Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 227: Thi Cử

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:52:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi ăn Tết xong, mùa xuân lặng lẽ gõ cửa.

 

Khi tuyết tan dần, các đầu cành bắt đầu nhú những chồi non xanh biếc, trường tiểu học cũng rục rịch chuẩn mở cửa trở .

 

Tin tức truyền chấn động ít .

 

Trường mở đồng nghĩa với việc tuyển giáo viên, mà giáo viên thì chỉ điểm công mà còn cả lương cứng mỗi tháng.

 

Riêng tiền lương thôi trọn vẹn 5 đồng một tháng !

 

Thế là, nhà thôn trưởng, nhà đại đội trưởng và nhà bí thư chi bộ đều trở nên nhộn nhịp hẳn lên.

 

Ngày nào cũng cả đống xách quà cáp đến gõ cửa, chỉ mong giữ một suất giáo viên béo bở cho nhà .

 

Mặt đại đội trưởng đen như đ.í.t nồi.

 

“Giáo viên là cái chức ai cũng chắc? Cùng sống trong một đại đội cả, ai mà chẳng gốc gác thực lực của . Con trai ông mới học hết tiểu học, ngày xưa học thì điểm đội sổ từ lên, thế mà cũng đòi dạy con em trong đại đội ? Chúng tìm giáo viên dạy chữ cho bọn trẻ, chứ tìm về trố mắt sách giáo khoa cùng học sinh!”

 

Người mắng rụt cổ lẩm bẩm: “Thì... thì nó cũng từng học tiểu học mà, dẫu cũng mấy mặt chữ chứ bộ.”

 

“Cấp chỉ thị rõ ràng , giáo viên là qua thi cử sát hạch đàng hoàng mới nhận. Cầm hết đống đồ cút về ngay cho , thời gian tính toán mấy trò khôn vặt thì chi bằng về nhà bảo con các thêm mấy cuốn sách !”

 

“Thế sách xong là thi đỗ chắc?”

 

Đại đội trưởng gắt lên: “ bảo con các sách là để chúng nó mở mang cái đầu óc , cả ngày chỉ mơ mộng hão huyền! Con em đại đội tới trường là để học chữ học kiến thức, các tưởng đang chơi trò đồ hàng đấy !”

 

Cũng chẳng trách đại đội trưởng nổi trận lôi đình như thế. Ông dùng loa phát thanh thông báo rõ ràng là tuyển giáo viên thi cử đàng hoàng.

 

Ấy mà đám đầu óc vẫn u mê, hết lượt đến lượt khác mò tới, cứ như hiểu tiếng , bực cả !

 

Không chỉ trong đại đội, mà ngay cả một vài ở các đại đội khác cũng xách quà tìm đến, khiến đại đội trưởng tức đến bốc hỏa.

 

Trong khi dân làng đua cửa chạy chọt quan hệ, bên điểm tri thanh cũng chút rục rịch xôn xao.

 

“Bọn nên nhờ vả chút quan hệ nhỉ? Ngộ nhỡ đại đội trưởng đề thi lộ ngoài thì ?”

 

Tống Vi : “Đại đội trưởng đang tức sôi m.á.u lên đấy, mấy mà đến lúc là đ.â.m đầu họng s.ú.n.g ngay. Người khác thì dám chắc, nhưng đại đội trưởng dù đề nữa thì tuyệt đối cũng đời nào để lộ .”

 

Đại đội trưởng của Đại đội Bình An bọn họ thuộc tuýp vô cùng chính trực, liêm khiết.

 

Có điều những khác thì chắc.

 

Tống Vi xoa cằm : “ nếu thực sự đề mà để lộ cho quá nhiều thì đến lúc thi cử thể nào cũng xảy chuyện.”

 

Nói chẳng ngoa, quả nhiên thật sự kẻ kiếm mối lấy trộm đề thi.

 

Ví như thôn trưởng chẳng hạn.

 

Thực đại đội trưởng cũng cách xem đề thi, nhưng ông từng hé răng nửa lời.

 

Lúc tại nhà thôn trưởng, Vương Tiểu Hoa – con gái của thôn trưởng – đang ầm ĩ cả lên.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

“Ông nội ơi, trong bụng cháu đang mang giọt m.á.u của Nghiệp Thành đấy! Mọi thật sự nhẫn tâm thấy c.h.ế.t mà cứu, mặc kệ cháu ? Anh Nghiệp Thành học rộng tài cao, nếu giáo viên thì cả nhà cũng nở mày nở mặt, đứa bé trong bụng cháu cũng chỗ dựa vững chắc. Mọi nhất định giúp cháu !”

 

Vương Tiểu Hoa vốn là đứa não. Trước đó cô và La Nghiệp Thành cãi vã đ.á.n.h túi bụi, nhưng dạo gần đây vì chuyện thi giáo viên mà La Nghiệp Thành ngoắt 180 độ, đối xử với cô vô cùng dịu dàng, ngọt nhạt chăm sóc đủ điều. Thế là cô lập tức quên sạch sành sanh chuyện uất ức , răm bắp theo lời ngon ngọt của gã mà chạy về nhà đòi ông nội giúp đỡ.

 

“Dù cũng là một nhà, thích Nghiệp Thành, nhưng giờ tụi cháu kết hôn , cháu đang m.a.n.g t.h.a.i nữa, bao nhiêu chuyện buồn phiền ngày xưa cứ bỏ qua hết . Cháu vẫn là m.á.u mủ ruột thịt của mà!”

 

Thôn trưởng rít một t.h.u.ố.c lào: “Được , cô đừng gào om sòm nữa.”

 

“Để nghĩ cách xem .”

 

Vương Tiểu Hoa lập tức tươi rạng rỡ.

 

Khi về căn nhà nhỏ của hai vợ chồng, La Nghiệp Thành liền sốt sắng hỏi dồn: “Sao em?”

 

Vương Tiểu Hoa ưỡn n.g.ự.c tự đắc: “Em tay thì cứ yên tâm! Dù ông nội đuổi tụi ngoài, nhưng chung quy vẫn là trong nhà, ông bảo sẽ nghĩ cách giúp em .”

 

La Nghiệp Thành lập tức thở phào nhẹ nhõm.

 

“Anh Nghiệp Thành, em chứ hả?”

 

Vương Tiểu Hoa nép cả lòng La Nghiệp Thành.

 

La Nghiệp Thành thuộc tạng gầy gò thư sinh, trong khi Vương Tiểu Hoa đẫy đà, đen béo. Nằm gọn trong lòng La Nghiệp Thành, cô còn bày vẻ mặt e thẹn nũng nịu.

 

Trong mắt La Nghiệp Thành thoáng qua tia chán ghét, thậm chí còn lộ rõ vẻ buồn nôn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-227-thi-cu.html.]

Thế nhưng gã vẫn c.ắ.n răng chịu đựng, miễn cưỡng ôm cô lòng.

 

Chờ đến khi ngày tháng của gã khấm khá lên, tiền đồ , gã nhất định sẽ đạp tất cả những kẻ từng sỉ nhục gã chân!

 

Cuối cùng thôn trưởng cũng tìm cách xoay xở lấy đề thi về thật.

 

Vương Tiểu Hoa lập tức hớn hở cầm đề thi đem về cho La Nghiệp Thành.

 

Chẳng hiểu tin tức rò rỉ ngoài.

 

Ngay đêm hôm đó, hàng đống bà con họ hàng của nhà thôn trưởng lũ lượt kéo đến tận cửa.

 

Hết đe dọa đến nịnh nọt lấy lòng.

 

Cuối cùng thôn trưởng chịu nổi áp lực, đành chia sẻ bộ đề cho đám họ hàng thích cùng xem.

 

Đến ngày thi, tới tham dự đông nghìn nghịt.

 

Tống Vi cũng theo tới xem náo nhiệt.

 

Ở điểm tri thanh, ngoại trừ Tống Vi thì hầu như ai cũng đăng ký thi, cả bọn Bạch Vân Kiều cũng tính thử vận may.

 

Mùa đông qua , mấy gian nhà kính trồng rau dỡ bỏ, các vật liệu cất giữ cẩn thận để mùa đông năm tới dùng tiếp.

 

Thế nên đến mùa vụ thì các tri thanh vẫn xuống đồng lụng vất vả.

 

Nếu thể giáo viên để khỏi dầm mưa dãi nắng cuốc đất thì đương nhiên là nhất .

 

Số đến thi đông ngoài sức tưởng tượng, khiến đại đội trưởng mà hoa cả mắt, đầu óc choáng váng.

 

“Mấy đứa trò gì thế hả? Tao nhớ chúng mày ngay cả tiểu học còn học xong mà!”

 

Bậc phụ của mấy đứa đó lập tức ưỡn n.g.ự.c bênh vực: “Đại đội trưởng thế là đúng . Chưa học xong tiểu học thì ? Con nhà tự học ở nhà !”

 

Đại đội trưởng sa sầm nét mặt già nua: “Được thôi, nhưng đông thế mà đề thi chỉ vỏn vẹn 20 tờ, cho nên những đứa nào đến góp vui cho đủ quân thì mau biến về hết .”

 

Thế nhưng ông dứt lời, chẳng lấy một mống nào chịu rời .

 

“Tống tri thanh, cô qua đây!”

 

Tống Vi tự chỉ mũi : “Cháu á?”

 

“Có chuyện gì thế đại đội trưởng?”

 

“Cô ngay tại chỗ vài câu hỏi cho , cần quá khó , tầm trình độ cấp hai là . Để trả lời trực tiếp tại đây, ai trả lời thì giữ thi, ai trả lời thì lập tức cút xéo về nhà cho !”

 

Tống Vi:... Sao chứ.

 

mà đề bài cấp hai thì Tống Vi cô dám chắc, chứ mấy phép tính cộng trừ nhân chia hai ba chữ thì cô vẫn dư sức.

 

Về môn Văn, cô mượn một cuốn sách giáo khoa yêu cầu từng thuộc lòng các bài thơ.

 

Kết quả là, đừng đến phép nhân chia ba chữ , nhiều đến phép tính hai chữ còn tính xong.

 

“Cút, cút hết cho ! Còn dám cãi chày cãi cối nữa , trình độ chúng mày tới tao chẳng rõ quá!”

 

Những đuổi ngoài đều ủ rũ cụp đuôi.

 

“Dựa cái gì mà để Tống tri thanh đề chứ!”

 

Bọn họ phục, bắt đầu sang bới lông tìm vết.

 

Đại đội trưởng tức đến bật : “Bởi vì Tống tri thanh tham gia thi, cô đề là công bằng nhất! Đây là cách tao nghĩ tức thì, chúng mày đừng mà vu khống bao che gian lận!”

 

Dưới ánh mắt nảy lửa của đại đội trưởng, đám im thin thít dám ho he gì nữa.

 

Chỉ một ít bất mãn lẩm bẩm khe khẽ:

 

“Thế chẳng hóa đống quà đem biếu đều toi công vô ích .”

 

Nhóm rõ ràng là những kẻ đáp án của đề thi.

 

Số giữ vẫn còn khá nhiều, đề thi đủ dùng, đại đội trưởng chẳng còn cách nào khác đành khẩn cấp nhờ Lâm Chấn lái máy kéo lên công xã lấy thêm một ít về.

 

Mãi đến buổi chiều thì cuộc thi mới chính thức bắt đầu. Lúc đại đội trưởng mới mời hai vị giám thị do bên phòng giáo d.ụ.c cử xuống phòng thi.

 

Tổng cộng 30 dự thi, thi xong cũng do hai vị cán bộ đó trực tiếp chấm bài.

 

 

Loading...