Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 226: Cứ Khóa Chặt Lấy Nhau Đi
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:52:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Do hai họ quá mức tùy hứng, cuối cùng cái tên vẫn do Lâm Chấn nghĩ .
“Cứ gọi là Lâm Bình An .”
Tống Vi gật đầu: “Được đấy, mang ý nghĩa lành.”
Hắc Đản bò đầu gối Tống Vi: “ em vẫn thấy tên Lâm Lão Hổ uy phong hơn.”
Thế nhưng ý kiến của bé lập tức dập tắt thương tiếc.
Thế là Hắc Đản chính thức tên mới như đấy.
Dù cái tên tự nghĩ tán thành, nhưng Hắc Đản vẫn thích cái tên trai đặt cho.
Bởi ăn cơm xong, bé tót tìm đám bạn nhỏ.
“Thuyên Tử, Thuyên Tử! Tao tên mới nhé, gọi tao là Hắc Đản nữa, gọi tao là Lâm Bình An!”
“Lạc Oa Tử, Lạc Oa Tử, tên , em gọi là Bình An, nhớ ?”
Lạc Oa T.ử là một cô bé ngoan ngoãn, đang cầm miếng bánh bông lan bà nội cho ăn cửa nhà. Nghe Hắc Đản bảo , cô bé liền gật đầu, cất giọng non nớt gọi:
“Anh Bình An.”
Hắc Đản sướng rơn cả , liền móc từ túi áo một viên kẹo sữa đưa cho cô bé.
Hai mắt cô bé lập tức sáng rực lên.
“Em cảm ơn Bình An nha.”
“Anh Hắc Đản ơi, em cũng !”
Phúc Oa T.ử ở trong phòng thấy kẹo sữa liền như một quả pháo nhỏ phóng vèo , ôm chặt lấy chân Hắc Đản í ới đòi:
“Em cũng , em cũng nữa!”
“Không gọi là Hắc Đản nữa! Sau em gọi là Bình An. Lâm Bình An là tên trai đặt cho đấy, hả?”
“Thế gọi Bình An thì kẹo ăn ?”
“Có!”
Phúc Oa T.ử lập tức hét to hết cỡ: “Anh Bình An!”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Hạnh Hoa thẩm từ trong phòng bước , đưa cho Hắc Đản một miếng bánh bông lan.
“Thím ơi, bây giờ cháu tên là Lâm Bình An , tên trai cháu đặt cho đấy!”
Bây giờ thằng nhóc Hắc Đản tới cũng giới thiệu cái tên mới của một lượt.
Hạnh Hoa thẩm hớn hở: “Tốt , tên đặt lắm, Lâm Bình An, mong cho cả đời cháu luôn bình bình an an.”
Hắc Đản toe toét , để lộ cả hàm răng trắng bóc.
.
Tống Vi về điểm tri thanh, chẳng ngờ tới nơi bắt gặp một bóng lén lén lút lút ở bên ngoài.
“Cô gì ở đây thế?”
Cô cất tiếng, lập tức giật b.ắ.n .
Quay đầu , hóa là Hứa Lai Đệ.
Tống Vi nheo mắt: “Cô lén lút ở đây trò gì?”
Có thể thấy rõ bằng mắt thường rằng khi lấy chồng, cuộc sống của Hứa Lai Đệ chẳng dễ chịu chút nào. Đầu bù tóc rối, nhếch nhác bẩn thỉu, trông gầy rộc hẳn so với .
Hứa Lai Đệ thấy Tống Vi, trong mắt liền bốc lên ngọn lửa thù hận.
Dựa cái gì mà những khác trong điểm tri thanh đều sống sung sướng như , chỉ mỗi cô là sống dở c.h.ế.t dở thế ?
Nếu do Tống Vi phá đám, bây giờ cô theo quân phu nhân sĩ quan !
“Sao nào? Trước đây cũng là tri thanh, giờ về thăm một chút ?”
Tống Vi lạnh lùng cô : “Tốt nhất là cô đừng giở trò gì.”
Tống Vi bước điểm tri thanh, Hứa Lai Đệ định theo thì cô đóng sầm cửa nhốt luôn ở bên ngoài.
“Cấm . Trên cô mọc đầy chấy rận , đừng lây sang cho chúng .”
Mấy nữ tri thanh bọn họ ai nấy đều tương đối ưa sạch sẽ. Trước đây Hứa Lai Đệ chẳng chịu giữ gìn vệ sinh, khi lấy chồng càng lười hơn, đầu tóc chẳng bao lâu gội, những bốc mùi chua lòm mà còn lúc nhúc chấy rận.
Thị lực của Tống Vi cực , một cái là thấy rõ mồn một!
Chấy rận cái thứ mà gần là dễ lây sang khác lắm, chỉ nghĩ tới thôi thấy ngứa ngáy khắp .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-226-cu-khoa-chat-lay-nhau-di.html.]
Hứa Lai Đệ ở bên ngoài đập cửa rầm rầm, nhưng chẳng ai thèm mở cửa cho cô .
Lời Tống Vi , các tri thanh bên trong đều thấy.
Lưu Lâm Lâm thậm chí còn cách cánh cửa mắng té tát:
“Hứa Lai Đệ, cô dở đấy? Vác cái bộ dạng bẩn thỉu nhếch nhác đến đây định ai ghê tởm hả? Tránh xa cái cửa , nhỡ bọ chét rơi lên cửa thì chúng ngoài kiểu gì!”
Hứa Lai Đệ ở bên ngoài ấm ức gào lên: “Mấy đều giúp Tô Phương, ở nhà chồng cũng đánh, dựa cái gì mà mấy chịu giúp ? Mấy rõ ràng là coi thường !”
Cô chuyện nhóm Tống Vi sang nhà họ La chống lưng cho Tô Phương, bản cô cũng chồng đ.á.n.h đập, dựa mà ai chịu mặt giúp cô chứ!
Tống Vi: “Chuyện cô gài bẫy trai dạo còn thèm tính sổ với cô . Hứa Lai Đệ, cô ngứa đòn đúng ?”
“Nói thẳng cho cô , cả đời cô đừng hòng mong chống lưng cho cô.”
Lưu Lâm Lâm càng bĩu môi trợn mắt: “Tự chịu thì trách ai? Cô cũng việc gì hồn để tôn trọng cô chứ.”
Thấy Hứa Lai Đệ vẫn mặt dày lì chịu , Tống Vi liền cầm lấy một thanh củi nhảy qua bờ tường phóng ngoài.
Cô chẳng thả hai con sói chút nào, lông chúng dày như thế, lỡ va Hứa Lai Đệ chấy rận rơi lông thì ?
Cho nên cứ tự tay là tiện nhất.
Hứa Lai Đệ thấy cô cầm gậy hùng hổ xông tới liền hoảng hốt cắm đầu cắm cổ bỏ chạy.
“Tống Vi, cô đừng đắc ý, sẽ ngày cô gặp quả báo!”
Cô chạy thục mạng ngoái đầu buông lời đe dọa.
Tống Vi nhắm chuẩn mục tiêu, vung tay ném thanh củi thẳng lưng cô .
Hứa Lai Đệ kêu ré lên một tiếng ngã sấp mặt xuống nền tuyết, loay hoay lồm cồm mãi bò dậy nổi.
Cánh cửa mở , Lưu Lâm Lâm và Lý Quyên bưng chậu nước hắt mạnh lên cánh cửa và nền đất cổng.
“Trời đất, ngợm cô như thế mà thấy ngứa ? Hồi ở điểm tri thanh bẩn đến mức .”
Lý Quyên : “Nghe bảo Hứa Lai Đệ gả qua đó sống khổ lắm, chắc cũng vì vụ tiền sính lễ lừa mất. Bản cô ngày nào cũng đối đầu với cả nhà bên , giặt quần áo, việc đồng áng, đến thể cũng lười chẳng buồn tắm rửa.”
“Bà chồng ngày nào cũng túm trong thôn than thở lóc, bảo rước đứa con dâu lười chảy thây, chẳng tích sự gì tốn thêm một miệng ăn.”
Mặt Hứa Lai Đệ dày thế nào thì ở điểm tri thanh đều quá rõ. Chỉ cần tù thì cô chẳng thèm sợ chồng đặt điều gièm pha.
Cứ ba bữa nửa tháng là cô lao đ.á.n.h với chồng và chồng. Hễ nấu cơm xong là cô lao nhanh nhất, tranh ăn như hổ đói, ăn xong rửa bát, giặt đồ, về đến cả ngợm đầu tóc cũng lười gội rửa.
Tóm , tình hình hiện tại là cả hai bên đều hối hận tột cùng, ngày nào cũng gà bay ch.ó sủa, tan hoang cả cửa nhà.
Mẹ chồng Hứa Lai Đệ bảo con trai ly hôn từ lâu, nhưng gã con trai độc luống tuổi khó khăn lắm mới vớ cô vợ, dù ưng ý nhưng dẫu cũng là đàn bà con gái.
Phải là ở trong đại đội, ngay cả mấy bà góa phụ cũng chẳng thèm ngó ngàng tới gã.
Vì thế gã nhất quyết sống c.h.ế.t chịu ly hôn.
Tống Vi bật : “Cái gọi là vỏ quýt dày móng tay nhọn, hai kẻ đó cứ thế mà khóa chặt lấy , đừng hòng ngoài hại khác nữa.”
Mọi đều đồng tình gật đầu.
Nói xong chuyện của Hứa Lai Đệ, Tống Vi mới sực nhớ một việc khác.
“Trường tiểu học của đại đội chúng sắp mở đấy, đến lúc đó thể sẽ tuyển giáo viên. Giáo viên sẽ tuyển chọn bằng hình thức thi cử, nếu ai hứng thú thì nhất bây giờ nên lấy sách giáo khoa ôn tập dần .”
“Thật !”
Lý Quyên kích động phắt dậy.
Ngoài Cao Nhạc và Triệu Tốc , ba nam tri thanh còn cũng vô cùng hào hứng.
“Tin chuẩn ?”
Tống Vi gật đầu chắc nịch: “Chuẩn trăm phần trăm.”
“Tuyệt quá, ... thi!”
Lý Quyên xúc động đến mức mặt đỏ bừng bừng.
Trong mấy nữ tri thanh bọn họ, Bạch Vân Kiều công việc ghi chép điểm công , đó khi nhà kính trồng rau cô cũng góp chút vốn, mấy tháng trời lương, điểm công cả tiền chia hoa hồng.
Lưu Lâm Lâm thì mồm mép lanh lợi, đơn hàng bên nhà máy thép chính là do cô kéo về, cũng kiếm một khoản tiền khá khá.
Chỉ mỗi Lý Quyên là vụng ăn vụng nhút nhát, cái gì cũng chẳng xong.
nếu là giáo viên thì...
Lý Quyên thầm tự cổ vũ bản , cô nhất định !