Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 229: La Nghiệp Thành Bị Tức Đến Ngất Đi
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:52:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn nhóm Tống Vi ríu rít về, La Nghiệp Thành càng kiềm chế nổi cơn giận dữ đang cuộn trào trong lồng ngực.
Gã sầm mặt trở về nhà.
Vương Tiểu Hoa vì đang mang thai, ngại ngoài trời lạnh lâu mệt buốt giá nên xem kết quả.
Lúc thấy La Nghiệp Thành về, cô liền hớn hở chạy đón.
Nào ngờ giây tiếp theo, La Nghiệp Thành vung tay tát thẳng một bạt tai mặt cô .
Vương Tiểu Hoa hét toáng lên một tiếng:
“Anh cái gì đấy!”
Cô ôm lấy một bên mặt, trố mắt gã đầy vẻ dám tin: “Anh đ.á.n.h ? Dựa cái thớ gì mà dám đ.á.n.h hả!”
La Nghiệp Thành đỏ ngầu đôi mắt: “Tại ông nội cô đem đề thi tiết lộ cho khác!”
Vương Tiểu Hoa bộ dạng phát điên của gã mà ngơ ngác: “Là cơ? Anh thi đỗ ?”
La Nghiệp Thành gầm lên giận dữ: “Chính vì ông nội cô tuồn đề cho quá nhiều , thi đầu tiên mới cả đống đứa điểm tuyệt đối! Cô tưởng ngu hết chắc, trò gian lận !”
Lần thi thứ hai gã bài kém tệ hại, La Nghiệp Thành cảm thấy ánh mắt của những xung quanh gã lúc đó đầy vẻ mỉa mai và khinh bỉ tột cùng.
“Thế thì liên quan quái gì đến ? Đâu đem đề thi rêu rao cho !”
Vương Tiểu Hoa vốn chẳng dạng đàn bà hiền lành chịu nhịn, nếu thì đây cô chẳng bao nhiêu chuyện càn quấy trái luân thường đạo lý như thế.
Cô lập tức đẩy mạnh La Nghiệp Thành : “ cho , mà còn dám động thủ đ.á.n.h nữa, bà đây liều mạng với luôn đấy!”
La Nghiệp Thành đen mặt: “Cô ý gì hả? Cô còn dám đ.á.n.h cả chồng cơ ?”
“Anh đ.á.n.h thì cớ dám đ.á.n.h ? Vả mở to mắt mà xem trong cái thôn thiếu đàn bà đ.á.n.h chồng ! Trong bụng đang mang giọt m.á.u của đấy nhé!”
“ là đồ đàn bà đanh đá chua ngoa! Ngay từ đầu nên lấy cô mới !”
Vương Tiểu Hoa thể tin nổi, tự chỉ ngón tay mũi : “ chua ngoa đanh đá ? Hồi là đứa nào khen đáng yêu, khác biệt với khác hả? còn thèm chê dáng một thằng đàn ông đấy nhé!
Nhà đều là đàn ông chủ gia đình, gánh vác kiếm cơm kiếm áo nuôi vợ nuôi con. Còn ở cái nhà thì để việc kiếm điểm công nuôi cái ! tháo vát chịu khó đến mức mà còn dám chê ỏng chê eo, thì c.h.ế.t đói từ tám đời !”
Lời qua tiếng , hai lao cào cấu đ.á.n.h túi bụi.
Hắc Đản cùng một đám trẻ con chơi ở gần đó, thấy tiếng thét chói tai của Vương Tiểu Hoa liền lén lén lút lút chạy xem.
Thấy cảnh tượng bên trong, thằng bé trố tròn hai mắt:
“Thuyên Tử, mày mau chạy tìm chị Tống Vi của tao !”
“Tìm gì?”
“Chị Tống Vi của tao thích ăn dưa hóng chuyện nhất đấy!”
Bọn Thuyên T.ử bây giờ cũng hiểu “ăn dưa” nghĩa là hóng chuyện của thiên hạ .
Thế là đôi chân ngắn thoăn thoắt phóng như bay tìm Tống Vi.
Tống Vi nhận tin báo liền chạy thục mạng tới, tiện tay còn ới luôn cả hội “chị em bạn già” chuyên hóng chuyện của theo.
“Người , ? Nghe bảo đ.á.n.h to lắm ?”
Hắc Đản: “Chạy sang nhà thôn trưởng ạ!”
Cả đám nhanh chóng chuyển địa bàn tác chiến sang nhà thôn trưởng.
“La Nghiệp Thành, mày đúng là cái thứ súc sinh bằng! Con Tiểu Hoa đang m.a.n.g t.h.a.i con của mày mà mày nỡ lòng nào đ.á.n.h nó nông nỗi hả? Đồ ăn, thức uống, cái mặc, chỗ ở của mày, cái nào do nhà tao chu cấp, do con Tiểu Hoa cực khổ kiếm về ? Mày còn mặt mũi nào mà giở thói vũ phu đ.á.n.h nó nữa!”
Mấy ngoài đều gật đầu lia lịa tán đồng:
“Cái La tri thanh đúng là vô dụng thật. Hồi còn tàm tạm, chút phong thái của học, chứ giờ trông cái bộ dạng mà chỉ lắc đầu ngao ngán.”
“Các bà bảo con Tiểu Hoa ma xui quỷ khiến mờ mắt thế . Dân quê lấy chồng chỉ mỗi cái mặt, quan trọng là xem đàn ông vạm vỡ, cuốc đất đồng chứ.”
“Vả ẻo lả thế , trông vẻ “chuyện ” cũng chẳng hồn .”
Tống Vi:... C.h.ế.t tiệt, hiểu ngay cái ẩn ý cơ chứ!
Cổng nhà thôn trưởng đóng chặt, nhưng việc chẳng khó nhóm Tống Vi.
Cả đám liền sang gõ cửa nhà hàng xóm sát vách thôn trưởng.
Người mở cửa là một ông lão.
Tống Vi ở hàng đầu, nở một nụ tươi rói:
“Ngưu gia gia, bọn cháu qua phiền ông một lát ạ.”
Thuyên T.ử từ đằng nhảy tót : “Ông nội ơi, cháu về nè!”
Ngưu gia gia gõ nhẹ đầu Thuyên T.ử một cái: “Đừng cả ngày chạy nhảy rông rác ngoài đường, cảm lạnh thì khổ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-229-la-nghiep-thanh-bi-tuc-den-ngat-di.html.]
Thuyên T.ử vỗ n.g.ự.c bôm bốp: “Người cháu khỏe re !”
Ngưu gia gia nghiêng nhường lối: “Mọi cả .”
Tống Vi liền nhét tay ông cụ một nắm kẹo, kẹo hoa quả và ba viên kẹo sữa Đại Bạch Thố.
“Cho Thuyên T.ử ăn ạ, cháu còn một cái màn thầu nữa, biếu Ngưu gia gia ăn lót .”
“ lấy , ...”
“Ngưu gia gia, cho bọn cháu mượn mấy cái ghế đẩu nhỏ nhé, cảm ơn ông nhiều nha!”
Cả đám phong phong hỏa hỏa ùa , ông cụ cầm chiếc màn thầu trong tay cuối cùng cũng chẳng kịp trả .
Thuyên T.ử toe toét để lộ hàm răng sún: “Ông ơi, màn thầu ông cắt lát nướng lên ăn ngon cực kỳ luôn, ông nhớ chia cho bà một ít nữa nhé.”
Hoàn cảnh nhà Thuyên T.ử chẳng mấy khấm khá, bởi trong nhà một bệnh kinh niên: bà nội của Thuyên Tử.
Trước đây tiền bạc kiếm hàng năm hầu như đều dồn hết t.h.u.ố.c men cho bà.
từ năm nay Quý lão tới đây, bệnh tình của bà nội Thuyên T.ử thuyên giảm nhiều, một loại thảo d.ư.ợ.c thể tự lên núi hái , thành thử kinh tế nhà họ năm nay cũng đỡ ngặt nghèo hơn .
Thuyên T.ử thường xuyên Tống Vi và Lâm Chấn chăm sóc, cho nên cả nhà Ngưu gia gia đều vô cùng cảm kích bọn họ.
Tiếng cãi vã bên nhà thôn trưởng ngày một lớn hơn. Tống Vi cùng các bà thím liền kê mấy khúc gỗ và ghế đẩu trèo lên, rướn cổ sang bờ tường bên .
“Hú hồn!”
“Ối ơi!”
Tống Vi cùng mấy bà thím đồng loạt trố tròn hai mắt.
Lúc nãy bọn họ còn đang mải chỉ trích La Nghiệp Thành đ.á.n.h vợ là thứ hèn hạ đáng mặt đàn ông.
Thế nhưng ai cho bọn họ là La Nghiệp Thành đ.á.n.h cho cái nông nỗi tàn tạ thế !
, so với Vương Tiểu Hoa thì La Nghiệp Thành mới thực sự là kẻ thê t.h.ả.m hơn nhiều.
Dấu bàn tay in hằn sưng vù hiện rõ mồn một mặt, mà còn sưng đều cả hai bên má nữa chứ. Quần áo cào rách tả tơi từng mảnh, đầu tóc thì rối như tổ quạ, mắt còn bầm tím hai vòng tròn xoe y hệt gấu trúc.
“Mẹ ơi, con bé Vương Tiểu Hoa sức chiến đấu kinh thật đấy, đang mang bầu mà còn hung dữ dữ dội thế !”
“Chứ nữa, bà tưởng đống thịt với sức khỏe con Tiểu Hoa là để trưng bày cho chắc?”
“Thôi lượm ơi, cái La Nghiệp Thành đúng là chẳng nên trò trống gì cả, ha ha ha...”
Có lẽ do các bà thím đùa quá mức rôm rả, cả nhà thôn trưởng cùng La Nghiệp Thành trong sân đều đồng loạt phắt đầu sang.
Và thế là bọn họ đập ngay mắt mấy cái đầu đang toe toét nở hoa bờ tường.
Người nhà thôn trưởng:...
Tống Vi cùng các thím lập tức nặn một nụ vô tội:
“Chào thôn trưởng thúc ạ, bọn cháu sang nhà Thuyên T.ử chơi thôi, cố ý xem trò vui ạ.”
Mấy bà thím cũng rối rít gật đầu phụ họa:
“Nghe bảo Tiểu Hoa bầu hả? Chúc mừng chúc mừng nhé, mấy tháng thế?”
“Mà chuyện gì mà choảng to thế , một nhà gì đóng cửa bảo chứ. Cậu La tri thanh cũng thật là, cái thể còm nhom đến cuốc đất còn nổi, nghĩ quẩn thế nào mà đ.á.n.h với con Tiểu Hoa cơ chứ, xem... thiệt kìa!”
Dưới ánh mắt soi mói của ngần con , La Nghiệp Thành hổ phẫn uất tột cùng, tức đến mức tối tăm mặt mũi ngất lịm tại chỗ.
Đám bà thím giật nảy :
“Ơ kìa, chuyện liên quan gì đến bọn nhé, đều thấy đấy, chúng hề đụng một sợi lông chân nào , tự dưng lăn đùng ngất thế !”
Tống Vi: “Cháu gọi Quý lão!”
Nói xong liền nhanh chân chuồn mất dạng.
“Bọn cũng gọi, bọn cũng !”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Bọn họ chỉ hóng hớt buông vài câu thôi, tuyệt đối thể để ăn vạ đổ vấy lên đầu .
Nhà thôn trưởng rơi cảnh hỗn loạn tưng bừng, trong khi nhóm Tống Vi thì chạy nhanh như một làn khói.
Thôn trưởng tức đến mức chẳng gì cho , vội giục nhà chạy xem tình hình của La Nghiệp Thành thế nào.
May mắn là chỉ ngất vì uất ức thôi.
“Mày xem, rốt cuộc mày mê cái ngữ đàn ông vô tích sự ở điểm gì hả!”
Thôn trưởng run rẩy chĩa tẩu t.h.u.ố.c lào mặt Vương Tiểu Hoa.
Đời thuở nhà ai thứ đàn ông vô dụng đến mức cơ chứ!
Vương Tiểu Hoa cứng cổ cãi : “Thì... thì đây tại ăn ngọt ngào dẻo miệng mà! Vả chẳng tại ông nội đem đề thi rêu rao cho bao nhiêu , hại trượt chức giáo viên nên mới tức giận lao đ.á.n.h với con đấy thôi!”