Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 233: Bắt Trộm

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:55:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lâm Chấn bật cô: “Làm thế em?”

 

Trông cái bộ dạng tức tối phồng mang trợn má kìa.

 

“Chị Tống!”

 

Hắc Đản tung tăng nhảy chân sáo chạy ào tới bên cạnh Tống Vi.

 

“Ai chọc chị vui thế ạ? Nói cho em , để em bảo trai em đ.á.n.h !”

 

Lâm Chấn liếc Hắc Đản một cái, thằng nhóc đúng là giỏi mượn hoa dâng Phật.

 

Tống Vi: “Ăn cơm .”

 

Trời đ.á.n.h còn tránh miếng ăn, bụng cô đang đói cồn cào .

 

Ba quây quần quanh bàn ăn, hai con sói thì ngoạm hai khúc xương dính thịt một góc gặm ngon lành.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Tống Vi kể chuyện của Lâm Đại Thăng cho Lâm Chấn .

 

“Em bảo với là ngày mai lên thành phố, chắc chắn sẽ cho theo dõi. Ngày mai cứ gửi Hắc Đản sang nhà Đại đội trưởng , tiện thể báo cho bác một tiếng, đó hai đứa đạp xe rời để cho bọn chúng thấy. Đợi một đoạn kha khá thì vòng đường núi đ.á.n.h úp cho bọn chúng một đòn bất ngờ!”

 

Lâm Chấn nhớ kẻ tên Lâm Đại Thăng , ánh mắt chợt tối sầm .

 

“Được.”

 

Hai bàn bạc xong xuôi, thậm chí còn tìm thêm viện binh để hỗ trợ canh chừng.

 

Họ bảo Hắc Đản dẫn theo bạn bè quan sát trong làng xem những ai mò về hướng nhà , đó hẹn một địa điểm kín đáo để chờ hai về.

 

nhất định dặn dò kỹ là chỉ từ đằng xa, tuyệt đối bám theo cũng như để phát hiện.

 

Lâm Chấn gõ nhẹ đầu Hắc Đản: “Đừng cho nhiều quá, tìm Thuyên T.ử , chỉ hai đứa em .”

 

Hắc Đản gật đầu lia lịa, chẳng những sợ hãi chút nào mà ngược còn thấy vô cùng kích thích.

 

Ngày hôm , lúc Lâm Chấn dẫn Hắc Đản rời , cố ý quan sát tỉ mỉ xung quanh, quả nhiên phát hiện trong cánh rừng cách nhà xa dấu vết qua .

 

Dựa dấu chân mặt đất, những giọt sương đọng ngọn cỏ và hướng gãy gập của cành cây bụi rậm, thể phán đoán chính xác vị trí kẻ đó đang ẩn nấp.

 

Lâm Chấn vờ như phát hiện điều gì, thản nhiên dẫn theo Hắc Đản cùng Lang Nhất và Lang Nhị rời .

 

Gửi thằng bé ở nhà Đại đội trưởng xong, một lúc mới bước , đạp xe tới đón Tống Vi.

 

Hai cùng đạp xe rời khỏi Đại đội Bình An.

 

Tống Vi tựa tấm lưng rộng rãi vững chãi của Lâm Chấn, hai tay ôm lấy vòng eo săn chắc của khẽ :

 

“Từ cổng làng phía bên trái sáu mươi mét, một kẻ đang lén lút quan sát chúng , chắc là đồng bọn của Lâm Đại Thăng đấy.”

 

Lâm Chấn gật đầu, nhớ dáng vẻ của nọ: “Hình như của đại đội chúng .”

 

Tuy Lâm Chấn mới xuất ngũ trở về lâu nhưng trí nhớ của , đặc biệt là khả năng ghi nhớ mặt từng rèn luyện bài bản trong quân ngũ.

 

Khoảng thời gian Đại đội Bình An dựng nhà kính trồng rau, gần như bộ trong đại đội đều mặt, Lâm Chấn nhớ mặt hòm hòm tất cả . Dù tên nhưng chỉ cần đó lướt qua mặt một thể nhận từng gặp .

 

Kẻ rõ ràng trong những từng thấy.

 

Tống Vi bĩu môi lẩm bẩm: “Thế mà dám cấu kết với ngoài.”

 

Ánh mắt Lâm Chấn thoáng qua tia lạnh lẽo tàn nhẫn: “Anh sẽ dễ dàng tha cho bọn chúng .”

 

Sau khi một quãng đường, tính toán thời gian thấy vặn, hai liền trở .

 

Giấu chiếc xe đạp một nơi an , cả hai men theo đường rừng núi bộ về.

 

Đường núi gập ghềnh hiểm trở, nhưng hai họ nhẹ tênh như đất bằng, tốc độ thoăn thoắt chẳng ai chịu nhường ai.

 

Thậm chí trong lòng còn dâng lên một cảm giác háo thắng kỳ lạ, Lâm Chấn và Tống Vi đưa mắt .

 

Tống Vi khẽ nhếch cằm khiêu khích: “Đua xem ai nhanh hơn ?”

 

Lâm Chấn : “Được thôi.”

 

Lời dứt, Tống Vi từ mỏm đất cao nhảy vọt xuống, hai tay tóm lấy cành cây đung đưa một nhịp phóng đáp nhẹ nhàng xuống con đường mòn phía .

 

Con đường vốn vòng qua cả một sườn đồi mới tới nơi.

 

Lâm Chấn dáng vẻ hăng hái, rạng rỡ của cô, trong mắt ngập tràn vẻ dịu dàng.

 

Ngay đó, cũng phóng nhảy xuống theo.

 

Một bóng dáng vạm vỡ cùng một hình mảnh mai nhanh thoăn thoắt lao vút giữa núi rừng, tốc độ nhanh đến mức lũ thỏ đang ngoài kiếm ăn cũng dọa cho chạy trối c.h.ế.t.

 

Có thỏ kìa!

 

Tống Vi thấy bóng xám vụt qua, đôi chân lập tức chuyển hướng đuổi theo.

 

“Hôm nay em ăn thịt thỏ kho tàu!”

 

Lâm Chấn cũng bám sát ngay : “Được luôn!”

 

Dưới sự truy đuổi dữ dội của hai kẻ săn mồi hình , con thỏ hoảng loạn mất phương hướng đ.â.m sầm đầu một cây. Vì chạy quá nhanh với lực quán tính cực mạnh, nó tự đ.â.m đến mức ngã chổng cẳng ngất lịm .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-233-bat-trom.html.]

 

Tống Vi túm lấy hai cái tai thỏ nhấc bổng lên.

 

“May mắn thật đấy, con thỏ hề nhỏ .”

 

Lâm Chấn: “Đưa đây cầm cho, sắp về đến nhà , chẳng em đang đập ?”

 

Tống Vi liền nhanh tay vặn trẹo cổ con thỏ một cái, dứt khoát cho con mồi sắp sửa nồi một cái c.h.ế.t êm thấm, con thỏ còn đang hôn mê lập tức thăng thiên.

 

Ném con thỏ cho Lâm Chấn xong, lúc sắp tiến gần nhà thì họ bắt gặp Hắc Đản và Thuyên Tử.

 

Cùng với đó là Lang Nhất và Lang Nhị đang phục sát đất, đôi mắt sáng quắc chằm chằm về hướng nhà Lâm Chấn trong tư thế sẵn sàng vồ mồi.

 

Địa điểm vốn hai họ bàn bạc từ .

 

Lang Nhất và Lang Nhị thấy tiếng động liền đầu .

 

Thấy phản ứng của hai con sói, Hắc Đản và Thuyên T.ử cũng ngoái đầu theo.

 

“Anh ơi, chị Tống!”

 

Hai đứa nhóc mắt sáng rực lên.

 

Thuyên T.ử còn bộ giơ tay chào theo kiểu quân đội cực kỳ nghiêm chỉnh:

 

“Báo cáo đại ca! Em và Hắc Đản vẫn luôn theo dõi, phát hiện tổng cộng sáu mò tới, mấy tên của đại đội ạ.”

 

Hắc Đản tức tối làu bàu: “Thuyên Tử, cướp lời của tớ đấy!”

 

Thuyên T.ử hì hì: “Thế phần nhường cho đấy.”

 

Hắc Đản cũng giơ tay chào theo kiểu quân đội, cái là do bé dạy cho Thuyên T.ử đấy nhé, bé từng học dân quân nhí ở trong bộ đội cơ mà.

 

“Báo cáo , bọn chúng trèo tường trong hết ạ!”

 

Tống Vi và Lâm Chấn mỉm xoa đầu hai đứa nhóc.

 

“Làm lắm.”

 

Hai đứa trẻ khen thì mắt càng sáng rỡ hơn.

 

“Chúng qua đó thôi.”

 

Tống Vi lôi chiếc bao tải chuẩn từ .

 

Hôm nay con ch.ó ranh Lâm Đại Thăng nhất định trùm bao tải ăn một trận đòn bã, cái thứ đàn ông vũ phu mất nết, ăn cây táo rào cây sung!

 

Bên trong nhà Lâm Chấn, mấy gã đàn ông đang lục lọi khắp các gian phòng, tiện tay gom sạch chỗ thịt hun khói treo gác xép xuống.

 

“Thế nào , tìm thấy tiền ?”

 

“Chưa thấy, nó chứ, thằng giấu tiền kỹ thật đấy.”

 

“Tìm kỹ tường với giường lò xem ngăn bí mật nào .”

 

“Đại ca ơi, hai con hươu nuôi trong sân thịt luôn ? Trông béo múp míp lắm đấy.”

 

Hai con hươu chăm sóc béo mầm, chỉ thôi cũng đủ khiến thèm thuồng rỏ dãi.

 

“Thịt hươu đáng giá bộn tiền đấy, bảo sừng hươu còn là vị t.h.u.ố.c quý, càng đắt giá hơn.”

 

Kẻ gọi là đại ca là một gã to con mặt đầy thịt ngang, cũng nuốt nước bọt ừng ực.

 

Đằng nào cũng mất công tới đây , chẳng tiếc gì chút thời gian g.i.ế.c hươu.

 

“Đi, xem thử xem.”

 

Lúc bọn chúng lục tục kéo chuồng hươu thì Tống Vi và Lâm Chấn thoăn thoắt trèo tường nhảy trong sân.

 

Tay cầm một khúc gậy gỗ, Tống Vi nhắm thẳng Lâm Đại Thăng, còn Lâm Chấn thì khóa chặt mục tiêu gã “đại ca” to con nhất.

 

Ngay khi bọn chúng chuẩn xông chuồng bắt hươu, hai đồng loạt tay.

 

Tống Vi lao vút tung một cước đá văng một tên, chiếc bao tải tay vung lên trùm sụp xuống, chụp gọn lấy Lâm Đại Thăng còn kịp hiểu chuyện gì đang xảy .

 

“Ai đấy? Mau thả tao ...”

 

Kẻ bên trong bao tải giãy giụa gào thét.

 

Tống Vi chẳng chẳng rằng, vung một gậy nện thẳng xuống.

 

“A a a!”

 

Trong thời gian ngắn ngủi đó, Lâm Chấn cũng lao quần với gã đại ca.

 

Cả sáu tên trộm đều hai đột ngột xuất hiện đ.á.n.h cho tối tăm mặt mũi, trở tay kịp.

 

Gã đại ca là đầu tiên hồn quát lớn: “Còn đực đấy gì, mau qua đây giúp tao!”

 

Gã trừng mắt gào thét ầm ĩ, vung con d.a.o chặt củi trong tay lên thị uy:

 

“Mày đừng qua đây, tao bảo mày đừng qua đây ! Con d.a.o trong tay tao mắt đấy!”

 

 

Loading...