Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 217: Lâm Đại Hải Bị Bắt

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:51:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đây là thứ đồ mà ngay cả thành phố cũng chắc mua .

 

“Tống tri thanh, cháu đúng là giỏi giang thật đấy, thứ thành phố mà cháu cũng , miền Nam quả nhiên nhiều giàu thật.”

 

Tống Vi ha hả hai tiếng, trông vẻ mặt vô cùng vô hại chút chất phác.

 

“Anh trai cháu mua giúp cháu đấy ạ.”

 

Thực là hôm dự tiệc tối ở Khách sạn Hữu Nghị, cô tình cờ gặp phụ trách tiếp thị và lãnh đạo của bên xưởng sản xuất kẹo sữa Đại Bạch Thố. Cô vốn danh loại kẹo sữa từ lâu và thèm ăn thử, nên nhân cơ hội đó bắt chuyện nhờ vả mua một ít.

 

Không tính là quá nhiều, nhưng cũng gom tận năm gói lớn, đủ cho cô ăn tà tà một thời gian dài.

 

“Các bác kể tiếp chuyện của Lâm Đại Hải ạ.”

 

Bây giờ cô chuyện hơn cả.

 

Nhận kẹo sữa Đại Bạch Thố của Tống Vi, chia thì mỗi bà lão cũng chỉ chừng hai viên, nhưng ai nấy đều mừng rỡ mặt, thi kể vanh vách chẳng giấu giếm chút nào, cứ như thể chính mắt các bà chứng kiến tại hiện trường .

 

thực chất là bắt thị trấn, các bà rú rú ở nhà thì mà tận mắt thấy chứ.

 

Chẳng qua là ngày thứ hai khi Lâm Đại Hải bắt, đồng chí công an tìm đến tận cửa nhà họ Lâm, lúc đó trong làng mới vỡ lẽ .

 

Tuy lúc kịp ở tuyến đầu để ăn dưa hóng hớt, nhưng các bà lão cùng mấy thím nhiều chuyện trong làng ngay ngày hôm đó, khi công an rời , lục tục kéo lên thị trấn tìm dò la tin tức.

 

Người thị trấn mùa đông giá rét cũng rảnh rỗi vô cùng, vụ việc lúc bấy giờ vẫn còn đang gây xôn xao dư luận. Mấy bà lão thế mà hỏi trúng ngay những từng mặt xem trò vui tại hiện trường, thế là khua tay múa chân kể sống động như kể chuyện đài, mang trọn vẹn quả dưa béo bở về làng.

 

“Nghe đồn là một ông lão tố cáo đấy. Ông lão đó sống cùng khu tập thể với Lưu Xuân Yến, lúc dạo ngoài thì tình cờ bắt gặp hai kẻ mặt dày mày dạn đang lén lút hẹn hò, thậm chí còn ôm hôn thắm thiết nữa cơ.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Làm cho ông lão ngượng đến đỏ cả mặt. Ông vốn là lo chuyện bao đồng, thế là lập tức chạy tố cáo với chính quyền. Hai bọn họ tóm sống ngay tại trận, điều tra một cái thì ôi thôi .

 

Ả đàn bà mang thai, bụng to vượt mặt, nhưng đứa bé đó chắc chắn của chồng , vì tính thời gian là chẳng khớp chút nào. Còn gã đàn ông, tức là cái tên Lâm Đại Hải , ở nhà vợ con đàng hoàng, đây là tác phong hủ hóa bậy bạ thì là cái gì nữa?”

 

Tống Vi mà thấy tai vô cùng, cô cũng rõ rốt cuộc Lâm Chấn đóng vai trò gì trong chuyện .

 

Thế nhưng xét tổng thể, vụ kiểu gì cũng chẳng liên quan gì đến Lâm Chấn cả. Lâm lão thái bên cho dù sốt ruột đến phát điên thì cũng tuyệt đối thể đổ vấy chuyện lên đầu Lâm Chấn .

 

“Hèn chi hai ngày nay chúng cháu về làng mà chẳng thấy bóng dáng nhà họ Lâm cả.”

 

“Thế chứ còn gì nữa!”

 

Vương đại nương c.ắ.n hạt dưa tiếp lời: “Đang ầm ĩ sống dở c.h.ế.t dở lên kìa. Mụ già thiên vị mù quáng đó đang chạy vạy khắp nơi tìm các mối quan hệ hòng lôi thằng con trai quý hóa của mụ , còn Đặng Xuân Hoa cũng chẳng , loạn cả lên.

 

gào, mắt thấy chồng thật sự tống giam ngục thì tru tréo đòi dắt con trai về nhà đẻ, còn bắt nhà họ Lâm trả bộ của hồi môn năm xưa của ả nữa.

 

Hôm hai con nhà mới lao đ.á.n.h một trận tơi bời, mặt Đặng Xuân Hoa cào cho rách toang toác. mà Lâm lão thái cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, đẩy cho một cú ngã dúi dụi, giờ bẹp dí giường .”

 

Nghe , trong mắt Tống Vi lộ rõ vẻ tiếc nuối khôn nguôi.

 

Về muộn mất , thế mà bỏ lỡ mất cơ hội tận mắt chứng kiến màn kịch đặc sắc nhường .

 

“Chỉ điều xảy chuyện khiến đại đội trưởng cũng phiền lòng chịu nổi. Dù thì Lâm Đại Hải cũng là của đại đội Bình An chúng , chuyện mà truyền ngoài thì ngoài đại đội sẽ chẳng còn ấn tượng gì nữa.”

 

“Cơ mà Lâm Chấn về , lát nữa cháu về nhớ dặn nó cẩn thận một chút. Cứ theo cái thói nết của Lâm lão thái thì kiểu gì mụ cũng sẽ mò đến tìm nó để bắt nó giúp đỡ cho mà xem.”

 

“Nếu vì mụ giờ vẫn đang liệt giường thì e là ngày hôm qua Lâm Chấn chẳng yên .”

 

Tống Vi gật đầu tỏ ý ghi nhớ.

 

Sau đó, cô tiếp tục cùng các bà lão rôm rả trò chuyện sang những đề tài khác.

 

Đến bữa cơm tối, Tống Vi liền đem chuyện kể đầu đuôi cho Lâm Chấn .

 

Lâm Chấn gật đầu tỏ vẻ : “Ngày mai lên thành phố để bán nốt hàng hóa . Bánh nướng với bánh bao sẵn cả , em mang về sáng mai hâm nóng mà ăn, thể sẽ về muộn một chút đấy.”

 

Anh chu đáo chuẩn sẵn cả bữa sáng ngày mai cho Tống Vi .

 

Tống Vi bên cạnh ngoan ngoãn gật đầu, bỗng nhiên rướn sang chớp nhoáng thơm nhẹ lên má một cái.

 

Trong lòng Lâm Chấn lập tức bùng lên một ngọn lửa rạo rực, cơm nước cũng chẳng buồn ăn nữa, vội vã đưa hai tay nâng lấy gương mặt nhỏ nhắn của Tống Vi cúi xuống hôn chùn chụt như chim gõ kiến mổ cây .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-217-lam-dai-hai-bi-bat.html.]

Khiến cho Tống Vi chê bai dùng tay chống chặt trán đẩy .

 

Gương mặt trắng trẻo sạch sẽ của cô hôn cho dính đầy nước bọt.

 

lúc , nhóc Hắc Đản cầm theo mấy tấm ảnh và kẹo sữa Đại Bạch Thố tung tăng chơi bên ngoài trở về.

 

Hắc Đản ngẩn một lúc: “Anh, chị Tống, hai đang cái gì thế?”

 

Động tác của cả Lâm Chấn và Tống Vi đều khựng ngay tắp lự.

 

Chỉ một giây , cả hai lập tức nhập vai diễn xuất thần sầu.

 

Lâm Chấn vẫn giữ nguyên hai tay nâng mặt Tống Vi, vẻ mặt nghiêm trang đắn : “Anh đang xem vết nhọ mới dính mặt chị Tống của em thôi.”

 

“Thế cái mỏ của chu thế ?”

 

“Anh chu mỏ thổi bụi cho chị ? Chuyện của lớn, con nít con nôi bớt xen .”

 

Hắc Đản bĩu môi “ồ” một tiếng rõ dài.

 

“Anh to thế cái gì, thổi thì thổi chứ .”

 

Cậu bé sán gần: “Chị Tống ơi để em xem giúp chị cho, em già mắt mũi kèm nhem, mắt em sáng lắm.”

 

Vừa dứt lời, Lâm Chấn túm lấy cổ áo xách bổng lên quẳng thẳng ngoài cửa.

 

“Không ăn cơm thì ngoài .”

 

Hắc Đản gào ầm lên: “Chị Tống kìa, em bắt nạt em!”

 

Tống Vi chột chỉ cắm đầu cắm cổ và cơm miệng.

 

Hôm , Lâm Chấn quả nhiên rời nhà từ sáng sớm tinh mơ. Ăn sáng xong xuôi và cho hai con sói ăn no nê, Tống Vi liền mang theo đống cỏ cùng mấy lá rau loại từ khu nhà kính sang cho mấy con hươu ăn.

 

Thế nhưng cô hôm nay xui xẻo, mới cho ăn xong định bụng rời thì cổng lớn nhà Lâm Chấn đập rầm rầm.

 

“Lâm Chấn! Lâm Chấn, mày mau mở cửa !”

 

Người đang gào thét bên ngoài chính là Lâm lão tứ.

 

Hiện tại nhà Lâm lão nhị nảy sinh rạn nứt sâu sắc với Lâm lão thái, của cái nhánh đó căn bản chẳng thèm theo lời sai bảo của mụ nữa. Thậm chí chuyện hôn sự của Lâm Tiểu Thảo cũng Lâm lão nhị âm thầm định đoạt xong xuôi, đợi đến khi việc an bài Lâm lão thái mới tin, tức tối chỉ thẳng mũi Lâm lão nhị và vợ ông mà c.h.ử.i bới té tát ngay tại trận.

 

Đây cũng là quả dưa mà ngày hôm qua cô hóng từ chỗ các bà lão.

 

Bây giờ Lâm lão thái chỉ còn mỗi một đứa con trai là Lâm lão tứ để sai khiến thôi, mà đôi khi đến cả thằng mụ cũng chẳng bảo nổi.

 

Lâm lão tứ vốn là một tay lọc lõi mặt dày, da mặt còn dày hơn mấy ông trai của nhiều. Đôi khi chọc giận Lâm lão thái hoặc những lúc lười biếng việc, gã chỉ việc đóng chặt cửa phòng , mặc cho Lâm lão thái ở ngoài sân c.h.ử.i bới đạp cửa ầm ĩ thế nào gã cũng cứ vờ như điếc thấy.

 

“Lâm Chấn, tao mày đang ở trong nhà, mày mau mở cửa cho tao! Chúng đều là một nhà, đây ân oán gì thì cứ chuyện rõ ràng với là xong hết. Dù tao cũng là bà nội ruột của mày, lúc mày còn bé tao cũng từng cho mày đồ ăn, bố mày cũng là do một tay tao nuôi nấng từ thuở ẵm ngửa mà lớn, Lâm Chấn, mày thể nhận !”

 

Tống Vi khoanh hai tay n.g.ự.c khẽ nhướng mày, ồ hô, tính giở trò đ.á.n.h bài tình cảm đấy ?

 

“Thằng Chấn , bây giờ bà , đây đều là bà sai, cháu mau mở cửa ! Trời lạnh giá thế , đống xương già của bà đông cứng chịu nổi . Bà cháu là một đứa trẻ hiếu thảo mà, mau mở cửa cháu!”

 

Lâm lão thái ở bên ngoài rát cổ bỏng họng khuyên can suốt nửa ngày trời, thế nhưng bên trong chẳng lấy một chút động tĩnh nào.

 

Mụ cũng dần dần cạn kiệt kiên nhẫn, giọng điệu bắt đầu the thé the thé đanh .

 

“Lâm Chấn! Hôm nay mày mà chịu bước đây thì tao sẽ c.h.ế.t cóng ngay cửa nhà mày! Tao chống mắt lên xem cái đồ hại c.h.ế.t bà nội ruột như mày đời sẽ phỉ nhổ mặt mày thế nào!”

 

Sắc mặt Tống Vi lập tức lạnh tanh như băng.

 

Cô sải bước tới giật phắt cánh cửa mở toang , Lâm lão thái đang dựa lưng cửa giở trò ăn vạ tức thì mất đà, ngã ngửa trượt cả bên trong sân.

 

Còn kịp lồm cồm bò dậy thì mụ bỗng nhiên cảm nhận một luồng nóng phả thẳng mặt .

 

Lâm lão thái mở mắt , đập ngay mắt mụ là đôi mắt hung dữ đầy thú tính của con sói con cùng với hàm răng sắc nhọn hoắt đang nhe gầm gừ.

 

Lâm lão thái hét toáng lên một tiếng thất thanh, bò lê bò càng cuống cuồng vùng dậy cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng phía ngoài.

 

 

Loading...