Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 22: Cô Gái Này Thật Sự Cái Gì Cũng Dám Nói.

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:42:21
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cũng đúng nhỉ, chỗ một ít hạt giống rau, chia cho một ít nhé.”

 

Chuyện hai họ đang bàn tán, những khác cũng đang xôn xao thảo luận.

 

Cao Nhạc: “Cậu trồng rau ?”

 

Ánh mắt đó như : Cậu trồng , lúc nào cần tớ sẽ hái một ít.

 

Triệu Tốc mang vẻ mặt dửng dưng: “Cậu tớ giống trồng rau , hai điểm công.”

 

Cao Nhạc phục: “Đều là hai điểm công, còn lên mặt !”

 

Ở một diễn biến khác, tên bợ đỡ theo Bạch Vân Kiều vỗ n.g.ự.c đảm bảo: “Bạch tri thanh, mảnh đất tự lưu của cô cứ giao cho , sẽ giúp cô trồng rau!”

 

Bạch Vân Kiều đàn ông mặt bằng ánh mắt dịu dàng, giọng điệu đầy vẻ ơn: “Cảm ơn Mã tri thanh, đúng là .”

 

, trong mắt cô xẹt qua tia ghét bỏ. Đến đây bao lâu , ngày nào cũng chỉ kiếm ngần điểm công mà còn đòi giúp .

 

suýt nữa thì trợn trắng mắt.

 

kẻ ngốc chịu , ngu gì mà nhận.

 

Trong lòng Hứa Lai Đệ c.h.ử.i rủa Tống Vi và Lý Quyên bao nhiêu , nhưng cuối cùng cô vẫn lủi thủi sân quy hoạch ba phân đất của .

 

cũng chẳng rau mà ăn.

 

Giống như cô còn ba nam tri thanh khác.

 

Lý Quyên cũng mượn ánh trăng ngoài dọn dẹp quy hoạch sân của . Cô định theo Tống Vi, bắt đầu từ ngày mai sẽ lên núi chặt tre, hàng rào tre cho mảnh đất tự lưu ở sân , tránh để loại mặt dày ch.ó đổi tính ăn cứt như Hứa Lai Đệ qua một thời gian nữa vườn nhà cô hái trộm rau.

 

Hứa Lai Đệ thấy Lý Quyên liền hừ lạnh một tiếng, Lý Quyên coi như thấy.

 

Ngày hôm , tiếng chiêng báo hiệu giờ việc trong làng vang lên, Tống Vi liền tỉnh giấc. Vừa bước ngoài, cô thấy La Nghiệp Thành đang chuyện với Lưu Lâm Lâm.

 

thẳng tới đó.

 

“La tri thanh, tháng kết hôn đúng ?”

 

La Nghiệp Thành cô nhắc đến chuyện , còn tưởng Tống Vi hồi tâm chuyển ý, đang ghen tuông. Anh bảo mà, Tống Vi thể đột nhiên lòng đổi , yêu nữa chứ.

 

Lưu Lâm Lâm bên cạnh biến sắc, ánh mắt La Nghiệp Thành cũng mang theo vài phần bi thương.

 

và La Nghiệp Thành cùng xuống nông thôn một đợt. Ngay từ lúc tàu hỏa, cô thiện cảm với đàn ông mang đậm khí chất thư sinh . Khi phân đến cùng một nơi, cô càng cảm thấy đây là duyên phận trời ban.

 

điều khiến cô ngờ tới là, cuối cùng La Nghiệp Thành chọn kết hôn với một cô gái thôn quê.

 

Tất nhiên trong lòng Lưu Lâm Lâm, tất cả những chuyện đều là của Khương Tiểu Uyển. Con khốn đó, rõ ràng là cô bám lấy La tri thanh, rêu rao khắp nơi là cô và La tri thanh đang hẹn hò, ép La tri thanh thể cưới cô .

 

Bây giờ hại cô thể ở bên La tri thanh nữa. Nếu Khương Tiểu Uyển mấy trai và ông bố bí thư thôn, Lưu Lâm Lâm đ.á.n.h tới tận cửa !

 

“Tống Vi, cô đấy, …”

 

“Đừng tự đa tình nữa, bao nhiêu ngày , phiếu của ?”

 

Lời La Nghiệp Thành kịp hết cứ thế nghẹn ở cổ họng, nuốt trôi nhả .

 

Sắc mặt trở nên khó coi. Tống Vi thật sự đến đòi phiếu. Anh luôn cho rằng cô chỉ đùa, chỉ là ghen tuông cam lòng nên mẩy chút thôi.

 

“Tống Vi, cô đừng hành động theo cảm tính, chuyện gì chúng thể từ từ .”

 

Anh lấy phiếu chứ, mấy tờ phiếu đó dùng hết từ lâu . Đặc biệt là tờ phiếu xe đạp gửi về nhà, vốn định để nhà dùng tờ phiếu đó lo lót xem tìm công việc nào , tìm cách đón về thành phố.

 

bây giờ công việc dễ tìm, cho dù tìm thì chạy chọt đón về cũng chẳng chuyện dễ dàng gì.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Cuối cùng phiếu xe đạp thì mất, mà công việc với chuyện về thành phố thì chẳng thấy tăm .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-22-co-gai-nay-that-su-cai-gi-cung-dam-noi.html.]

 

là xôi hỏng bỏng .

 

Anh kiếm một tờ phiếu xe đạp trả cho Tống Vi bây giờ?

 

Tống Vi khoanh tay, ngón tay gõ gõ lên cằm một cách hờ hững.

 

“Không lấy , đành đợi đến lúc kết hôn, tìm bố vợ hỏi xem ông sẵn lòng giúp đỡ trả nợ . Hơn nữa, lấy phiếu tâm trạng tệ, nhất đừng lượn lờ quanh , nếu nhịn tát đấy.”

 

Đe dọa La Nghiệp Thành xong, Tống Vi cũng chẳng thèm sắc mặt khó coi của , chuẩn .

 

Lưu Lâm Lâm cố tình cản cô : “Tống tri thanh, cô thấy quá đáng lắm ? Những thứ đó rõ ràng là cô tự nguyện đưa cho La tri thanh, bây giờ lật lọng đòi trả , nhân phẩm của cô cũng tệ quá đấy.”

 

Lưu Lâm Lâm lao cản đường, cách với Tống Vi gần. Tống Vi cao hơn một chút, để tăng thêm khí thế, cô ngẩng cao đầu.

 

Tống Vi vươn một ngón tay chọc trán cô : “Đứng xa một chút, hiểu lầm là hai chúng quan hệ mờ ám gì .”

 

Cao Nhạc và Triệu Tốc bước : Phụt…

 

Khụ khụ khụ… Cô gái thật sự cái gì cũng dám .

 

Lưu Lâm Lâm lùi hai bước, hiểu cô ý gì.

 

đợi cô nghĩ , Tống Vi hỏi ngược : “ và La Nghiệp Thành quan hệ gì?”

 

Lưu Lâm Lâm theo bản năng phản bác: “Các chẳng quan hệ gì cả!”

 

Tống Vi gật đầu: “Thấy , chính cô cũng chúng chẳng quan hệ gì. Đã quan hệ gì, dám cho đồ, một thằng đàn ông như mà cũng dám nhận ?”

 

đầu hỏi hai tên ngốc to xác đang dỏng tai lên hóng chuyện phía .

 

cho các đồ, các dám nhận ?”

 

Hai tên ngốc đồng loạt lắc đầu.

 

Cao Nhạc ưỡn ngực, giọng điệu đầy tự hào: “Trước giờ chỉ em cho khác đồ thôi, đòi đồ của con gái thì kém sang quá.”

 

Triệu Tốc vô cùng tán thành gật đầu: “Mẹ tớ bảo , con gái thích mà tặng quà cho tớ, chắc chắn là mưu đồ gì đó tớ. Tớ cho thứ con gái thì tuyệt đối đừng nhận quà của họ.”

 

Tống Vi ném cho hai họ một ánh mắt tán thưởng, khiến hai tên ngốc vui vẻ nhe răng tự hào.

 

Sắc mặt La Nghiệp Thành đen kịt , khó coi vô cùng.

 

Tống Vi liếc Lưu Lâm Lâm: “Nghe thấy ? Trước đây cứ tưởng cũng thích nên mới đưa mấy tờ phiếu đó. Nếu thích , tại nhận phiếu của ?”

 

Sau đó, cô gái với vẻ ngoài yếu đuối bỗng tỏa khí trường như nữ vương, hất thẳng tay Lưu Lâm Lâm đang cản đường bước .

 

Hết kịch để xem, Cao Nhạc và Triệu Tốc vội vàng rời theo: “Tống tri thanh, đợi bọn em chung với!”

 

Lưu Lâm Lâm chút thẫn thờ, trong đầu như hai đang cãi . Một Tống Vi đúng, bảo La tri thanh chắc chắn nỗi khổ tâm.

 

“Anh La…”

 

La Nghiệp Thành đang bực bội, căn bản để ý đến cô , thậm chí còn cảm thấy Lưu Lâm Lâm quá vô dụng. Mới hai câu Tống Vi chặn họng lời nào, bình thường chẳng ghê gớm lắm ?

 

“Chúng .”

 

Lưu Lâm Lâm bóng lưng rời , ánh mắt phức tạp. Trước đây cô từng nghĩ tới, bây giờ đột nhiên cảm thấy những lời Tống Vi hình như cũng lý.

 

Không đúng!

 

Lưu Lâm Lâm vội vàng lắc đầu. La tri thanh là như , chỉ vì cảnh khó khăn mới nhận sự giúp đỡ của Tống Vi, tuyệt đối là loại đó.

 

Tự tẩy não xong, Lưu Lâm Lâm vội vàng đuổi theo: “La tri thanh, đợi em với.”

 

 

Loading...