Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 225: Đặt Tên Cho Hắc Đản

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:52:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Có lẽ là nhờ cú hích từ hai trợ lý nọ, nhóm ghi chép viên của Bạch Vân Kiều học tập càng thêm phần chăm chỉ, nghiêm túc hơn .

 

Tống Vi cảm thấy như , hơn nữa nếu cô nhớ lầm thì những năm của thời đại , kỳ thi đại học sẽ chính thức khôi phục.

 

Cụ thể thời điểm nào thì cô quên mất . Sống sót trong thời kỳ mạt thế phế thổ quá lâu, nhiều chuyện xảy từ mạt thế ngay cả lớn cũng chẳng còn nhớ rõ ràng, huống chi khi mạt thế ập đến cô cũng mới chỉ là một đứa học sinh nghiệp cấp hai mà thôi.

 

Có thể giữ mạng sống đến ngày hôm nay là chuyện chẳng hề dễ dàng gì.

 

“Lúc rảnh rỗi học tập, các cũng thể lôi sách giáo khoa cấp ba ôn luyện dần .”

 

Cô cũng chỉ thể mở lời nhắc nhở bóng gió đến mức đó mà thôi.

 

Còn về phần bản , Tống Vi căn bản ý định dùi mài kinh sử gì.

 

Cô vốn là một học sinh dốt đặc cán mai, chuẩn mẫu hạt giống võ tướng thời cổ đại, so với việc cắm mặt mấy trang sách giáo khoa khô khan thì cô thà rừng solo với một con gấu đen còn thấy dễ chịu hơn nhiều.

 

Cô còn nhớ hồi học thì môn Ngữ văn điểm cũng tạm , nhưng hễ cứ mấy môn Toán, Lý, Hóa là đầu óc cuồng nhức nhối.

 

Mấy thứ đó đối với cô chẳng khác nào thiên thư!

 

Chịu c.h.ế.t, hiểu nổi.

 

Kiếp dốt , đừng trông mong kiếp đổi sang một xác khác là thể hóa thành học thần học bá .

 

Tết đến , chỉ riêng Đại đội Bình An mà khắp các đại đội lân cận đều trở nên nhộn nhịp, rộn rã hẳn lên.

 

Đến những ngày Tết thực sự thì ngoài đường phố thành phố vắng tanh một bóng , thế nên Đại đội Bình An cũng kéo xe lên thành phố bán rau nữa.

 

Tiếng pháo nổ đì đùng vang lên ngớt. Lũ trẻ con trong làng cầm pháo tụ tập một góc, mỗi thấy tiếng pháo nổ vang một tiếng giòn tan là đứa nào đứa nấy đều toe toét để lộ cả hàm răng sún.

 

Tất nhiên, điều khiến mong chờ nhất chính là mâm cơm ngày Tết bao giờ cũng đầy ắp những món ngon nhất trong năm.

 

Tống Vi tranh thủ rừng một chuyến, xách về hai con gà rừng béo mầm cùng một con thỏ rừng.

 

Mùa đông thú rừng kiếm ăn ít nên săn b.ắ.n hề dễ dàng.

 

cả, Lâm Chấn cũng mang về hai con cá lớn, kèm theo ba cân thịt lợn tươi mua thành phố.

 

Cộng thêm thỏ nuôi trong nhà từ , cái Tết năm nay của bọn họ chắc chắn sẽ trôi qua vô cùng sung túc và đủ đầy.

 

Lâm Chấn mang da thỏ cạo rửa xử lý sạch sẽ, trong đó tình cờ hai tấm da thỏ trắng muốt như tuyết.

 

Anh dự định sẽ thuộc da thật cẩn thận để may cho Tống Vi một chiếc khăn quàng cổ nhỏ xinh xắn.

 

“Lâm Chấn ơi, nhà cháu còn thỏ ?”

 

Lâm Chấn ngẩng đầu lên, tới chính là Vương đại nương, “cạ cứng hóng hớt” của đối tượng nhà .

 

“Còn ạ, còn đúng một con cuối cùng thôi, bác lấy ạ?”

 

Vương đại nương hớn hở: “Chắc chắn ! Dịp Tết nhất thế kiểu gì cũng ăn chút đồ ngon cho tươm tất chứ.”

 

Họ cái bản lĩnh luồn rừng bắt gà bắt thỏ như Tống Vi, nhưng năm nay trong túi rủng rỉnh tiền, mua nổi!

 

Con thỏ Hắc Đản và Tống Vi chăm bẵm khéo, thỏ trưởng thành mỗi con nặng chừng ba cân thịt.

 

Không cần dùng tới phiếu, Vương đại nương đưa thẳng cho Lâm Chấn hai đồng tiền mặt.

 

Cái Tết năm nay, ngoại trừ những kẻ lười biếng chịu nắm bắt cơ hội kiếm điểm công thì phần lớn bà con trong làng đều một cái Tết ấm no.

 

Trên bàn ăn nhà Lâm Chấn, chỉ riêng món thịt tới bốn năm đĩa bày la liệt.

 

Ngay cả hai con sói con cũng chia cho hai khúc xương ống to tướng còn tươi nguyên để gặm.

 

Ba xuống chuẩn cầm đũa ăn cơm thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng đập cửa dồn dập.

 

Hai con sói con lập tức bật dậy, nhe nanh gầm gừ hướng về phía cổng lớn.

 

Nhìn bộ dạng cảnh giác của chúng là đoán ngay chắc hẳn của nhà họ Lâm bên mò tới .

 

Quả nhiên, ngay giây tiếp theo liền thấy tiếng của Lâm lão tứ vọng .

 

“Lâm Chấn! Lâm Chấn ơi, ông bà nội mày bảo mày sang bên đấy ăn cơm!”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Lúc Lâm lão tứ đang dán cả cánh cổng nhà Lâm Chấn, ghé mũi qua khe hở hít hà mùi thịt thơm nức mũi bay từ bên trong, thèm đến mức suýt chút nữa thì ngất ngây con gà tây.

 

Tết năm nay mâm cơm nhà họ chỉ lèo tèo vài lát thịt hun khói mỏng dính, căn bản chẳng bõ dính răng.

 

“Gừ… Ầu!”

 

Tiếng gầm gừ đe dọa đầy mùi dã thú của hai con sói truyền thẳng ngoài. Lâm lão tứ con vốn lười tham nhát như cáy.

 

Nghe thấy tiếng dã thú gầm gừ trầm đục hung hãn như , gã sợ đến mức vội vàng nhảy lùi phía mấy bước, chẳng dám vỗ cửa giục giã thêm câu nào nữa.

 

“Dù cũng là một nhà, chúng mày nhớ sang bên đấy ăn cơm đấy nhé!”

 

Nói dứt lời, Lâm lão tứ tiếc nuối rời , ngoái đầu ba bước một , chỉ mong Lâm Chấn đột nhiên mở cửa mời chú tư trong cùng ăn ké một bữa cơm cho đẫy bụng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-225-dat-ten-cho-hac-dan.html.]

Chỉ thể … đúng là một giấc mơ hão huyền giữa ban ngày.

 

Những bên trong nhà từ đầu chí cuối chẳng hề ý định bước chân ngoài.

 

Còn về chuyện gọi bọn họ sang bên đó ăn cơm, nghĩ bằng đầu ngón chân cũng Lâm lão thái cùng đám chẳng ôm ấp ý đồ gì, căn bản cần bận tâm chi cho mệt xác.

 

Mấy ngày Tết đó, tất bật chúc Tết những gia đình quen thiết trong làng.

 

Một gói đường trắng, một bó mì sợi treo là món quà Tết sang trọng và quý giá nhất thời bấy giờ .

 

Lâm Chấn xách theo quà Tết, dắt theo Hắc Đản và Tống Vi tới chúc Tết nhà Đại đội trưởng, nhà Đại gia gia của , cùng với mấy hộ gia đình bà con trong làng, đa phần đều là những đây từng cưu mang giúp đỡ Hắc Đản hoặc bố lúc khó khăn hoạn nạn.

 

Anh là một ghi nhớ ân tình.

 

đồng thời cũng là một kẻ thù dai.

 

Những kẻ năm xưa từng bắt nạt, ức h.i.ế.p Hắc Đản thì chẳng thèm bước chân tới nửa bước.

 

Dù cho ngoài đàm tiếu dị nghị, cũng chẳng thèm ba cái trò xã giao lấy lệ ngoài mặt gì.

 

Thực theo tục lệ chúc Tết họ hàng thì còn sang bên nhà ngoại của nữa, nhưng trong ký ức của , ở bên nhà đẻ chẳng hề coi trọng, bản hồi nhỏ cũng thường xuyên đám con nít nhà mợ bắt nạt, tuy rằng đó tự lén lút trả đũa đủ cả.

 

Bởi , Lâm Chấn dứt khoát thèm sang bên đó.

 

Tống Vi chỉ cùng tới hai nhà thiết nhất là nhà Đại đội trưởng và nhà Đại gia gia, những nhà khác đợi khi hai chính thức kết hôn hẵng cùng .

 

Cuối cùng, bọn họ cùng tìm tới chỗ Quý lão.

 

Ở khu chuồng bò, ba già trải qua một cái Tết ấm áp, trọn vẹn nhất trong suốt mấy năm qua.

 

Chiếc giường sưởi ấm sực, cả thịt thỏ, thịt lợn do Lâm Chấn mang sang biếu, thậm chí còn cả rau củ tươi rói do đại đội trồng nữa.

 

Hiện tại bên cạnh cả ba đều chẳng còn nào, thế nên họ liền góp gạo thổi cơm chung cùng đón Tết.

 

Tuy rằng trong đại đội đối với chuyện họ ăn uống cái gì đều mở một mắt nhắm một mắt vờ như thấy, nhưng ba họ vẫn quen giữ nếp hành xử kín đáo, khiêm nhường.

 

Món thịt nấu lúc đêm muộn, tầm giờ đó trong làng căn bản chẳng còn ai ngoài đường nữa.

 

“Quý lão, chúc mừng năm mới ạ.”

 

Lâm Chấn mang theo quà năm mới bước phòng.

 

Quý lão thấy họ liền nở nụ hiền hậu, ánh mắt ấm áp hệt như đang con cháu ruột thịt trong nhà .

 

Sau khi bước chào hỏi hai vị bô lão còn , Lâm Chấn liền đặt chai rượu mang theo lên mặt bàn.

 

Nhấp từng ngụm rượu nồng, cùng quây quần thưởng thức bữa cơm tất niên ấm cúng.

 

Có lẽ do uống quá chén, ba cụ ông gục đầu xuống bàn bắt đầu sụt sùi rơi nước mắt, dường như mượn men say để trút bỏ hết bao nhiêu nỗi tủi hờn, uất ức kìm nén suốt bao năm qua trong lòng.

 

Lâm Chấn và Tống Vi lặng lẽ bên cạnh họ.

 

Tống Vi bất giác nhớ tới của , chẳng tình hình bên phía hiện giờ .

 

Sau Tết, bầu khí náo nhiệt dần lắng xuống, chỉ thi thoảng mới thấy tiếng pháo nổ lẹt đẹt của lũ trẻ con.

 

“Đại đội Bình An chúng quyết định sẽ khôi phục trường tiểu học đấy.”

 

Hôm nay khi trở về, Lâm Chấn liền mang tin tức trường tiểu học sắp mở cửa trở cho Tống Vi .

 

“Nghe sắp tới sẽ tuyển giáo viên, em dạy ?”

 

Tống Vi lắc đầu nguầy nguậy: “Em cái tảng giáo viên .”

 

“Có điều tin tức em thể sang báo cho các tri thanh bên điểm tri thanh . Giáo viên tiểu học tuyển chọn như thế nào ?”

 

“Nghe chú Lôi bảo là chuẩn một kỳ thi sát hạch, chỉ tuyển đúng năm thôi, lấy điểm từ cao xuống thấp.”

 

“Vậy sắp tới sẽ gửi Hắc Đản học ? Đi học mà vẫn cứ gọi cái tên Hắc Đản thì chút nào.”

 

Lâm Chấn gật đầu ừ một tiếng: “Em nghĩ cho nó một cái tên .”

 

“Em á? Anh là trai ruột của nó, bảo em đặt tên cho nó chứ.”

 

Hắc Đản đang bón lá rau cho con hươu ăn, thấy tiếng hai chuyện liền lon ton chạy gần.

 

“Anh ơi, chị Tống ơi, em thể tự đặt tên cho ? Em một cái tên thật là bá đạo oai phong cơ! Hai thấy tên Lâm Lão Hổ với Lâm Địa Lôi thế nào?”

 

“Dở tệ.” Lâm Chấn chẳng thèm nể mặt thằng em tí nào.

 

Hắc Đản bĩu môi: “Anh chẳng thưởng thức gì cả, rõ ràng oai như thế cơ mà!”

 

Tống Vi: “Vậy… Lâm Bất Ngạ? Hay là Lâm Cật Bão .”

 

Lâm Chấn cạn lời. Cái ước nguyện mộc mạc đơn sơ của em cũng cần thiết nhét thẳng tên khai sinh của như thế .

 

Hắc Đản thì gật đầu lia lịa tỏ vẻ đồng tình: “Em cũng thấy hai cái tên chị Tống đặt lắm, tuyệt vời luôn!”

 

 

Loading...