Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 232: Chuẩn Bị Đánh Người
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:55:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai cầm theo mấy tờ báo, quyết định trở về bàn bạc với Đại đội trưởng.
Nghe theo lời kể của bác ở tiệm hạt giống, loại giống hiện tại vẫn nhân rộng diện, phỏng chừng đang trong giai đoạn thử nghiệm diện rộng nên lượng giống phát xuống mỗi địa phương lẽ nhiều.
Hơn nữa thông thường mà , việc đổi giống cây trồng khiến đa dân đều chút e ngại.
Bởi lẽ ai từng tận mắt thấy tình hình sinh trưởng cũng như sản lượng của giống mới . Vạn nhất xảy vấn đề gì thì cả đại đội đều chịu vạ lây.
Vì , khi tận mắt thấy năng suất thực tế, nhiều mạo hiểm đổi sang gieo trồng giống mới.
Tống Vi cũng là nhờ chiếm lợi thế tương lai, hiểu rõ giống lúa lai là thứ lành, bằng cô cũng chẳng dám tùy tiện đề nghị đại đội đổi sang giống lúa “Nam Ưu 2 hào”.
Mang theo đồ đạc mua xong xuôi, hai rảo bước lên đường trở về.
Xe đạp thời chất lượng vô cùng, đường sá xa xôi một chút nhưng cái xe chắc chắn thể hỏng hóc , cùng lắm chỉ dính bẩn đôi chút do qua những đoạn đường bùn đất lầy lội.
Về đến nhà, Lâm Chấn cẩn thận múc từng gáo nước rửa sạch chiếc xe đạp dựng gọn gàng mái hiên.
Hắc Đản và hai con sói đều ở nhà, phỏng chừng rủ chạy rông chơi .
Hiện tại hai con sói ngày càng lớn nhanh như thổi, nhiều dân làng bắt đầu điểm bất thường.
“Lâm Chấn, tới chúng ghé qua xưởng thép tìm bác thợ nào đó nhờ hai cái rọ mõm . Mỗi dắt Lang Nhất, Lang Nhị làng thì nhất nên đeo rọ mõm và xích cổ , lúc nào lên núi chơi thì mới tháo .”
Phải phòng ngừa rắc rối từ sớm mới .
Lâm Chấn hỏi: “Cái rọ mõm trông như thế nào?”
Tống Vi miêu tả cho , thậm chí còn bẻ một cành cây hí hoáy vẽ xuống đất.
Chỉ là hoa tay của cô chẳng khéo léo cho lắm, vẽ một hình thù lung tung rối rắm.
Thế nhưng Lâm Chấn cô giải thích hình thì cũng miễn cưỡng hiểu .
“Lần tới tìm hỏi thử xem .”
Nói đoạn, xắn tay áo nấu cơm. Miếng thịt lợn là thịt tươi ngon do đích mua từ thành phố về, hôm nay định món thịt kho tàu mà Tống Vi cứ tấm tắc thèm mãi.
Tống Vi nấu nướng các món xào nấu phức tạp, nhưng việc phụ bếp thì cô thạo, mấy việc như thái thịt, nhào bột cô đều đấy.
Hai phối hợp vô cùng ăn ý, chẳng mấy chốc bữa cơm tươm tất.
Một đĩa thịt kho tàu óng ả, một bát tô bự chảng xương hầm bắp cải với miến dong, bốc khói nghi ngút, hương thơm ngào ngạt nức mũi.
“Em cứ ăn , tìm Hắc Đản.”
Tống Vi động thức ăn mâm, chỉ cầm một chiếc bánh kẹp thịt, bê chiếc ghế đẩu nhỏ xổm cửa gặm đợi Lâm Chấn và Hắc Đản về.
Ngồi xổm một lát, cô tăm tia thấy một bóng đang lấm la lấm lét tiến về phía bên .
Tống Vi nheo mắt , lùi bước trong sân nhẹ nhàng khép then cửa . Cô xem thử xem cái kẻ thập thò lén lút rốt cuộc định giở trò gì.
Quả nhiên nọ thẳng về phía nhà Lâm Chấn.
Hắn áp sát khe cửa hít hà mấy , trong miệng lẩm bẩm c.h.ử.i rủa ngớt:
“Cứ dăm bữa nửa tháng ăn thịt, mấy ông cán bộ to khéo cũng chẳng ăn ngon bằng cái thứ ch.ó má .”
Vừa dứt lời, cảm giác nước miếng của thèm thuồng đến mức sắp rớt cả ngoài.
Tống Vi định xông đập cho một trận thì thấy lầm bầm tiếp: “Chẳng thằng ranh Lâm Chấn bao giờ mới xa một chuyến nữa. Mấy thằng ranh con bên nhóm thằng Hắc Tử, tự chịu đến hỏi mà cứ đùn đẩy bắt tao dò la.”
Tống Vi lập tức khựng . Ồ quao, giọng điệu thì là còn cả đồng bọn nữa cơ đấy.
Sao nào, định rủ ăn trộm ?
Tống Vi đảo tròn mắt một vòng. Trên đời gì chuyện đề phòng kẻ trộm cả nghìn ngày, chi bằng tìm cơ hội tóm gọn cả cái đám đang nhòm ngó đồ đạc nhà Lâm Chấn cho xong chuyện!
Gã đàn ông bên ngoài sức hít hà mùi thịt thơm nức đang bay lơ lửng trong khí, chuẩn sẵn tâm lý mới giơ tay gõ cửa.
“Lâm Chấn, Lâm Chấn ơi chú mày nhà , chút việc cần tìm.”
Tống Vi vội vàng trả lời ngay, mà đợi một lát mới thong thả kéo then cài mở cửa .
“Anh là ai thế?”
Cô lộ vẻ mặt ngờ vực đàn ông mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-232-chuan-bi-danh-nguoi.html.]
Gã vóc dáng cũng coi như cao ráo, nhưng mặt mày chuột kẹp má hóp, toát lên vẻ hèn mọn, ti tiện.
“Là cô Tống đấy , Lâm Chấn nó ở nhà ?”
Vừa hỏi, rướn dài cái cổ ngó nghiêng bên trong sân.
“Không nhà, việc gì ?”
Gã nọ ha hả: “ tên là Lâm Đại Thăng, tính theo vai vế trong họ thì cũng là chú của Lâm Chấn đấy. Số là nhờ chú giúp chút việc. Chuyện là bao giờ chú lên thành phố, nhờ mua hộ ít đồ.”
Lâm Đại Thăng.
Tống Vi theo chân Vương đại nương hóng bao nhiêu chuyện dưa cà trong làng, những dẫu từng chạm mặt nhưng cô cũng qua danh tính.
Cái tên Lâm Đại Thăng cô cũng tỏng.
Chính là một chân trong đám lưu manh, đầu trộm đuôi cướp của đại đội.
Trong đại đội một nhóm chuyên tụ tập lén lút đ.á.n.h bài đ.á.n.h bạc ăn tiền.
Lâm Đại Thăng chính là một thành viên trong đó.
Còn việc vì Tống Vi nhớ rõ gã , chủ yếu là do phụ nữ xui xẻo gả cho gã quá đỗi đáng thương.
Vợ của Lâm Đại Thăng thể là do cha gã bỏ tiền mua về.
Bố Lâm Đại Thăng chỉ duy nhất một mụn con trai , thế nên từ nhỏ nuông chiều gã đến tận trời.
Hậu quả là từ bé Lâm Đại Thăng quen thói trộm gà bắt chó, thể chỉ cần gã đ.á.n.h rắm một cái thì hai ông bà già cũng hớn hở khen con trai đ.á.n.h rắm thơm tho.
Năm Lâm Đại Thăng mười sáu, mười bảy tuổi tằng tịu với một góa phụ ở làng bên cạnh. Lúc tuổi còn nhỏ che đậy giấu giếm nên thường xuyên bắt gặp.
Phong tục tập quán vùng vốn khá bộc trực dữ dội, đàn ông trong làng nếu dính líu với góa phụ, chỉ cần đôi bên tình nguyện ép buộc thì cũng chỉ mắt nhắm mắt mở coi như thấy.
nếu kẻ nào dám dỗ ngon dỗ ngọt lừa gạt gái nhà lành thì tuyệt đối xong, sẽ coi là lưu manh đồi bại và bắt giải ngay.
Thế nên bấy giờ thấy cũng chỉ xì xầm bàn tán lưng.
vốn dĩ danh tiếng của Lâm Đại Thăng chẳng gì, khi chuyện đó vỡ lở thì tiếng càng đồn xa.
Nhà t.ử tế nào chịu gả con gái cho cái loại cặn bã chứ.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Thành thử đến độ tuổi dựng vợ gả chồng, cha gã sốt ruột tìm hết bà mối đến bà mối khác nhờ mai mối, nhưng các làng quanh vùng ai nấy đều thấu rõ nết ăn nết ở của gã, chẳng ai thèm gả con gái cho.
Cuối cùng còn cách nào khác, cha gã đành c.ắ.n răng tuyên bố ngoài: nhà nào chịu gả con gái sang đây, nhà bọn họ sẵn sàng trả sáu mươi đồng tiền sính lễ.
Thời điểm , sáu mươi đồng còn giá trị hơn bây giờ nhiều.
Thế là vài nhà thương xót con gái, coi con gái như trâu ngựa sai bảo lập tức động lòng.
Vợ của Lâm Đại Thăng chính là gả bán sang đây trong cảnh như thế, vốn là của một đại đội khác.
Cô gái khi gả tới đây chẳng khác nào thoát khỏi hang sói sa chân miệng cọp.
Cả nhà Lâm Đại Thăng khi cưới về xót của, cảm thấy bỏ sáu mươi đồng là quá lỗ vốn, bèn sức đày đọa cô gái tội nghiệp để hòng gỡ tiền đó.
Thế là cô gái những hầu hạ cả một gia đình lớn mà còn quần quật xuống đồng kiếm điểm công, ngày nào cũng bận rộn đến mức chân chạm đất.
Có thể coi là một trong những phụ nữ phận cay đắng nhất đại đội.
Đặc biệt là khi sinh một mụn con trai, đứa bé sống trong cái môi trường gia đình méo mó của Lâm Đại Thăng, mưa dầm thấm lâu, lớn lên sang coi chính ruột của như trâu ngựa mà sai bảo.
Nghĩ đến mấy chuyện hóng hớt , Tống Vi cảm thấy buồn nôn tột cùng với gã đàn ông , đành cố nén cơn xúc động đập cho gã một trận mà lạnh nhạt đáp:
“Ồ, ngày mai chúng thành phố đấy, nhờ mua giúp cái gì?”
Lâm Đại Thăng đảo mắt láo liên: “Thế , để về hỏi xem rốt cuộc cần mua , hỏi xong xuôi sang tìm Lâm Chấn .”
Nói xong, gã liền cắm đầu cắm cổ rời .
Tống Vi theo bóng lưng gã, nhếch môi lạnh.
Ngày mai chứ gì? Cô sẽ chuẩn sẵn bao tải từ !
Lâm Chấn dắt Hắc Đản trở về, thấy Tống Vi đang chễm chệ ngay cửa, gương mặt toát lên vẻ hung dữ đằng đằng sát khí.
Đây là đang tính đập ai đây?