn chút hy vọng nào với Vương Thụ, bố đẻ cũng hứa sẽ tìm cho cô một đàn ông góa vợ khác để gả , nhưng nghĩ vẫn thấy uất ức chịu nổi.
Mẹ Lưu Quế Phân buông lời đe dọa: “Ba trăm đồng, bắt buộc đưa đủ! Bằng sẽ báo cáo lên về tội hủ hóa, quan hệ bất chính của thằng Vương Thụ!”
Ngưu bà t.ử chống nạnh trừng mắt: “Mày dám !”
“Bà cứ việc thử xem tao dám !”
“Thế con gái mày tằng tịu với lão độc bên làng mày chắc? Mày dám kiện thì tao cũng thưa chuyện cả nhà mày!”
“Có giỏi thì mà thưa! Lão già độc c.ắ.n chặt một lời là do thằng Vương Thụ xúi giục , để xem mặt công an lão dám dối !”
Cứ thế dây dưa lằng nhằng qua , cuối cùng một hồi thương lượng, nhà Vương Thụ đành c.ắ.n răng bỏ hai trăm tám mươi đồng, gia đình Lưu Quế Phân mới chịu đồng ý thủ tục ly hôn.
Lúc Tống Vi mang tin tức về kể , trong thôn ai nấy đều xôn xao phấn khích:
“Nói thế là thằng Vương Thụ với con Lưu Quế Phân sắp trở thành cặp đầu tiên ly hôn ở Đại đội Bình An ?”
“ là mất mặt Đại đội Bình An chúng quá, các đại đội xung quanh gì ai ly hôn bao giờ .”
Tống Vi liếc bà thím câu đó một cái:
“Cháu đồng tình với cách . Sống nổi với thì ly hôn thôi chứ , nếu nhà nước cho phép chính sách ly hôn tồn tại thì chứng tỏ chuyện đó lý lẽ của nó.”
Đề tài quả thực tiện bàn tán sâu hơn.
Có điều vì Lưu Quế Phân và Vương Thụ là đôi đầu tiên ly hôn, nên trong lòng ai cũng tò mò xem cho .
Tiếc là họ lên tận ủy ban thị trấn thủ tục, dân làng thể theo xem .
Sau một hồi lằng nhằng kéo dài, nhà Lưu Quế Phân cuối cùng cũng cầm tiền trong tay, hai bên liền kéo lên thị trấn thủ tục ly hôn.
Tin tức truyền , cả Đại đội Bình An lẫn đại đội bên nhà Lưu Quế Phân đều rôm rả bàn tán suốt một thời gian dài.
Thế nhưng điều khiến ngờ tới nhất chính là, Vương Thụ nóng lòng rước Hồ quả phụ về nhà đến như .
khi quét sạch chướng ngại vật là Lưu Quế Phân, trong nhà họ Vương vẫn còn sống c.h.ế.t cho ả bước chân qua cửa.
Người đó chính là Ngưu bà tử.