Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 231: Giống Lúa Mới
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:55:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chuyện Lâm Chấn mua xe đạp về chẳng mấy chốc truyền khắp cả làng.
Ai nấy đều ngưỡng mộ thôi.
Hôm , còn đèo cô thanh niên trí thức Tống lên thẳng thành phố.
“Cái Lâm Chấn đúng là tiền đồ thật đấy. Trước cái chân của , còn tưởng chẳng lành lặn nổi nữa cơ, ai mà ngờ khỏi nhanh đến thế. Giờ trông chẳng khác gì bình thường.
Các bà xem, sửa sang nhà cửa to chẳng khác nào nhà mới, giờ còn sắm cả xe đạp. Xem hồi kiếm ít tiền, đợt xuất ngũ chắc chắn bên bộ đội cũng trợ cấp cho một món lớn.”
“Vẫn là mắt của cô Tống chuẩn. Các bà bảo đợt nắm lấy cơ hội nhỉ? Con gái nhà ở cái vùng mười dặm tám thôn cũng thuộc hàng hoa nhường nguyệt thẹn. Lâm Chấn thì vóc dáng cao to, sức dài vai rộng, là thấy thạo việc . Cho dù tiền thì gả cho cũng chẳng thiệt thòi .”
Thấy cuộc sống của Lâm Chấn ngày càng khấm khá, Tống Vi cũng thành đối tượng khiến bao ghen tị. Mấy bà thím, bà bác hối hận đến xanh ruột, tự trách dạo nhân lúc Lâm Chấn sa cơ lỡ vận mà mai mối con gái nhà cho .
“Có điều cũng mắt con gái nhà các bà mới chứ!”
Vương đại nương c.ắ.n hạt dưa giữa đám đông đảo trắng mắt một cái.
“Tối ngày cứ đấy mà mơ mộng hão huyền. Con gái nhà các bà bằng cô Tống , tháo vát bằng cô ?”
“Thì chọn đối tượng cũng thuận mắt cả hai bên chứ lị. Cô Tống xinh xắn, da dẻ trắng trẻo, giọng êm tai, còn khỏe như vâm nữa. Vừa xuống đồng lụng , lên núi một chuyến là gánh về bao nhiêu củi, chốc chốc bắt gà rừng thỏ rừng mang về. Anh trai còn là bộ đội. Các bà tự xem cái điều kiện xuất sắc ? thấy Lâm Chấn lấy cô là còn hời chán đấy.”
Mấy bà thím, bà bác khác: “...”
Bà thế thì bọn còn cãi nữa!
“Thì... thì cũng thể thế , con gái nhà chúng cũng tệ.”
Vương đại nương bĩu môi: “Thôi dẹp bà ơi! Cứ cạnh cô Tống xem, nếu các bà là đàn ông thì các bà chọn ai?”
Tốt lắm, câu thốt là nín bặt.
Họ kẻ ngốc.
Vương đại nương kéo một đợt thù hận xong liền đổi chủ đề, bắt đầu lôi nhà họ Lâm bàn tán.
“Nói đến chuyện hối hận thì ai mà hối bằng nhà họ Lâm chứ?”
Nhắc tới chuyện , lập tức hăng hái hẳn lên, chút khó chịu bay biến sạch sành sanh.
“ thế đấy! Mấy bà , Lâm lão thái tin Lâm Chấn mua xe đạp là giữa sân c.h.ử.i đổng suốt nửa ngày trời. Ý bà là mắng Lâm Chấn bất hiếu, lo cho bác cả mà cũng chẳng thèm ngó ngàng gì đến ông bà. Nghe bảo đợt Tết, Lâm lão tứ sang gọi về ăn bữa cơm tất niên, nhưng cả Lâm Chấn lẫn Hắc Đản đều thèm bước chân sang.”
“Ai mà thèm sang chứ! Nhà Lâm Chấn đợt Tết ăn mấy món thịt thịnh soạn. Còn nhà Lâm lão thái , từ dạo Lâm lão nhị chịu lời sai bảo nữa, bữa cơm tất niên năm nay chỉ lèo tèo vài miếng thịt hun khói, trông t.h.ả.m hại chịu nổi.”
“Dù thịt thì Lâm Chấn cũng chẳng thèm về . Năm xưa nhà Lâm lão thái đối xử với vợ chồng Lâm lão tam thế nào, Lâm Chấn nhớ hết trong lòng đấy. Cả thằng bé Hắc Đản nữa, cái mối hận khéo nó nhớ cả đời. Dẫu chung huyết thống thì cũng đừng hòng lành. Cho nên mà, đối xử với con cái trong nhà nhất là công bằng, bát nước san cho phẳng, bằng lúc về già chỉ chuốc lấy quả báo thôi.”
“Chứ còn gì nữa! Lâm lão tam với Lâm Chấn đều là những đứa con đứa cháu ngoan ngoãn bao, thế mà Lâm lão thái đày đọa chẳng hình thù gì, đúng là đáng đời bà .”
Mấy phụ nữ mê hóng chuyện túm tụm gốc cây táo to đầu làng, thì thầm to nhỏ vô cùng rôm rả. Đàn ông ngang qua chắp tay lưng, bộ lắc đầu ngao ngán.
Trông thì vẻ khinh khỉnh chẳng thèm buôn dưa lê với phụ nữ, nhưng thực chất chẳng lượn qua lượn chỗ bao nhiêu , hai tai cứ dựng lên ngóng cực kỳ chăm chú.
Ở một hướng khác, Lâm Chấn đạp xe hơn hai tiếng đồng hồ mới tới nội thành, mà chẳng thấy mệt mỏi chút nào.
Tống Vi cầm theo cuộn phim chụp ảnh cho nhà Thuyên Tử. Cô mặc một bộ quần áo màu xanh nhạt, hai bên thắt b.í.m tóc đuôi sam, gương mặt căng tràn sức sống.
Khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn, đôi mắt to tròn sáng ngời, đúng chuẩn nét mặt phúc hậu ưa chuộng nhất thời bấy giờ.
Đứng bên cạnh Lâm Chấn, cả cô toát lên vẻ nhỏ nhắn, đáng yêu vô cùng.
Hai họ giữa đám đông quả thực vô cùng nổi bật: chiếc xe đạp bắt mắt, chiều cao của Lâm Chấn nổi bật, mà diện mạo của Tống Vi cũng cực kỳ hút mắt.
Đàn ông Lâm Chấn đầy vẻ hâm mộ: xe đạp cô vợ xinh , đây chính là ước mơ của gã đàn ông đời!
Vài phụ nữ Tống Vi cũng giấu nổi vẻ ghen tị.
Người đàn ông xe đạp riêng, điều kiện gia đình chắc chắn thể tầm thường !
“Chúng rửa ảnh nhé.”
Chuyến hai họ còn mang theo một nhiệm vụ khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-231-giong-lua-moi.html.]
Đó là mua hạt giống dưa hấu.
Tại cửa hàng hạt giống, ông chủ thấy họ hỏi mua giống dưa hấu thì cũng thoáng ngẩn .
“Chà, cái xứ của chúng trồng dưa hấu chẳng mấy ai .”
Ông ghé sát gần Lâm Chấn, hạ thấp giọng hỏi: “Hai ở đại đội nào thế? Dưa hấu trồng thì thể để cho chú đặt vài quả ?”
Tống Vi hỏi: “Vậy là hiện giờ trong tiệm đang hạt giống dưa hấu đúng ạ?”
“Không .”
Bác lắc đầu: “Chỗ chúng hiếm khi trồng dưa hấu lắm. nếu hai cháu thì chú thể nghĩ cách lấy về cho một ít, bảy ngày lấy là .”
Lâm Chấn và Tống Vi gật đầu: “Vậy phiền chú quá ạ.”
“Phiền thì cũng chút phiền, cho nên cái chỗ dưa hấu ...”
“Đợi dưa chín nhất định sẽ để dành cho chú vài quả.”
Bác gái lập tức mặt mày hớn hở, hài lòng mặt.
Lúc chuẩn rời , Tống Vi bỗng nhiên thấy một bao hạt giống lúa nước.
“Đây là giống lúa mới ạ?”
“À đúng , đây là giống do cấp phát xuống, gọi là giống lúa “Nam Ưu 2 hào”. Các cháu lấy về cho đại đội trồng thử ? Nghe giống cho sản lượng cao lắm đấy.”
Tống Vi chăm chú hồi lâu, đột nhiên lên tiếng: “Là lúa lai ạ.”
“ đúng đúng, chính là nó đấy.”
Lúa nước là loại lương thực chủ đạo, ngay cả ở thời mạt thế cũng cực kỳ săn đón.
Có một tình cờ, cô từng lịch sử phát triển của giống lúa lai một cuốn tiểu thuyết niên đại rách nát.
Thời điểm hiện tại dường như giống lúa vẫn nhân rộng đại . Cô nhớ cuốn tiểu thuyết đó suy đoán theo mốc thời gian thì đến hai năm khi khôi phục kỳ thi đại học, lúa lai mới phổ biến rộng rãi phạm vi cả nước.
Bây giờ tuy phổ biến khắp quốc, nhưng xem chừng nhà nước bắt đầu nỗ lực triển khai .
“Vâng, cháu sẽ bảo đại đội đến mua giống .”
Nhất định mua.
Đại đội đằng nào cũng trồng lúa nước, đương nhiên trồng lúa lai sẽ hơn nhiều.
Rời khỏi cửa tiệm hạt giống, Tống Vi dẫn Lâm Chấn mua một tờ báo.
“Đồng chí ơi, báo nào về lúa lai ạ?”
“Có đấy, xin hỏi đồng chí mua mấy tờ?”
“Lấy cho năm tờ nhé.”
Mua báo xong, Tống Vi đưa cho Lâm Chấn một tờ: “Anh xem .”
Lâm Chấn cô ắt hẳn dụng ý riêng, nên suốt dọc đường đều ngoan ngoãn theo, hề gặng hỏi nửa lời.
Giờ mặt báo, trang lớn nhất đang in đậm thông tin liên quan đến giống lúa lai.
Đọc xong, mắt sáng bừng lên.
“Quả thực thể đạt năng suất nghìn cân một mẫu ư!”
Bàn tay cầm tờ báo của bất giác siết chặt .
Nếu là sự thật, thì nghiên cứu giống lúa lai quả thực quá đỗi vĩ đại, coi là ân nhân của thể nhân dân cả nước cũng chẳng ngoa chút nào.
Tên của Viên gia gia tác giả dám vì sợ chương khóa, nhưng tự hiểu là nha.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.