Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 224: Bênh Vực Người Mình
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:52:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói xong một thôi một hồi, phát hiện tất cả đều đang dồn mắt , Bạch Vân Kiều đỏ mặt ngượng ngùng cúi đầu.
Cụ ông thì bật ha hả sảng khoái: “Cô bé, cháu từng học qua kiến thức chuyên ngành về mảng ?”
Bạch Vân Kiều xua tay: “Dạ ạ, chỉ là khi phát hiện rau củ trong nhà kính xuất hiện những hiện tượng , cháu và các bạn cùng tổ mới tìm mấy cuốn sách về nông nghiệp để , nhờ mới đôi chút ạ.”
Bạch Vân Kiều con tính tình quả thực phần tiểu thư yểu điệu, kham nổi mấy việc đồng áng nặng nhọc, thế nhưng cô cẩn thận, tỉ mỉ, hơn nữa nắm bắt cơ hội để nỗ lực học hỏi.
Theo dõi ghi chép tình hình sinh trưởng của rau củ, sách tra cứu kiến thức chính là thế mạnh của cô. Cô đ.á.n.h mất công việc , đây là công việc duy nhất giúp cô tự vững đôi chân của mà cần dựa dẫm đám đàn ông con trai. Bởi , một từng học qua nông nghiệp như cô thể tự tìm kiếm từng cuốn sách, lật giở từng trang ghi chép cẩn thận và tận ruộng đối chiếu so sánh với từng loại cây trồng.
Cô việc nghiêm túc, chăm chỉ hơn bất cứ ai.
Dùng cơm xong xuôi, sự dẫn đường của Khương Văn Dũng, cùng chuyển hướng sang khu nhà kính.
Tống Vi kéo Bạch Vân Kiều tụt phía , thong thả cất bước theo đuôi đoàn .
“Vừa bàn ăn thể hiện lắm. Lát nữa nếu các chuyên gia hỏi han gì thì cứ trả lời nhé. theo dõi sát từng ngày, cũng chẳng nhiều sách nông nghiệp như nên trả lời .”
Bạch Vân Kiều vẫn còn thấy căng thẳng: “… ngộ nhỡ họ hỏi những câu mà cũng thì bây giờ?”
“Thì cứ thẳng thắn trả lời là , còn thể nhân cơ hội thỉnh giáo họ mấy khúc mắc khó khăn giải quyết trong quá trình trồng trọt thường ngày nữa chứ .”
Tống Vi với cô: “Nhậm lão và các đồng chí cùng mới là chuyên gia đầu ngành trong lĩnh vực . Cái gì thì cứ tự tin , cái gì thì cứ thành thật trả lời là rõ, đừng vẻ múa rìu qua mắt thợ mặt họ là .”
Bạch Vân Kiều c.ắ.n răng gật đầu dứt khoát: “Được!”
Kiến thức chuyên môn của Bạch Vân Kiều quả thực là vững vàng nhất trong mấy ghi chép viên. Cô ghi nhớ kỹ những lời Tống Vi dặn dò, hễ hỏi tới vấn đề gì, điều nào nắm rõ cô liền rành mạch trả lời, điều nào hiểu thấu đáo thì lắc đầu thành thật, đó còn khiêm tốn xin chỉ dẫn thêm.
Nhậm lão rõ ràng ưng ý với thái độ ham học hỏi của Bạch Vân Kiều, ông cũng vui vẻ trò chuyện, giảng giải cặn kẽ cho cô .
Thế nhưng trong suốt quá trình đó cũng tránh khỏi những chuyện khó chịu.
Chẳng hạn như hai trợ lý theo cứ chốc chốc chen ngang: “Sao đến cái mà cô cũng thế hả? Chuyện là do…”
Họ dường như cố ý thể hiện bản mặt Bạch Vân Kiều, chẳng hiểu vì mang theo chút địch ý ngấm ngầm, cứ dùng cái thái độ kẻ cả bề để chỉ trỏ thao thao bất tuyệt, đó buông lời hạ thấp, chê bai Bạch Vân Kiều.
Bạch Vân Kiều quả thực những lời đó cho tổn thương, bàn tay cầm cuốn sổ ghi chép siết chặt , khóe mắt ửng đỏ.
“…”
Sắc mặt của Nhậm lão cũng bắt đầu sa sầm thấy rõ.
“Hai các học ngành mấy năm ?”
Tống Vi đột nhiên cất tiếng hỏi hai trợ lý nọ.
“Chúng theo học ba năm , mấy vấn đề đối với chúng chỉ là chuyện nhỏ nhặt.”
Tống Vi một tiếng thong thả tiếp lời: “Bạch tri thanh mới chỉ tự mày mò học vài tháng thôi. Huống hồ thị trấn của chúng gì tiệm bán sách, đống tài liệu liên quan đến nông nghiệp đó đều là do các bạn lặn lội đến tận trạm thu mua phế liệu bới tung hàng đống sách báo cũ nát mới gom góp về đấy.
Thầy giáo của họ chỉ những nông dân chân lấm tay bùn trong đại đội chúng . Mà nông dân thì trồng trọt thể là tay cừ khôi, chứ gặp mấy loại bệnh lạ xuất hiện cây trồng thì họ cũng mù tịt chẳng tại .
Bởi , nhóm của Bạch tri thanh bắt buộc tự lực cánh sinh trong thời gian ngắn nhất, khi chút nền tảng kiến thức nào, ngày qua tháng khác lật giở từng trang sách để tìm cách cứu chữa, nếu thì hoa màu sẽ c.h.ế.t hết, bao nhiêu công sức của bà con dân làng cũng đổ sông đổ biển.
Thời gian gấp gáp, dù thắp đèn dầu thức thâu đêm suốt sáng họ cũng cố mà học, tự mò từng bước một mà lấy một thầy bên cạnh chỉ bảo.”
Dưới ánh mắt đanh thép của Tống Vi, hai trợ lý liền đưa mắt lảng tránh. Nam trợ lý thì cảm thấy vô cùng hổ thẹn, tự đuối lý, còn nữ trợ lý thì là thẹn quá hóa giận.
“Thế nên, kiến thức chuyên môn của Bạch tri thanh bằng các chẳng là điều hiển nhiên ? Dù thời gian học tập cũng chỉ ngần , nếu mà cái gì cũng tinh thông am hiểu hết thì hai các nên cảm thấy tự hổ về bản là .”
Một khi hai trợ lý cố tình Bạch Vân Kiều mất mặt, Tống Vi đương nhiên cũng chẳng thèm nể nang giữ thể diện cho bọn họ gì.
Tính cô xưa nay vốn bao che, bênh vực của .
“Chúng chẳng qua chỉ là thật thôi mà, cần thiết …”
“Im miệng!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-224-benh-vuc-nguoi-minh.html.]
Người đàn ông trung niên bên cạnh Nhậm lão đưa tay day day sống mũi, trừng mắt lườm hai trợ lý một cái cháy mặt.
“Cử hai đứa các theo là để phụ giúp ghi chép và học hỏi thực tế, chứ để tới đây so đo cãi cọ!”
Bị cấp mắng té tát, mắt cô trợ lý lập tức đỏ hoe, vẻ như thể bản chịu nỗi oan ức tày đình.
Cô đưa ánh mắt tội nghiệp về phía Nhậm lão, hy vọng vị tiền bối lớn tuổi sẽ phân xử, lấy công bằng cho .
Tống Vi thầm đảo mắt một cái.
Thế nhưng Nhậm lão coi như thấy ánh mắt cầu cứu của cô .
Hai trợ lý là do phía Học viện Nông nghiệp nhét đoàn cùng. Nhậm lão thừa hiểu bọn họ nhân cơ hội để thể hiện năng lực hòng bái ông thầy, nhưng đôi khi thể hiện quá đà biến thành kẻ nóng vội, hám danh lợi.
Có dã tâm là chuyện , nhưng tuyệt đối thể giẫm đạp lên khác để leo lên. Huống chi mấy điểm kiến thức mà ban nãy bọn họ còn chỗ sai sót, mà vẫn tự tin thao thao bất tuyệt cho .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Hơn nữa trong công tác nghiên cứu khoa học cũng như ngành nông nghiệp, kẻ quá mức nôn nóng hám danh hám lợi chính là điều tối kỵ nhất.
“Thật ngờ chỉ trong một thời gian ngắn ngủi như mà các cháu thể tự mày mò tìm hiểu nhiều điều đến thế, quả là những đứa trẻ giỏi giang. Còn hai đứa các , mấy chỗ lúc nãy thực …”
Nhóm của Bạch Vân Kiều nhận lời khen ngợi của chuyên gia đầu ngành thì mừng rỡ khôn xiết.
nữ trợ lý thì càng thấy tủi ấm ức hơn, còn chỉ sai ngay mặt khiến cô cảm thấy bẽ bàng còn mặt mũi nào nữa.
Quãng thời gian đó, hai họ rốt cuộc dám giở trò gây chuyện nữa, nhưng đoán chừng trong lòng cũng ghi thù ghi oán với Tống Vi .
Nói thật lòng, Tống Vi căn bản chẳng thèm bận tâm.
Sau khi trực tiếp khảo sát thực địa khu nhà kính, Nhậm lão quả hổ danh là giáo sư của Viện Khoa học Nông nghiệp. Ông đưa những kiến nghị vô cùng xác đáng và hữu ích về độ ẩm của đất, nhiệt độ khí cũng như các biện pháp phòng trừ những loại bệnh thường gặp nhất cây trồng.
Bạch Vân Kiều cùng mấy trong tổ cầm cuốn sổ tay nhỏ cặm cụi ghi chép vô cùng chăm chú.
Đến buổi chiều thì nhóm của Đại đội trưởng cũng bán xong rau trở về. Nghe tin vị giáo sư kiêm cán bộ cấp cao của Viện Khoa học Nông nghiệp tới thăm, ông ngụm nước cũng kịp uống vội vã chạy thục mạng tới.
May mà Khương Văn Dũng mang nước tới cho uống, ông mới đỡ cơn khát khô cả cổ họng.
Lâm Chấn cũng tới tìm Tống Vi.
Vừa bước gần, liền lén lút nắm lấy bàn tay cô, ghé sát tai cô hạ thấp giọng : “Anh mua bánh bao nhân thịt với bánh bông lan cho em , về nhà ăn nhé.”
Tống Vi hai mắt liền sáng rực lên, ngọt ngào đáp một tiếng .
Xem xét xong khu nhà kính, Tống Vi liền đem chuyện xin cấp phép chuyển đổi vạt đất cát sang trồng dưa hấu với Đại đội trưởng.
Đại đội trưởng xong thì kích động đến run cả .
Đồng chí Tống tri thanh quả thực quá tuyệt vời, chỗ nào kiếm mối lợi là cô đều dốc sức tranh thủ mang về cho đại đội bằng !
“Đi , Nhậm lão, để dẫn các đồng chí xem vạt đất cát của đại đội chúng !”
Mãi cho tới tận bữa cơm tối, đoàn của Nhậm lão mới lên xe rời . Lúc chia tay, ông cũng hứa chắc nịch rằng khi trở về sẽ lập tức đơn xin phép gửi lên chính quyền địa phương, khiến cho Đại đội trưởng cùng toe toét khép nổi miệng.
Lúc trở về điểm tri thanh, tay Tống Vi xách theo cơ man là đồ ăn ngon.
Toàn là những thứ Lâm Chấn mua cho cô: bánh bao nhân thịt, bánh bông lan cả bánh quy các loại.
Bên cạnh cô hai con sói con lon ton chạy theo. Hắc Đản thì cùng, dạo thằng bé đều ngủ bên nhà trai nó.
Vừa bước chân sân điểm tri thanh, Tống Vi nhận sự chào đón vô cùng nồng nhiệt của .
“Tống Vi, mắng cho hai đứa trợ lý cứng họng cãi câu nào, con nhỏ trợ lý còn tức đến phát đúng ?”
“Cậu cừ thật đấy! Lúc hai đứa đó chê bọn mù tịt chẳng hiểu cái gì, trong lòng ấm ức tức tối mà chẳng dám mở miệng cãi .”
Những khác cũng gật đầu lia lịa đồng tình.
“ mà lúc mắng vuốt mặt kịp thì sướng rơn cả ! Đã sớm ngứa mắt với cái thói kênh kiệu của bọn chúng , dựa cái gì mà dám coi thường chúng chứ!”