Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 235: Dạy Dỗ Đứa Trẻ Hư

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:55:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hai ông bà già chặn họng đến mức tức nghẹn cả lồng ngực.

 

“Mày... chúng cùng một tộc, mày dẫu cũng mang họ Lâm, mày...”

 

Lâm Chấn khẩy, chỉ là ý chẳng hề chạm đến đáy mắt.

 

“Cùng một tộc? So với nhà Lâm Đại Hải thì các thế nào?”

 

Ý tứ ngoài lời quá rõ ràng: ngay cả ông bà nội ruột còn chẳng , bọn họ tính là cái thớ gì mà dám vác cái danh tình nghĩa đồng tộc đây chuyện mặt ?

 

Lâm Chấn tiếp: “Muốn so bì với vợ cưới của xem ai thiết với hơn ? Các nghĩ ?”

 

Tống Vi khoanh tay dựa Lâm Chấn: “Thấy hai tuổi tác cao nên thèm chấp, đừng giở cái thói nữa nhé.”

 

Hai ông bà già tức đến mức suýt chút nữa ngất xỉu tại chỗ.

 

Muốn mở miệng mắng mỏ gì đó, nhưng run rẩy hồi lâu mà chẳng thốt nên nổi một lời chỉnh.

 

Những xung quanh ai nấy đều ngỡ ngàng một thoáng, đó bừng tỉnh ngộ.

 

Hóa còn thể đối đáp theo kiểu nữa ?

 

“Thả bố tao !”

 

Vừa dẹp xong đám già thì đứa nhỏ ùa tới.

 

Con trai của Lâm Đại Thăng lao hùng hục tới như một quả pháo nổ.

 

Hắc Đản và Thuyên T.ử lập tức xắn tay áo lên: “Đứa cứ để bọn em!”

 

Thế là ba đứa trẻ lao đ.á.n.h túi bụi.

 

Con trai Lâm Đại Thăng tướng mạo béo trục béo tròn, ở nhà quen thói hống hách ngang ngược nên cũng chút sức lực.

 

Thế nhưng Hắc Đản và Thuyên T.ử tuy nhỏ con hơn thằng béo nhưng chẳng hề chịu lép vế chút nào.

 

Đùa , Lâm Chấn và Tống Vi ngày nào cũng dậy sớm rèn luyện thể sót buổi nào, Hắc Đản cũng tập tành theo họ, về Thuyên T.ử cũng gia nhập đội ngũ, thể lực của hai đứa nhóc bây giờ khỏe khoắn vô cùng.

 

Thằng béo một thịt mỡ sợ đau, đ.ấ.m thụp thụp cho hai phát là bệt xuống đất gào toáng lên.

 

Bố Lâm Đại Thăng xót cháu cuống cả cuồng, thói bênh con bênh cháu trỗi dậy, lập tức nhổm định xông can thiệp.

 

“Thả cháu tao ! Hắc Đản, cái thằng chổi c.h.ế.t tiệt , mau thả cháu tao !”

 

Tống Vi và Lâm Chấn bước lên chặn bọn họ : “Trẻ con đ.á.n.h thì đau đớn bao nhiêu, chẳng qua chỉ là đùa nghịch thôi. Nếu hai lớn các nhúng tay thì chúng cũng khách sáo đấy. Tiện thể cái mồm năng cho sạch sẽ một chút!”

 

Hai ông bà già liền giở trò chí phèo ăn vạ: “Chúng mày định gì hả? Còn định đ.á.n.h cả đống xương tàn nữa chắc? Nhào vô, nhào vô đây, chúng mày ngon thì đ.á.n.h !”

 

Tống Vi: “Đánh hai thì , nhưng đ.á.n.h con trai các thì chẳng vấn đề gì cả.”

 

Nói đoạn, Tống Vi lách một cái áp sát bên cạnh Lâm Đại Thăng, tung một cước đá thẳng .

 

“Hai thử xem?”

 

Lâm Đại Thăng kêu la t.h.ả.m thiết như chọc tiết lợn.

 

Hai ông bà già con trai cháu nội, bên nào cũng xót xa.

 

Bà lão lồng lộn định lao cào cấu Tống Vi.

 

Tống Vi nhẹ nhàng nghiêng né tránh, cả bà lão liền ngã nhào đè bẹp dí lên con trai .

 

“Tốt nhất hai đừng động tay động chân nhé, bằng đ.á.n.h tiếp đấy.”

 

. Hễ hai ông bà già ý định nhúc nhích là cô , đó phía Lâm Đại Thăng tát cho một bạt tai hoặc đá cho một cú, khiến Lâm Đại Thăng đau đớn gào gọi cha gọi .

 

“Bố ơi ơi, hai đừng đ.á.n.h nữa, đau c.h.ế.t con ! Con mụ tay độc ác dã man lắm!”

 

Hai ông bà già sợ xanh mặt, chẳng dám manh động nữa.

 

Đám đông vây quanh xem một màn kịch ho, đối với tình cảnh thê t.h.ả.m của Lâm Đại Thăng thì trong lòng ai nấy chỉ thốt lên hai chữ: Đáng đời!

 

“Cô Tống giỏi thật đấy, thế mà trị cả hai cái già vô .”

 

“Cuối cùng cũng trị cái thằng lưu manh Lâm Đại Thăng . Con gà mái béo nhà đợt chắc chắn là do nó trộm, thế mà hai cái già sống c.h.ế.t nhận, còn lu loa bảo cả làng bắt nạt chúng nó, đúng là đồ mặt dày vô liêm sỉ.”

 

Rất nhiều lớn tuổi mặt ở đây đều từng chịu thiệt thòi vì cái gia đình .

 

Đặc biệt là hồi Lâm Đại Thăng còn nhỏ thường xuyên gây chuyện quậy phá, nhưng mỗi xảy chuyện, hai ông bà già chẳng những dạy bảo con trai mà còn ngược đổ vấy cho khác chuyện bé xé to, khó một đứa trẻ con.

 

Cái câu “Nó còn nhỏ tuổi các nhường nhịn nó một chút thì nào” quả thực chính là cơn ác mộng đối với đa dân làng.

 

Lâm Đại Thăng từ bé hư hỏng, lớn lên càng quen thói trộm gà bắt chó, tụ tập với đám du thủ du thực uống rượu cờ b.ạ.c đ.á.n.h bài, thi thoảng còn dạy hư mấy đứa trẻ con trong làng, đúng là một khối u nhọt lớn của cả đại đội.

 

Thế nên lúc , chẳng lấy một ai cầu xin tha thứ cho Lâm Đại Thăng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-235-day-do-dua-tre-hu.html.]

Đến khi các đồng chí công an tới nơi, hai ông bà già vẫn tiếp tục ăn vạ, ôm chặt lấy đùi đồng chí công an gào ầm ĩ:

 

“Con trai đồng chí công an ơi! Chúng sẽ về đóng cửa dạy bảo nó, xin các đồng chí đừng bắt nó , nó vẫn còn là một đứa trẻ mà, xin cho nó một cơ hội sửa sai !”

 

Đồng chí công an cạn lời: “Gã cũng bốn mươi tuổi chứ mà còn là một đứa trẻ ? Con nít nhà các bác tuổi tác lớn thật đấy.”

 

“Chứ còn gì nữa! Cái câu dùng cho thằng Lâm Đại Thăng từ lúc bé tí tới tận bây giờ, hai cái già cũng chẳng ngượng mồm.”

 

“Đồng chí công an ơi các điều tra cho thật kỹ , thằng Lâm Đại Thăng chắc chắn trộm gà nhà đấy!”

 

“Cả con nhà ngày xưa cũng từng nó đ.á.n.h nữa!”

 

“Nhà cũng từng mất trộm tiền, các tiện thể hỏi hộ xem nó trộm nhé!”

 

Hai ông bà già cuống cuồng lên: “Chúng mày hươu vượn! Con trai tao ngoan ngoãn đàng hoàng, lũ chúng mày chỉ ghen ăn tức ở, thấy nhà tao yên !”

 

Bao nhiêu xung quanh đồng loạt đảo mắt khinh bỉ.

 

Rốt cuộc Lâm Đại Thăng vẫn công an áp giải .

 

Hai ông bà già còn ép con dâu quỳ xuống dập đầu xin xỏ nhưng cũng chẳng ăn thua, ngược càng khiến xung quanh thuận mắt.

 

“Tiểu Ngư , cháu tự cứng rắn lên, đừng để ức h.i.ế.p mãi như thế.”

 

Người phụ nữ đó chính là vợ của Lâm Đại Thăng, dáng gầy gò đen nhẳng, bộ quần áo chắp vá chẳng khác nào mớ giẻ rách ghép .

 

Ánh mắt cô trống rỗng và c.h.ế.t lặng, lúc đang chính đứa con trai ruột của đ.ấ.m đá, xua đuổi ghét bỏ:

 

“Sao vô dụng thế hả? Sao vô dụng đến mức !”

 

Hai ông bà già cũng sang trút giận lên đầu con dâu, trách cô vô dụng giữ con trai họ , thế là thi đ.ấ.m đá .

 

Mọi xung quanh vội vàng chạy can ngăn.

 

Chính lúc đó, cái thằng ranh con nghiệt chủng tung một cước đá thẳng bụng ruột của nó. Giây tiếp theo, phụ nữ tên Tiểu Ngư ôm chặt lấy bụng, sắc mặt trắng bệch còn một giọt máu.

 

“Máu... Tiểu Ngư chảy m.á.u !”

 

Tống Vi túm lấy cổ áo thằng ranh con nhấc bổng lên, tung một cước đá mạnh m.ô.n.g nó.

 

“Mày mày c.h.ế.t đấy !”

 

ngứa mắt đập cái thằng nhóc ranh từ lâu .

 

Thằng béo đ.á.n.h một phát đau điếng, ôm m.ô.n.g bệt xuống đất giãy giụa gào t.h.ả.m thiết.

 

“Mau tới giúp một tay đưa cô đến chỗ bác sĩ Quý nhanh lên!”

 

Dưới sự chỉ huy của Hạnh Hoa thẩm, mấy phụ nữ trong làng vội vàng xúm phụ giúp đưa sang chỗ Quý lão.

 

“Ôi chao, tình hình là sảy t.h.a.i ! Cái thằng Tiểu Hổ ác độc thật đấy, cú đá nện thẳng bụng ruột nó cơ mà.”

 

Hai ông bà già lúc cũng c.h.ế.t sững cả .

 

Sảy thai... Tiểu Ngư t.h.a.i từ bao giờ thế?

 

“Trời đ.á.n.h thánh đ.â.m mà! Nó t.h.a.i với chúng một tiếng, đây là cố tình nhà mất đứa cháu nội mà!”

 

Lúc hai ông bà già vẫn đổ hết tội lên đầu con dâu, tuyệt nhiên nỡ trách mắng cháu trai lấy nửa lời.

 

Thậm chí họ còn sang chỉ trích Tống Vi đ.á.n.h cháu trai của họ, đòi cô bồi thường nọ.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Tống Vi đáp họ bằng một cái lườm sắc lẹm.

 

Lúc chuẩn rời , cô bỗng nhiên ngoắt trở , túm lấy thằng ranh con lên nện cho một trận tơi bời mông.

 

Lực đạo khống chế vô cùng chuẩn xác: đau thấu xương nhưng tổn hại đến cơ thể.

 

“Nhìn là thấy ngứa mắt . Lúc nãy mày dám đ.á.n.h Hắc Đản nhà tao, đây là trả cho mày đấy.”

 

Tùy tiện tìm một cái cớ.

 

Hai ông bà già tức đến mức mắt trợn ngược: “Mày mày mày... mày độc ác tàn nhẫn đến thế hả!”

 

Tống Vi bật : “Ôi hai rõ thế? chính là độc ác như thế đấy, chuyên môn trị những cái thứ ranh con mất dạy.”

 

Nói dứt lời, cô lưng rảo bước rời .

 

Thằng béo vẫn gào om sòm, nhưng nếu kỹ sẽ thấy ánh mắt nó Tống Vi ngập tràn vẻ sợ hãi tột cùng.

 

Cái loại đúng là thiếu đòn, đ.á.n.h xong.

 

Vợ của Lâm Đại Thăng xác định là sảy thai, cái t.h.a.i gần ba tháng.

 

Chính bản cũng hề , bởi vì cơ thể suy dinh dưỡng nặng nề nên kinh nguyệt đều đặn, những cơn đau ốm khó chịu trong cũng chịu đựng thành quen, căn bản ngờ mang thai.

 

 

Loading...