Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 239

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:55:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhà họ La lóc om sòm, cả gia đình rơi cảnh hỗn loạn tưng bừng.

 

La Đại Tráng còn hùng hổ chạy tới điểm tri thanh gây sự đòi đ.á.n.h Tô Phương, thậm chí còn dùng chuyện ly hôn để đe dọa cô .

 

“Cô với công an , bảo rằng chuyện đó thì sẽ đồng ý ly hôn với cô.”

 

La Đại Tráng rõ, Tô Phương luôn ly hôn với .

 

Tô Phương lạnh: “Bây giờ ly hôn cũng chẳng cả, dù chúng cứ giằng co thế . Sau sẽ chằm chằm , chỉ cần ly hôn thì đừng hòng cưới thêm đứa nào khác, cũng đừng hòng tằng tịu với ai. Chỉ cần quan hệ bất chính với khác, lập tức tố cáo tội hủ hóa quan hệ bất chính, cả đời nhà họ La các đừng hòng bế cháu trai!”

 

chống mắt lên xem, rốt cuộc là ai sốt ruột hơn ai.

 

Nghe , La Đại Tráng hoảng hốt, bà La trốn ở phía cũng cuống cuồng cả lên.

 

tuyệt đối thể để nhà tuyệt tự cháu bế .

 

La Đại Tráng đôi mắt đỏ ngầu, nổi trận lôi đình: “Con khốn nạn !”

 

Nói xong liền giơ tay định lao đ.á.n.h .

 

Các nam tri thanh trong điểm tri thanh lập tức bước chắn, lao đ.á.n.h túi bụi với .

 

Cuối cùng La Đại Tráng đ.ấ.m cho mặt mày sưng vù bầm dập, bà La chỉ ngoài gào thét lóc, nhưng bà dám xông động thủ, đành ngậm ngùi dìu con trai xám xịt mặt mày về.

 

Trút cơn giận ứ nghẹn , tâm trạng của đều trở nên khoan khoái dễ chịu hơn nhiều.

 

Hôm đó, để bày tỏ lòng cảm ơn, Tô Phương nấu một bữa cơm thật ngon cho tất cả cùng ăn.

 

Sau chuyện , mỗi khi Tô Phương bước chân ngoài vẫn sẽ thấy vài lời đàm tiếu về . Điều thể nào tránh khỏi, dù cho trong lòng ai nấy đều hiểu rõ cô mới là nạn nhân thực sự.

 

Thế nhưng cô còn là cô tri thanh Tô ngây thơ đơn thuần như thuở lấy chồng nữa . Đối với những lời đồn đại vô căn cứ đó, cô chỉ vờ như thấy, từ nay về chỉ một lòng nghĩ cách sống những ngày tháng của riêng , chăm chỉ kiếm tiền và báo đáp ân tình của những giúp đỡ .

 

...

 

Giống lúa mới mua về, vặn đúng thời điểm bước mùa vụ bận rộn bắt đầu gieo cấy lúa nước.

 

Một tư tưởng bảo thủ tỏ khá bất mãn với việc đại đội trưởng tự ý đổi giống mới, nhưng đại đội trưởng vẫn kiên quyết thử nghiệm một phen.

 

ưu thế của giống lúa đăng hẳn lên mặt báo, chắc chắn sẽ thể nào tệ , ông tin tưởng quyết định của quốc gia.

 

Đại đội trưởng mang tờ báo về cho cùng xem, còn kiên trì giải thích phân tích cặn kẽ, cuối cùng phần lớn đều đồng ý đổi sang trồng giống lúa mới.

 

Tiếng chiêng báo hiệu quen thuộc vang lên, bước mùa nông bận thì bất kể là ai cũng đều đồng việc.

 

Dọn dẹp ruộng nương, tháo nước đồng, ươm mạ, xới đất...

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Từ đầu xuân cho tới khi bộ hoa màu gieo cấy xong xuôi sẽ chẳng lấy một ngày nghỉ ngơi.

 

Thậm chí khi bước mùa thu hoạch cũng còn vô công việc .

 

Mùa đông khép , chuỗi ngày nhàn nhã thảnh thơi cũng chính thức tuyên bố kết thúc.

 

Năm nay là mùa nông bận đầu tiên mà Lâm Chấn tham gia khi trở về quê nhà. Tuy rằng khi quân ngũ, nhiệm vụ chủ yếu của là huấn luyện và đ.á.n.h giặc, lâu đụng tới công việc đồng áng, nhưng chỉ hai ngày quen nhanh chóng thuần thục trở , kể từ đó ngày nào cũng kiếm trọn điểm công tối đa.

 

Tống Vi cũng .

 

Tuy rằng hai vẫn chính thức kết hôn, nhưng cùng sống trong một thôn, tình cảm gắn bó khăng khít, đều mặc định xem hai bọn họ là một gia đình .

 

Cái nhà chỉ hai lớn và một đứa trẻ, hai lớn đều đạt điểm công tối đa, bé Hắc Đản cũng chăm chỉ, mỗi ngày khi tan học đều dắt theo hai con sói chạy lên núi gùi củi về nhà.

 

Thậm chí thỉnh thoảng bé còn mang về một con gà rừng thỏ hoang nữa cơ đấy.

 

Cuộc sống êm ấm đủ đầy thử hỏi ai thốt lên một lời ngưỡng mộ chứ.

 

“Cái nhà ai nấy đều chăm chỉ tháo vát, cuộc sống chắc chắn sẽ ngày càng khấm khá hơn cho mà xem.”

 

“Đồng chí Tống giỏi giang thật đấy, hôm nay đạt trọn điểm công .”

 

“Vóc dáng cùng khối cơ bắp cuồn cuộn của Lâm Chấn để trưng cho , việc còn hăng hái hơn bất cứ thanh niên trai tráng nào.”

 

Tống Vi và Lâm Chấn trở thành đề tài bàn tán sôi nổi đầy ngưỡng mộ của ít .

 

Tuy nhiên cũng quên hóng hớt những chuyện giật gân của khác.

 

“Nghe , Lưu Quế Phân hình như tức giận bỏ về nhà đẻ đấy.”

 

“Thật đùa thế? Lần là vì chuyện gì mà cãi to ?”

 

“Còn vì chuyện gì nữa, là mụ góa phụ ở thôn bên cạnh chứ .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-239.html.]

 

Lúc Tống Vi đang cắm cúi cấy mạ, thấy chuyện phiếm mà hứng thú bèn vô thức thả chậm động tác .

 

Lâm Chấn chỉ liếc cô một cái lập tức tăng tốc, định bụng cấy xong phần của sẽ sang cấy giúp cho cô.

 

“Nghe Hồ quả phụ t.h.a.i , bảo là con trai của chồng Lưu Quế Phân. Không ngờ thằng cha Vương Thụ tin sái cổ, cái ngữ Hồ quả phụ mê hoặc đến mức lú lẫn hết cả đầu óc , về đến nhà ầm lên đòi ly hôn với Lưu Quế Phân để rước về cửa đấy.”

 

Mấy bà thím cùng hóng chuyện lập tức chép miệng thở dài xôn xao bàn tán.

 

“Lời của Hồ quả phụ mà cũng tin ? Người chui chăn với ả ngoài thằng Vương Thụ thì còn khối khác nữa, sợ cắm sừng thành con rùa mai xanh ?”

 

“Ai mà trong đầu nghĩ cái giống gì chứ.”

 

Tống Vi hóng một chuyện giật gân vô cùng thỏa mãn, đến khi hồn thì Lâm Chấn cấy giúp cô hơn nửa thửa ruộng .

 

Trong thoáng chốc cô bỗng thấy chút ngượng ngùng.

 

“Còn cấy nữa em?”

 

Sau khi thành xong phần nhiệm vụ giao, Lâm Chấn khẽ hỏi.

 

Hiện tại vì tình hình đặc thù, mùa bận rộn đồng áng, những đàn ông thể lực sẽ gánh vác công việc nặng nhọc và nhiều hơn phụ nữ, cho nên mức điểm công tối đa là mười hai điểm.

 

Sức lực của Tống Vi lớn, xong sớm phần việc của cũng thể nhận thêm ruộng để kiếm thêm hai điểm công nữa.

 

Cô suy nghĩ một chút tìm tiểu đội trưởng nhận thêm phần ruộng hai điểm công nữa, hai cùng hợp sức, chẳng bao lâu cấy xong xuôi.

 

Những khác đang cấy cùng một thửa ruộng sang với ánh mắt ngưỡng mộ ghen tị thôi.

 

Tống Vi và Lâm Chấn thu dọn nông cụ chuẩn về nhà.

 

Nửa đường thì chạm mặt cả nhà Lâm lão thái.

 

Hiện tại hai già trong nhà cố lắm cũng chỉ kiếm tối đa bảy điểm công, mà để đạt ngần thì cũng dốc hết bộ sức tàn mới kham nổi.

 

Gia đình Lâm lão tứ thì lười biếng thành tính, dù Lâm lão thái mắng c.h.ử.i té tát thế nào thì lời cũng chỉ lọt từ tai sang tai trôi tuột mất.

 

Còn về phần gia đình Lâm lão nhị, cuối cùng cũng phân chia ở riêng.

 

Bởi vì nếu cho ở riêng, bọn họ việc thì cho lệ, chẳng kiếm nổi mấy điểm công, thế nhưng đến bữa ăn dày mặt ăn, bất kể Lâm lão thái c.h.ử.i bới cay nghiệt đến cũng thây kệ, cứ cắm cúi ăn phần của .

 

Lâm lão thái thể chịu đựng nổi nữa, cứ tiếp tục thế thì chẳng mấy chốc trong nhà sẽ chẳng còn hạt gạo nào để ăn, đành bấm bụng đồng ý chia nhà.

 

Thế nhưng bà cũng ghét bỏ gia đình Lâm lão nhị, lúc chia gia tài gần như bắt bọn họ với hai bàn tay trắng.

 

Bây giờ vì cuộc sống , gia đình Lâm lão nhị trở nên vô cùng tích cực, hăng hái kiếm từng điểm công một.

 

Nhóm Lâm lão thái cũng thấy Lâm Chấn và Tống Vi, nhưng bọn họ còn dám ngang nhiên thẳng thắn đòi hai giúp đỡ như nữa.

 

Chỉ dám đợi đến khi hai khuất bóng mới lén lút mở mồm c.h.ử.i rủa lẩm bẩm vài câu dơ bẩn.

 

Ngược , gia đình Lâm lão nhị khi chạm mặt chút ngượng ngùng, lúng túng cất tiếng gọi Lâm Chấn.

 

Lâm Chấn liếc ông một cái, hề lên tiếng đáp .

 

Lâm lão nhị nghẹn ngào : “Trước đây là do với chú ba và các cháu.”

 

Trước ông hề cảm thấy như , chỉ đến khi thực sự Lâm lão thái ghét bỏ và bóc lột, mũi d.a.o đ.â.m thẳng , ông mới nhận thức rõ ràng bản trong quá khứ sai lầm đến mức nực như thế nào.

 

Lâm Chấn gì thêm, chỉ lẳng lặng dẫn Tống Vi rời .

 

Những chuyện xảy đây, tuy Lâm lão nhị là kẻ chủ mưu đóng vai trò then chốt, nhưng sự sai bảo của Lâm lão thái, ông cũng mù quáng bao nhiêu điều nhắm gia đình .

 

Bố dồn ép đến c.h.ế.t, vĩnh viễn bao giờ thể tha thứ .

 

Lâm lão nhị lẽ cũng hiểu rõ điều , ông cũng chẳng còn mặt mũi nào để van xin Lâm Chấn tha thứ, chỉ lời xin cắm cúi tiếp tục cấy mạ.

 

Vợ ông bước gần, vỗ nhẹ tay chồng để an ủi.

 

“Trước đây là chúng sai , từ nay về chúng cứ an tâm mà sống cho những ngày tháng của riêng thôi ạ.”

 

Lâm lão nhị gật đầu: “ .”

 

Rời khỏi cái nhà họ Lâm , bọn họ cảm thấy bản như tự do hơn nhiều, trong lòng cũng tràn trề hy vọng tương lai phía .

 

Thế nhưng vợ của Lâm lão nhị quá lạc quan.

 

hiểu rõ thoát khỏi sự bám riết của Lâm lão thái là chuyện tưởng, giống hệt như gia đình Lâm lão tam khi ở riêng năm xưa .

 

 

Loading...