Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 230: Lâm Chấn Mua Xe Đạp

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:52:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thôn trưởng xong càng tức đến suýt ngã ngửa .

 

“Mày còn dám sang đổ tội cho tao nữa ! Nếu vì mày, cái già việc quái gì mạo hiểm trộm cái đề thi đó về? Đề mang về chẳng đứa nào mồm to lộ tin tức, bọn họ hết đến khác kéo đến tận cửa, là họ hàng thích cả, tao cho thì ? Sau cả nhà chúng còn mặt mũi nào mà sống ở cái làng nữa!”

 

Vương Tiểu Hoa còn định cãi tiếp thì Quý lão tới nơi.

 

Ông châm vài mũi kim bạc lên La Nghiệp Thành, gã liền từ từ tỉnh .

 

“Tức giận hại , vấn đề gì lớn . Sau chăm chỉ rèn luyện thể, bớt nổi nóng thì sẽ ngất xỉu nữa.”

 

Sau khi rời khỏi nhà thôn trưởng, Quý lão liền theo Tống Vi về điểm tri thanh.

 

“Lý tri thanh nhất quyết dặn cháu mời bằng Quý lão qua, nấu một bữa cơm mời Quý lão ăn đấy ạ.”

 

Đợt Lý Quyên cảm lạnh, sốt li bì khá nặng.

 

Chính nhờ Quý lão chữa trị nên cô mới khỏi hẳn.

 

Ông lấy tiền công, còn tiền t.h.u.ố.c thì cuối cùng đều nộp cho đại đội, tiền đó đại đội trưởng cử trông giữ để dùng việc mua thêm t.h.u.ố.c men dự trữ.

 

Lý Quyên trong lòng vô cùng ơn nên luôn tìm dịp để nấu một bữa cơm mời ông.

 

Chuyện như thế ở thời điểm hiện tại đều ngầm hiểu và giả vờ như thấy, những lương tâm trong thôn đều như cả.

 

Có điều Quý lão hiếm khi tới nhà khác ăn cơm, bởi sợ mang phiền phức cho họ.

 

Những bệnh khi chữa khỏi thường lén lút đem bánh bao, màn thầu, bánh nướng mì sợi sang chuồng bò biếu ông.

 

Thế nhưng lời mời của Tống Vi và Lâm Chấn thì ông vui vẻ nhận lời.

 

Hắc Đản chạy về báo cho Lý Quyên , cho nên cơm nước cũng chuẩn tươm tất.

 

Cơm canh tuy tính là quá thịnh soạn, nhưng Lý Quyên đem hết những đồ ngon nhất nấu nướng, tay nghề nấu ăn của cô cũng khá.

 

Tống Vi cũng ké một bữa no nê.

 

Ăn xong, Quý lão sang bảo với Lý Quyên: “Để bắt mạch kiểm tra cho cháu một nữa nhé.”

 

Lý Quyên gật đầu: “Làm phiền Quý lão quá ạ.”

 

Quý lão là một vô cùng ôn hòa, ông luôn toát một sự thiện khiến cảm thấy dễ chịu, ngay cả lũ trẻ trong đại đội thỉnh thoảng cũng thích quấn quýt bên cạnh ông.

 

Bất cứ ai từng tiếp xúc với ông đều nhận thấy ông là một tài đức.

 

Ấy thế mà một như , chỉ vì một bức thư tố cáo vô căn cứ mà đày đọa xuống tận chuồng bò ở cái xó núi hẻo lánh .

 

Trò chuyện với Tống Vi và Lý Quyên thêm vài câu, Quý lão liền dậy cáo từ về.

 

Vừa bước tới cổng điểm tri thanh, ông liền va một nam tri thanh đang vội vã .

 

“Quý lão... ông ạ?”

 

Tạ Thiên lảo đảo một cái, hoảng hốt vội cúi đỡ Quý lão dậy.

 

Quý lão xua xua tay: “Ta .”

 

Ông ngẩng đầu Tạ Thiên, nhận sự căng thẳng bối rối của liền nhẹ nhàng cất lời an ủi vài câu.

 

Tạ Thiên lí nhí lời xin , theo bóng lưng ông khuất mới về phòng .

 

Quý lão rảo bước con đường làng, chẳng hiểu trong đầu cứ hiện lên hình ảnh của thanh niên tri thanh .

 

Ông luôn cảm thấy một cảm giác thuộc gần gũi đến kỳ lạ, nhưng nghĩ mãi vẫn nhớ nổi từng gặp .

 

.

 

“Thuyên Tử, Thuyên T.ử ơi! Chị Tống Vi của tao tới chụp ảnh cho ông bà nội mày !”

 

Tiếng gọi vang dội của Hắc Đản vang lên ngoài cổng nhà Thuyên Tử.

 

Tống Vi thong thả bước theo bé, tay cầm theo chiếc máy ảnh.

 

Nguyên do là vì Thuyên T.ử ngưỡng mộ mấy tấm ảnh của bọn họ, hôm nọ nhịn liền : “Ước gì ông bà nội tao cũng ảnh chụp thì mấy. Bố tao bảo tao lớn lên sẽ quên mất nhiều chuyện hồi nhỏ, tao quên mất mặt ông bà nội .”

 

Sức khỏe của bà nội Thuyên T.ử ngày một yếu trông thấy.

 

Đây là căn bệnh thể chữa khỏi bằng t.h.u.ố.c men.

 

quá già , đến cái tuổi thể nhắm mắt xuôi tay rời bỏ cõi đời bất cứ lúc nào.

 

Thuyên T.ử đối với cái c.h.ế.t vẫn còn mơ hồ lắm, nhưng thằng bé từng thấy trong thôn mất là vĩnh viễn bao giờ trở nữa.

 

Thằng bé sợ ông bà nội cũng sẽ rời xa , bản chẳng thể nhớ rõ khuôn mặt của họ nữa.

 

Hắc Đản coi Thuyên T.ử là em , đương nhiên cũng giúp bạn thực hiện tâm nguyện .

 

Thế nhưng trai và chị Tống Vi dặn dò kỹ, chuyện trong nhà máy ảnh tùy tiện lung tung ngoài, kẻo ai nấy đều kéo đến nhờ chụp thì phiền phức lắm.

 

Hắc Đản tuy tính tình thích khoe khoang một chút, nhưng những việc dặn dò thì miệng bé kín như bưng.

 

Bởi hôm đó về nhà, bé liền đem chuyện hỏi ý kiến của trai và chị Tống Vi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-230-lam-chan-mua-xe-dap.html.]

 

Tống Vi và Lâm Chấn liền đồng ý ngay.

 

Và thế là mới cảnh tượng của ngày hôm nay.

 

Lâm Chấn cùng, việc bận lên thành phố một chuyến .

 

Tống Vi cầm máy ảnh bước , nhận sự đón tiếp vô cùng nồng hậu và nhiệt tình từ cả gia đình Thuyên Tử.

 

Hôm nay ông bà nội của Thuyên T.ử ăn mặc chỉnh tề tươm tất, hai cụ chọn bộ quần áo mới nhất, nhất của mặc.

 

Thời tiết bây giờ ấm dần lên, đều còn mặc những chiếc áo bông quá dày cộm nữa.

 

Bà nội Thuyên T.ử cả nhà cẩn thận dìu bước ngoài.

 

Răng bà rụng gần hết, sắc mặt mang vẻ nhợt nhạt của ốm yếu lâu năm, nhưng môi luôn nở nụ hiền hậu.

 

Ngồi xuống chiếc ghế gỗ, bà cụ ngọng nghịu cất giọng hỏi Tống Vi xem trông .

 

Tống Vi giơ ngón tay cái lên tán thưởng:

 

“Hôm nay bà nội Thuyên T.ử trông tinh thần phấn chấn và lão lắm ạ.”

 

Bà cụ thì tít cả mắt, ánh mắt ánh lên những tia sáng lấp lánh.

 

gầy gò, nhưng nụ vô cùng phúc hậu và ấm áp.

 

Ngưu gia gia cũng mỉm xuống bên cạnh bà, bàn tay đen đúa đầy những nếp nhăn nheo nắm chặt lấy bàn tay gầy trơ xương của bạn đời.

 

Hai ông bà cứ thế sóng đôi bên , hướng về phía ống kính của Tống Vi nở một nụ rạng rỡ, hạnh phúc nhất.

 

Tách một tiếng, khoảnh khắc tuyệt và thiêng liêng lưu giữ mãi mãi.

 

Tống Vi chỉ chụp cho hai cụ bức ảnh đôi, mà còn chụp riêng từng và chụp cả một bức ảnh tập thể cho cả gia đình.

 

Cuối cùng, cô cả nhà nhiệt tình giữ ăn một bữa cơm ấm cúng.

 

Ảnh chụp xong mang lên tiệm ảnh thành phố mới rửa , huyện nhỏ của bọn họ tiệm chụp ảnh.

 

Bây giờ trời cũng muộn, để mai hẵng tính tiếp.

 

Khoảng 5 giờ chiều, bên ngoài điểm tri thanh bỗng nhiên trở nên ồn ào náo nhiệt hẳn lên, chỉ tiếng hò reo phấn khích của đám trẻ con mà còn cả tiếng chuông leng keng giòn giã.

 

“Hình như là tiếng chuông xe đạp thì .”

 

“Tống tri thanh, Tống tri thanh mau đây xem , Lâm Chấn mua xe đạp mới về !”

 

Tống Vi đang tắm cho hai con sói trong sân ngơ ngác: “???”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

“Cái gì cơ? Xe đạp á?”

 

Những khác trong điểm tri thanh cũng giật kinh ngạc, thi ùa chạy ngoài cổng xem.

 

Cánh cửa lớn mở , liền thấy vóc dáng cao lớn vững chãi của Lâm Chấn đang chiếc xe đạp, đôi chân dài miên man chống thẳng xuống mặt đất.

 

Rõ ràng chỉ là một chiếc xe đạp khung ngang 28 thông thường, thế nhưng tay toát lên cái vẻ ngầu lòi, phong độ chẳng khác nào đang cưỡi một chiếc mô tô phân khối lớn cực ngầu.

 

Chiếc xe đạp còn mới toanh bóng loáng, xung quanh là một vòng lũ trẻ con xúm xít vây quanh với ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ thèm thuồng.

 

Tống Vi còn kịp phản ứng gì thì Hắc Đản gào toáng lên một tiếng:

 

“Anh ơi ơi! Anh mua xe đạp thật ! Đây là xe đạp của nhà đúng ? Có , mau chở em một vòng với!”

 

Hắc Đản nhảy tót gần định trèo lên, liền Lâm Chấn vươn một tay gạt phắt sang một bên:

 

“Đồng chí Lâm Bình An, để chở chị Tống Vi của em chạy thử xem cái xe chở êm , lát nữa mới đến lượt em.”

 

Đùa , đang cùng đối tượng tận hưởng thế giới hai , cái thằng nhóc ranh cứ ngoan ngoãn sang một bên mà đợi .

 

Ngọn lửa kích động hừng hực trong lòng Hắc Đản cứ thế ông ruột phũ phàng dập tắt thương tiếc.

 

Đôi mắt đen láy sâu thẳm của Lâm Chấn sáng lên, về phía Tống Vi:

 

“Mau đây, chở em lượn một vòng.”

 

Tống Vi cũng chẳng hề e thẹn bộ tịch, cô lau vội giọt nước dính tay bước tới, đó bao ánh mắt thèm thuồng ghen tị của , cô nhẹ nhàng lên yên .

 

Lâm Chấn đạp xe chở cô , cả một lũ trẻ con ríu rít hò hét chạy đuổi theo phía xe để ngắm nghía.

 

Đây là điều Lâm Chấn mong : “Bám chắc nhé, tăng tốc đây.”

 

Tống Vi từ phía vươn tay ôm lấy vòng eo săn chắc của : “Anh lái cho vững đấy nhé, nếu lái nổi thì để em đổi chỗ cho.”

 

Lâm Chấn: “Nổi chứ, chắc chắn là thừa sức!”

 

Thế là đôi chân dài đầy sức mạnh bộc phát lực đạp phi thường, chiếc xe vun vút lao , chỉ trong chớp mắt bỏ xa đám phía một quãng dài.

 

Gió xuân thổi bay những lọn tóc của Tống Vi, mang một cảm giác vô cùng sảng khoái và tự do.

 

Lúc , lớp tuyết dày mặt đất tan biến từ lâu, hai bên đường mọc lên những ngọn cỏ non xanh mướt, các cành cây cũng , phóng tầm mắt xa chỉ thấy một màu xanh ngắt căng tràn nhựa sống. Bầu trời trong veo tuyệt , điểm xuyết những đám mây trắng bồng bềnh đủ hình thù lơ lửng trôi.

 

Mọi thứ thật giản dị, nhưng cũng xiết bao tươi .

Loading...