Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 228: Kết Quả Thi Cử
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:52:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi bảng điểm công bố, đại đội trưởng danh sách thứ hạng mà cạn lời, chỉ im lặng.
“Đại đội các đồng chí phong trào học tập thật đấy, ngờ nhiều đạt điểm tuyệt đối thế .”
“Tuy rằng đề thi quá khó, nhưng đạt điểm tối đa nhiều đến mức thì lạ đấy.” Người thầm lẩm bẩm trong bụng.
Làm giáo viên dạy tiểu học thì nghiệp cấp hai cấp ba đều , nhưng tròn trĩnh điểm tối đa bài thi thì bắt buộc nền tảng kiến thức vững chắc.
Mấy nghiệp bao nhiêu năm , kiến thức mà nhớ vanh vách thế ? Huống hồ câu hỏi tự luận cuối cùng trong phần thi Toán rõ ràng là kiến thức của cấp ba cơ mà.
Đại đội trưởng gượng ứng phó cho qua chuyện. Ông hít sâu một , kính cẩn tiễn hai vị cán bộ về , đó mới mang bộ mặt lạnh như băng cầm tờ danh sách kết quả bước mặt .
“Đại đội trưởng, mau cho chúng xem bảng điểm với, xem con nhà đỗ nào!”
“Đại đội trưởng ơi...”
“Tất cả câm mồm hết cho ! Xem xem xem... Thích xem thì mở to mắt ch.ó mà xem cho rõ!”
Ông ném phắt tờ danh sách xếp hạng mặt họ: “Con cái nhà các trình độ thế nào trong lòng tự chắc? Anh, , ... còn cả nữa! Nhìn cái mặt các toe toét như hoa nở kìa, hả? Danh sách còn công bố mà các đinh ninh cái suất giáo viên gọn trong túi chứ gì!
Đứa nào đứa nấy tài giỏi gớm nhỉ! Con trai các mấy cân mấy lạng bản các rõ ? Điểm tối đa! Đề thi chúng nó ẵm trọn điểm tối đa đấy! Sao khôn hồn mà sai bớt vài câu để che mắt thiên hạ hả? Tưởng ông đây là thằng ngu chắc!”
Bình thường đại đội trưởng năng tương đối nhã nhặn, nhưng quả thực là chọc cho tức điên lên .
Mấy hứng trọn cơn thịnh nộ của đại đội trưởng lập tức tắt ngấm nụ , ai nấy đều co rúm , len lén đưa mắt ông đầy e sợ.
La Nghiệp Thành liếc bảng điểm, mặt mày tối sầm .
Tên gã với điểm tuyệt đối chễm chệ ở tốp đầu, nhưng ngoài gã , phía còn cả đống khác cũng đạt điểm tối đa.
Hơn nữa phần lớn đều là họ Vương, còn một ít là họ Khương.
Gã lập tức tối sầm mặt mũi, tức đến mức ngón tay suýt chút nữa chọc thủng cả tờ danh sách.
Đại đội trưởng hít sâu một : “Kỳ thi hủy bỏ, tính!”
Lời thốt , mấy bậc phụ phía lập tức nháo nhào như ong vỡ tổ.
“Dựa cái gì chứ! Đại đội trưởng, ông thể thành kiến với con nhà như thế ! Con thi điểm cao là vì... là vì dạo nó ngày đêm miệt mài tự học đấy!”
“ thế, đúng thế đấy! Con nhà chúng cũng ngày đêm đèn sách chăm chỉ lắm!”
Đại đội trưởng chỉ tay tờ danh sách: “Thế các cho xem, nhiều điểm tuyệt đối thế thì chọn kiểu gì? Chọn ai hả?!”
“Tất nhiên là chọn con trai ! Con yêu quý trẻ con nhất trần đời, chắc chắn sẽ dạy dỗ lũ trẻ trong đại đội thật !”
“Chọn cháu gái ! Cháu gái tính tình dịu dàng, cẩn thận chu đáo, lũ trẻ chắc chắn sẽ thích nó!”
Bên , để tranh giành suất dạy học, các phụ bắt đầu xắn tay áo lao cãi cọ om sòm, cái điệu bộ thì chẳng mấy chốc sẽ biến thành màn ẩu đả tay chân mất thôi.
“Cái ngữ con trai lười chảy thây của bà mà bà cũng dám mở mồm khen cho , tưởng cả làng mù hết chắc!”
“Con trai thì ? Dù gì nó cũng nghiệp cấp hai đàng hoàng, cháu gái bà học hết cấp hai ? Vả đây là chuyện nội bộ của Đại đội Bình An chúng , bà vác cháu gái tới đây trò gì? Suất giáo viên trong đại đội còn đủ chia nữa là!”
“Trường học mở chỉ mỗi con em đại đội các tới học! Chẳng qua trường dựng đất Bình An thôi, cớ cho con gái thi!”
Phía bên điểm tri thanh, một hồi im lặng ngơ ngác, bắt đầu đưa mắt .
“Đề thi chắc chắn lộ .”
“Giờ tính đây? Đại đội trưởng định cho thi ?”
“Lý Quyên, giỏi thật đấy, điểm tối đa luôn! Cả Tạ Thiên nữa!” Trong giọng của Lưu Lâm Lâm tràn ngập vẻ ngưỡng mộ.
Tạ Thiên là một trong ba nam tri thanh , tóc dài phủ kín cả mắt, còn đeo thêm một cặp kính cận, trông vô cùng nhút nhát và ít , ngày thường hầu như chẳng chút cảm giác tồn tại nào.
Trong mắt Tống Vi, đích thị là mắc chứng sợ xã hội ở mức độ nặng.
Anh chỉ cắm đầu cắm cổ việc, ngày thường chỉ chẳng giao tiếp với dân làng mà ngay cả với các tri thanh trong viện cũng hiếm khi mở miệng trò chuyện.
Lúc , bất ngờ trở thành tâm điểm chú ý, Tạ Thiên liền cúi gằm mặt xuống, rụt rè lùi một bước nhỏ.
“Không... giỏi đến thế .”
Giọng lí nhí trong cổ họng.
Mọi quá quen với tính cách của nên tiếp tục sang xem màn kịch náo loạn bên .
Thế nhưng chẳng ai ngờ chuyện càng lúc càng mất kiểm soát, đến mức đại đội trưởng cũng đè nén nổi. Cãi một hồi, đám bên bắt đầu xô đẩy lao đ.á.n.h túi bụi.
Các tri thanh cách đó xa, Lý Quyên một thím ngã nhào va trúng khiến cô ngã theo, đập thẳng Lưu Lâm Lâm bên cạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-228-ket-qua-thi-cu.html.]
Lưu Lâm Lâm thét lên một tiếng t.h.ả.m thiết ngã đè lên Triệu Tốc.
Triệu Tốc ngã đè lên Tạ Thiên.
Cứ như hiệu ứng domino, cả một đám ngã rạp xuống đất thành một đống hỗn độn.
“Ối kiếp, cái lưng già của !”
Tống Vi may mắn va , vội vàng xông tới đỡ những ngã đất dậy.
Phía bên , đại đội trưởng kìm nén nổi cơn lôi đình nữa, ông c.h.ử.i ầm lên thúc giục đám thanh niên trai tráng trong thôn mau lao tách đám .
“Tao bảo thi là thi ! Bằng chuyện mà ầm ĩ lên cấp , chúng mày lấy cái điểm tuyệt đối đó tự chúng mày rõ nhất! Đến lúc chỉ riêng chúng mày , mà cả cái kẻ tuồn đề thi cho chúng mày cũng cấp kỷ luật phê bình hết lượt!”
Câu dứt, lập tức im bặt như thóc ngâm.
Bị cấp phê bình kỷ luật thì chỉ đơn thuần là mất mặt thôi , bọn họ dám loạn thêm nữa.
“Vãi chưởng!”
Giữa bầu khí im phăng phắc, tiếng c.h.ử.i thề kinh ngạc của Tống Vi vang lên vô cùng rõ ràng.
Mọi đồng loạt đầu sang.
Chỉ thấy Tống Vi, Lý Quyên cùng mấy khác đang ngây ngốc chằm chằm một nam tri thanh.
Đó là Tạ Thiên. Trên tay Tống Vi lúc vẫn còn cầm chiếc kính mắt văng của .
Tạ Thiên cú ngã thì mái tóc rũ sang hai bên, còn chiếc kính che khuất, để lộ một gương mặt vô cùng thanh tú, đẽ đến kinh ngạc.
Lưu Lâm Lâm đến ngây :
“Tạ Thiên, trai thế ?”
Trông còn thanh tú xinh hơn cả một đứa con gái như cô nữa.
Tạ Thiên mím chặt môi, vội vàng chống tay dậy, gạt tóc xuống che kín nửa khuôn mặt:
“Kính... kính mắt của .”
Tống Vi hồn, vội đưa kính cho .
Lâm Chấn phía cô lúc tỏa một luồng oán khí lạnh ngắt, âm u đến rợn .
Tống Vi bật ha hả: “Em chỉ kinh ngạc quá thôi, ngờ trai đến thế.”
Điểm tri thanh của bọn họ đúng là ngọa hổ tàng long thật đấy.
Lâm Chấn hỏi: “Cậu ?”
Tống Vi: “Anh, trai nhất! Diện mạo của sinh là để đốn tim em , hả?”
Lâm Chấn gật đầu hài lòng. Nhìn vẻ ngoài thì rõ là chững chạc điềm đạm, ai ngờ thể hỏi một câu ấu trĩ đến mức chứ.
Cuối cùng, đại đội trưởng tìm cách xoay xở kiếm về một bộ đề thi khác, lấy cớ là kỳ thi khó phân loại nên tổ chức thi từ đầu.
Lần cũng là nhờ mối quan hệ của Lâm Chấn, may mà quá xa, bên đó vẫn còn lưu bộ đề thi của các đợt .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Bộ đề là đề thi cũ, tìm trong lúc gấp gáp nên tuyệt đối khả năng lộ .
Độ khó của nó cũng tương đương với bộ đề lúc sáng.
Sau khi thi thứ hai, những kẻ lúc còn toe toét giờ đây mặt mày xám ngoét, tài nào nổi nữa.
Đến khi kết quả công bố, đại đội trưởng dán tờ danh sách lên bờ tường: “Tất cả đây mà xem!”
Lần thứ hạng phản ánh đúng thực tế, đúng bộ chỉ vỏn vẹn hai, ba .
Điểm tri thanh chiếm trọn hai suất.
Vẫn là Lý Quyên và Tạ Thiên.
Có thể thấy nền tảng kiến thức cơ bản của hai vô cùng vững chắc.
Khương Tiểu Uyển quả hổ danh là phần t.ử trí thức tiếng trong thôn, cô cũng đạt điểm tuyệt đối.
Phía thì tuyệt nhiên còn ai đạt điểm tối đa nữa.
“Trường học của chúng đợt chỉ tuyển bốn giáo viên, lượt là Lý Quyên, Tạ Thiên, Khương Tiểu Uyển và Lâm Kiến Nghiệp.”
La Nghiệp Thành thấy tên xếp tận thứ mười mà tức đến đỏ hoe cả mắt, trong lòng hận đến nghiến răng nghiến lợi. Đều tại lão thôn trưởng hết, cớ lão đem đề thi tiết lộ cho nhiều đến thế chứ!