Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 234: Mày Là Ai Thế?
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:55:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trông thấy Lâm Chấn mang theo khí thế áp bức nghẹt thở từng bước tiến gần, gã to con nhắm tịt mắt gào tướng lên, vung d.a.o c.h.é.m loạn xạ tứ phía.
Lâm Chấn nhanh nhẹn nghiêng né tránh, khom thúc mạnh cùi chỏ phần xương sườn phía bụng .
Rắc...
“Á á á!”
Cơn đau thấu xương khiến gã đại ca cầm nổi d.a.o nữa.
Lâm Chấn nhân cơ hội tước phăng con d.a.o trong tay , chỉ vài động tác dứt khoát bẻ quặt hai tay lưng dùng dây thừng trói chặt .
Bên , Tống Vi đập cho Lâm Đại Thăng một trận xong liền tung cước đá bay một tên đang lao về phía , tiếp đó vung gậy nện thẳng gáy một tên đang cầm d.a.o định lén c.h.é.m lưng Lâm Chấn.
Chẳng tốn bao nhiêu thời gian, cả sáu tên hai họ dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng.
Lúc Đại đội trưởng dẫn theo đám thanh niên trai tráng trong làng vác theo gậy gộc cuốc xẻng chạy tới nơi, cảnh tượng đập mắt họ là Lâm Chấn đang thong thả tóm từng tên một trói tay .
Còn Tống Vi thì cứ qua đứa nào là đá cho đứa đó một phát.
So với Lâm Chấn, đám đ.á.n.h tơi tả đến mức còn sức chống cự sợ Tống Vi hơn nhiều.
Người phụ nữ tay tàn nhẫn thật sự! Cô cứ lượn qua lượn trong sân như vô can, hễ tới cạnh ai là tiện chân đá cho một cú.
Cú đá vẻ nhẹ bẫng thể hất văng lăn lộn xa một đoạn dài, đau đến c.h.ế.t sống .
Kẻ trùm bao tải là Lâm Đại Thăng nhận sự “chăm sóc đặc biệt” nhất của cô.
Lâm Đại Thăng gào t.h.ả.m thiết: “Đừng đ.á.n.h nữa, đừng đ.á.n.h nữa! là Lâm Đại Thăng đây, là Lâm Đại Thăng mà!”
Tống Vi bỗng nhiên mắc bệnh điếc tạm thời.
“Cái gì cơ? chẳng thấy gì cả, thấy ?”
Dưới ánh mắt đầy vẻ đe dọa của Tống Vi, mấy tên đang la liệt sợ hãi vội vàng lắc đầu nguầy nguậy.
Và thế là Lâm Đại Thăng ăn thêm một cú đá đau điếng.
Gã đại ca của nhóm trộm khi hồi chút sức lực liền lên tiếng: “Hôm nay coi như em tao nhận thua. Theo quy củ giang hồ, bọn tao nhận mày đại ca, mày thả bọn tao ? Dù tụi mày cũng mất mát thứ gì.”
Tống Vi tiện tay tát thẳng đầu một cái: “Ai cùng hội cùng thuyền giang hồ với mày? Mày đang sỉ nhục ai đấy? Anh là... quân nhân xuất ngũ!”
Gã đại ca ngẩn tò te, ngẩng đầu trừng mắt Tống Vi: “Mày đừng mà phách lối quá nhé! Đánh đ.á.n.h đầu, nhất là đầu đàn ông! Ngoài tao còn cả đống em nữa đấy, tụi mày mau thả , bằng đợi em tao kéo tới thì chúng mày xong !”
Tống Vi “ồ” một tiếng: “Bảo chúng nó tới , vặn tiện tay hốt trọn một mẻ luôn, tao còn đ.á.n.h tay .”
Sáu tên trộm: “...”
Người đàn bà rốt cuộc là loại quái vật phương nào thế !
“Người em, tao bảo con mụ là vợ mày hả? Nghe tao khuyên một câu thật lòng , loại đàn bà lấy , mày chỉ khổ thôi. Lúc đ.á.n.h khéo mày cũng chẳng đối thủ của nó , nghĩ mà lấy một con mụ hung dữ như cọp cái thế ?”
Lâm Chấn: “... Câm miệng.”
Đã bắt trói gô mà cái mồm vẫn lắm lời thế .
Tống Vi sút cho một phát: “Vẫn còn rảnh rỗi lo chuyện khác lấy vợ thế nào ? Bản mày vợ mà ở đấy sủa bậy?”
Gã đại ca: “Tuy tao tạm thời vợ, nhưng tao...”
“Mày tiền, nhà, lương thực, mà kể từ hôm nay khi đến cả tự do cũng mất nốt, chẳng cái thể thống cống rãnh gì.”
Gã đại ca: “...”
“Sao mày thể thế chứ? Tao... tao tiền, tao nhà mà... hu hu hu...”
Nói vài câu, gã bỗng nhiên òa lên nức nở: “Mẹ tao mất , tao chẳng còn nhà nữa hu hu hu...”
Khóe miệng Tống Vi giật giật. Cô chỉ thuận miệng mỉa mai vài câu thôi mà, chọc trúng tim đen của thật ?
Hơn nữa cái hình hộ pháp mặt đầy thịt ngang thế mà hu hu trông thuận mắt chút nào ? Lúc nãy chẳng còn hống hách vung d.a.o định c.h.é.m cơ mà?
Lâm Chấn cũng thấy cạn lời, chẳng buồn nữa.
Đại đội trưởng tình hình hỗn độn trong sân với vẻ mặt ngơ ngác: “Chuyện là ? Đã... đ.á.n.h xong xuôi hết ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-234-may-la-ai-the.html.]
“Hai đứa chúng mày thật là, bảo bác đây chứ! Chẳng dặn là đợi bác gọi tới hẵng cùng tay ?”
Trước ánh mắt quở trách của Đại đội trưởng và Hạnh Hoa thẩm, Tống Vi gãi gãi sống mũi:
“Trong sân còn hai con hươu nữa mà bác.”
Hạnh Hoa thẩm bực bội mắng: “Mấy con hươu đó quan trọng bằng tính mạng con chứ?”
Trói hết cả lũ , cái tên to xác nhất đang gào t.h.ả.m thiết, Đại đội trưởng hỏi: “Bị đ.á.n.h trúng chỗ nào mà lóc t.h.ả.m thương thế ?”
Tống Vi lắc đầu, gã đại ca liền tự gào toáng lên:
“Bác ơi, cháu đau hết cả xương sườn , cái thằng tay tàn bạo dã man lắm, gãy cả xương của cháu hu hu hu... Mẹ cháu mất , nhà cửa mất hết, tiền bạc thua sạch, chẳng đứa con gái nào chịu lấy cháu, bác bảo cháu sống cái nông nỗi tồi tệ thế cơ chứ!”
Đại đội trưởng: “...”
“Có tồi tệ đến thì cũng ăn trộm đồ nhà khác!”
“Mày là thằng Đại Hắc bên Đại đội Phú Khang đúng ? Tao thấy cái vóc dáng của mày thiếu sức lực, cứ đàng hoàng chăm chỉ xuống đồng kiếm điểm công thì chắc chắn nuôi sống bản , mày nghĩ quẩn mấy cái trò đồi bại hả?”
Đại Hắc: “Kiếm điểm công thì mà nuôi nổi cả đám em của cháu, mất mặt lắm!”
Mọi : “...” Cái mạch não kỳ quái gì thế ?
Thế là cái tính thích giáo d.ụ.c dạy dỗ của Đại đội trưởng nổi lên.
“Mày xem, đứa nào đứa nấy tay chân lành lặn thế cần gì mày nuôi? Mày là bố chúng nó đấy ? Lại còn sĩ diện, ăn trộm ăn cướp mà thể diện lắm ? Cái mặt mày mất sạch từ lâu , liệu mà cải tạo cho !”
Chuyện tuyệt đối thể giải quyết qua loa cho êm chuyện , hơn nữa con trai út của ông chạy báo công an .
“Lâm Đại Thăng, tiên sư nhà mày đúng là giỏi thật đấy, dám dẫn ngoài về hại làng !”
Gương mặt Lâm Đại Thăng bầm dập tím tái trông t.h.ả.m hại vô cùng, lúc đang ôm chặt lấy chân Đại đội trưởng lóc nước mắt nước mũi đầm đìa:
“Đại đội trưởng ơi cháu sai ! Nể tình chúng cùng ở một đại đội xin bác tha cho cháu , cháu dám nữa !”
Đại đội trưởng: “Đợi công an tới mày tự mà giải thích với các đồng chí !”
Cái thằng Lâm Đại Thăng đúng là mầm mống tai họa, chuyên trộm gà bắt ch.ó còn lôi kéo đám đàn ông lêu lổng trong làng cờ bạc, từ bé dạy dỗ đàng hoàng.
Khó khăn lắm mới bắt quả tang tại trận, đương nhiên thể dễ dàng buông tha cho .
Thế nhưng, đến cả các đồng chí công an chính là bố của Lâm Đại Thăng.
Hai ông bà già lẽ phong thanh tin tức là ba chân bốn cẳng chạy vội sang đây.
Vừa tới nơi, kịp câu nào quỳ sụp xuống mặt Đại đội trưởng.
“Đại đội trưởng ơi, báo công an, tuyệt đối ạ! Thân già chúng chỉ duy nhất một đứa con trai thôi, mất nó thì chúng sống nổi đây trời ơi!”
Tống Vi khoanh tay ngực: “Không ạ, mất con trai thì hai bác vẫn còn đứa cháu đích tôn ngoan ngoãn mà? Cháu trai chẳng lẽ là dòng giống nhà hai bác ?”
Hai ông bà già đang lóc om sòm lập tức nghẹn họng: “...”
Tống Vi tiếp tục dùng giọng điệu an ủi : “Hai bác cũng đừng đau lòng quá. Rốt cuộc thì vớ một đứa con trai tồi tệ thế chẳng khác nào kiếp mắc nợ kiếp nó tới đòi nợ cả, cháu hiểu tâm trạng của hai bác.
Bây giờ thì , cái thứ nợ đời bắt thì còn ai hai bác mất mặt nữa, hai bác trăm tuổi nhắm mắt xuôi tay cũng dễ ăn với tổ tiên suối vàng.”
Mọi xung quanh thấy rõ mồn một cơ mặt của hai ông bà già giật giật méo mó trông thấy.
“Mày...”
Tống Vi chẳng thèm cho họ cơ hội mở miệng: “Có điều cháu trai của hai bác cũng cần dạy dỗ cho cẩn thận đấy nhé. Cháu nó còn bé tí mà kính trọng bề , còn học đòi thói đ.á.n.h bài đ.á.n.h bạc nữa .
Lớn lên e là thành một Lâm Đại Thăng thứ hai, đến lúc hai bác nhắm mắt xuôi tay khéo còn các cụ tổ tiên xúm đ.á.n.h hội đồng chứ. Bảo con trai dạy xong mà đến cháu trai cũng chẳng dạy nổi, cái hai bác tự kiểm điểm bản thôi.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Bố của Lâm Đại Thăng tức đến mức chòm râu run bần bật: “Mày câm miệng ! Chuyện của nhà tao đến lượt một đứa ngoài như mày xía mũi !”
Lâm Chấn bước tới chắn cạnh Tống Vi: “Cô là vợ cưới của . Con trai các dẫn tới trộm đồ nhà , cô thừa tư cách để lên tiếng.”
“Được ... Lâm Chấn mày đúng là giỏi lắm, cái cùi chỏ nhà mày chĩa ngoài!”
Lâm Chấn và Tống Vi đồng loạt ném cho đối phương ánh mắt khinh miệt như đúc từ một khuôn: “Ông là ai ?”