Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 237: Tô Phương Liều Mạng

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:55:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bộ lông của con chồn tím hẳn là màu tím tuyền, chỉ là bề mặt phủ một lớp ánh sắc ngả tím mà thôi.

 

Lúc nó đang cảnh giác thò đầu ngó nghiêng, khi nhận thấy xung quanh nguy hiểm gì mới chui hẳn ngoài, ngậm lấy con thỏ định bỏ chạy.

 

Ánh mắt Lang Nhất và Lang Nhị lóe lên định xông , nhưng Tống Vi kịp thời đè .

 

Thế nhưng con chồn tím đằng vẫn phát hiện động tĩnh bên , cả nhóm Tống Vi bại lộ tầm mắt của nó.

 

Sau khi phát hiện bọn họ, con vật nhỏ lập tức nhe răng hung dữ hướng về phía .

 

Có điều cái dáng vẻ qua thấy hung dữ theo kiểu đáng yêu vô cùng.

 

Có thể nhận nó cũng phần sợ hãi, nhưng tiếc miếng mồi béo bở đến miệng nên nỡ rời .

 

Tống Vi giữ chặt hai đứa trẻ cùng Lang Nhất, Lang Nhị, hề cử động.

 

Thịt chồn tuy cũng ăn , nhưng trong núi gà rừng với thỏ hoang nhiều vô kể, chẳng thiếu thốn chút thịt , bắt một loài động vật linh tính như thế là điều cần thiết.

 

Hơn nữa một ở vùng kiêng kỵ đối với vài loài động vật, chuyện mãi về Tống Vi mới .

 

Rắn, chồn, cáo, những loài thời xưa đều gọi là Bảo Gia Tiên.

 

Trước đây cô còn từng bắt một con rắn mang về nữa cơ đấy.

 

ở đây kiêng kỵ loài chồn nhất, còn những con khác thì đỡ hơn.

 

So với con chồn tím , thứ Tống Vi để mắt tới chính là cái hang thỏ phía lưng nó.

 

Chẳng bên trong liệu còn con thỏ rừng nào khác nữa .

 

Cho nên một hồi giằng co chờ đợi, con chồn tím thấy nhóm Tống Vi dường như ác ý với , bèn do dự ngậm lấy con thỏ rừng to hơn cả nó, lùi từng bước.

 

Đi hai bước nó cảnh giác đầu một cái.

 

Đôi mắt tròn xoe của nó chạm ánh của Tống Vi, đó liền ngậm chặt con thỏ rừng nhanh như chớp chạy biến mất.

 

Sau khi nó , Tống Vi vẫn giữ chặt hai con sói, xem xem trong hang con thỏ rừng nào chạy nữa .

 

Vài phút .

 

Một cái bóng xám xịt nhanh chóng từ trong hang phóng vọt ngoài.

 

“Lang Nhất, Lang Nhị, lên!”

 

Hai con sói phóng vút như tên bắn.

 

Lần lên núi , Tống Vi ý thức rèn luyện kỹ năng cho hai con sói.

 

Vì lá gan lớn nên bọn họ khá sâu, cuối cùng hai con sói từ chỗ vụng về lóng ngóng dần thuần thục, bắt thành công ba con gà rừng và hai con thỏ hoang.

 

Lang Nhất và Lang Nhị đắc ý vô cùng, mỗi con ngậm một con gà rừng trong miệng, ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu bước oai vệ chẳng khác nào đại tướng quân.

 

Tống Vi xách một con thỏ, Hắc Đản cũng xách một con thỏ c.h.ế.t, còn Thuyên T.ử thì hớn hở ôm chặt một con gà rừng.

 

Lúc sắp khỏi núi, Tống Vi bảo hai đứa nhỏ chơi thèm đưa hết gà rừng với thỏ để cô cất trong gùi, đậy kín .

 

Vừa khỏi bìa rừng, bọn họ đụng nhóm phụ nữ trong đại đội đang hái rau dại.

 

“Ối chà! Bắt hẳn một con gà rừng kìa!”

 

Tống Vi chỉ cầm tay một con gà rừng, còn những thứ trong gùi đều dùng lá cây che đậy cẩn thận.

 

Mọi sang, ai nấy đều thèm thuồng và ghen tị mặt.

 

Sao bọn họ chẳng cái bản lĩnh chứ, đồng chí tri thanh họ Tống may mắn giỏi giang, nào núi cũng mang đồ ngon về.

 

Tống Vi mỉm : “Cái là do hai con ch.ó nhà cháu phối hợp bắt đấy ạ.”

 

Bởi vì trong nhà nuôi hai con chó, còn cho ăn béo mượt mà, nên trong đại đội ít lưng bàn tán xì xào về cô và Lâm Chấn.

 

Khóe miệng hai con ch.ó vẫn còn dính vết m.á.u tươi, điều khiến cho chẳng mảy may nghi ngờ.

 

“Đồng chí Tống ơi, ch.ó nhà cô còn bắt cả gà rừng nữa cơ .”

 

Mọi thực sự kinh ngạc, ánh mắt hai con ch.ó lập tức đổi .

 

Trời đất ơi, hèn chi đồng chí Tống nuôi hai con ch.ó đến thế, hóa hai cái đứa bắt cả gà rừng!

 

Tống Vi gật đầu: “Vâng ạ, chúng nó ch.ó bình thường , lẽ là do con ch.ó nào đó phối giống với sói núi đẻ giống lai đấy ạ. Các thím xem, tướng mạo của chúng khác hẳn với lũ ch.ó bình thường trong đại đội ?”

 

“Cô cũng để ý, chứ cái phát hiện từ lâu , giờ cứ lẩm bẩm trong bụng mãi, ngờ là ch.ó lai sói thật đấy.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-237-to-phuong-lieu-mang.html.]

“Thế thì đồng chí Tống may mắn quá , loại ch.ó lai sói mà nuôi khéo thì cánh thợ săn trong núi chọn ch.ó săn thôi đấy, rừng là tay săn mồi cừ khôi lắm.”

 

“Trước đây nhỉ, hai con chắc đầy một tuổi , nhỏ thế bắt gà rừng thì giỏi quá, thế nào chẳng bắt nhiều hơn nữa.”

 

Mọi vây quanh Lang Nhất và Lang Nhị, một câu một lời tấm tắc khen ngợi.

 

Hai con sói dường như đang khen , càng ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu đầy vẻ kiêu hãnh.

 

Tống Vi trò chuyện với họ vài câu dẫn bọn nhỏ xuống núi.

 

Thế nhưng khi ngang qua đoạn đường phía nhà của gã đàn ông tồi tệ mà Tô Phương từng gả cho, từ đằng xa thấy tiếng la hét t.h.ả.m thiết truyền từ nhà họ La.

 

Tống Vi lập tức túm lấy Hắc Đản và Thuyên Tử, vội vã chạy nhanh về phía đó.

 

Hai con sói cũng gấp gáp đuổi theo .

 

“Tô Phương, con tiện nhân , đồ đàn bà lăng loàn hổ!”

 

Tiếng của bà La gào lên vô cùng thê thảm.

 

“Tô Phương, con mất nết dám quyến rũ cả bố chồng, bà liều mạng với mày!”

 

Nghe âm thanh bên trong vẻ như đ.á.n.h to , hàng xóm láng giềng xung quanh nhà họ La đều lũ lượt kéo tới.

 

“Có chuyện gì thế nhỉ, bên trong hình như đang đ.á.n.h thì .”

 

Tống Vi lao tới, vung một cước đá tung cánh cổng lớn nhà họ La.

 

Cánh cổng uy lực từ cú đá của cô lập tức vỡ vụn thành nhiều mảnh.

 

Những khác trố mắt kinh ngạc, nhưng ai nấy đều vô cùng nhanh chân vây quanh .

 

Mọi thò đầu trong sân nhà họ La, ôi chao, đ.á.n.h thật .

 

Tô Phương và bà La đang túm tóc lăn lộn đất.

 

Ánh mắt Tô Phương tràn đầy sự tàn nhẫn, ngoạm chặt lấy một bên tai của bà La.

 

Sức lực của cô bây giờ cũng lớn hơn nhiều, dù hiện tại cô ăn ngon uống đủ còn rèn luyện thể mỗi ngày, bà La căn bản thể nào đơn phương đè đ.á.n.h cô như nữa.

 

Bà La hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết, giơ tay định tát mặt Tô Phương.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Thế nhưng cái tát của Tô Phương giáng xuống nhanh hơn một bước.

 

Khắp sân là tiếng kêu gào t.h.ả.m thiết, mà bộ đều là tiếng gào của bà La.

 

Tô Phương là chịu đựng giỏi, ánh mắt cô chỉ tràn ngập sự quyết liệt, dù ăn mấy cái tát và đạp mấy phát cũng chỉ hừ nhẹ một tiếng.

 

“Hai đang cái gì thế hả.”

 

Tống Vi vẻ tới can ngăn, nhưng thực chất là kéo lệch cán cân, khống chế chặt chẽ hành động của bà La, hại bà ăn thêm mấy cái tát nảy lửa.

 

Tô Phương bò dậy, đầu tóc quần áo rối bời, cả trông như đang trong trạng thái tinh thần kích động tột cùng.

 

bỗng nhiên chạy trong gian bếp củi cầm lấy một con dao, đôi mắt đỏ ngầu vằn lên tia máu, từng bước từng bước tiến về phía một gian phòng.

 

“Rầm rầm...”

 

c.h.é.m từng nhát, từng nhát một lên cánh cửa của căn phòng đó.

 

Bà La đang Tống Vi giữ chặt, ánh mắt hận thù như rỉ máu.

 

“Con tiện nhân mày còn gì nữa! Mày còn quyến rũ bố chồng mày nữa hả, con hồ ly tinh lẳng lơ vô liêm sỉ !”

 

Lượng thông tin ẩn chứa trong lời lớn đến mức khiến tất cả mặt đều hít sâu một lạnh.

 

Tống Vi vung tay tát thẳng một phát mặt bà La, đ.á.n.h cho bà ngã nhào xuống đất.

 

“Cơm thể ăn bậy nhưng lời thì thể bừa.”

 

Bà La gào thét điên cuồng: “Chính mắt tao thấy! Con tiện nhân ban ngày ban mặt ở trong nhà tắm rửa, nó cố ý quyến rũ đàn ông của tao!”

 

Tô Phương c.h.é.m vỡ toang cánh cửa, xách d.a.o xông thẳng trong phòng. Bên trong nhanh chóng truyền những tiếng đổ vỡ loảng xoảng, ngay đó là hình ảnh ông La chật vật hớt hải chạy trối c.h.ế.t ngoài.

 

“Mày... Mày gì, mày thế là phạm pháp đấy!”

 

Đôi mắt Tô Phương đỏ hoe: “ tất cả các c.h.ế.t, g.i.ế.c c.h.ế.t các xong sẽ tự sát!”

 

Nghe thấy lời cô , sắc mặt của tất cả đều biến đổi.

 

Đến kỳ sinh lý khó chịu quá, hôm nay chỉ cập nhật một chương thôi.

 

 

Loading...