Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 214: Tô Tri Thanh Bị Mộng Du
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:51:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Vi trở điểm tri thanh và nhận sự chào đón nồng nhiệt của tất cả .
Gần như là bộ thanh niên tri thanh ở đây.
Bởi vì La Nghiệp Thành dọn khỏi điểm tri thanh .
Lý do thì đương nhiên là vì kết hôn với Vương Tiểu Hoa.
Lý Quyên lăng xăng giúp Tống Vi đốt lửa sưởi ấm giường lò, miệng liến thoắng kể bộ sự việc của La Nghiệp Thành.
Lưu Lâm Lâm cũng hào hứng chen ngang góp chuyện, thỉnh thoảng bĩu môi khinh bỉ mặt, gì còn bóng dáng của kẻ từng mê đắm La Nghiệp Thành như nữa.
“Vương Tiểu Hoa đúng là đồ ngu xuẩn hết phần thiên hạ, thà tuyệt giao hẳn với nhà chứ nhất quyết cưới cái tên họ La bằng . Bây giờ cưới xong thì hai đứa dọn ngoài ở riêng, ngày nào cũng cãi ỏm cỏi lên đấy.”
Giọng điệu của cô mang theo vài phần hả hê và may mắn, may mà bản kịp thời tỉnh ngộ, cái ngữ đàn ông như La Nghiệp Thành càng càng thấy bực , ngày xưa chẳng hiểu mắt mù quáng đ.â.m đầu thích cơ chứ.
Tống Vi dọn dẹp chăn chiếu thích thú lắng .
Đi vắng một tháng mà trong đại đội nhiều dưa bở ngon lành để ăn thế cơ đấy.
“À đúng , Khương Tiểu Uyển cũng sắp bàn chuyện cưới xin , cô theo sự sắp xếp của bố xem mắt, hình như mắt thì .”
Lưu Lâm Lâm hừ một tiếng: “Dù thế nào thì chắc chắn cũng hơn cái gã tồi tệ La Nghiệp Thành vạn .”
Dọn dẹp xong xuôi, Tống Vi chợt hỏi: “Thế còn Tô tri thanh ?”
Nhắc đến chuyện , sắc mặt mấy cô gái đều trở nên chút kỳ quặc.
“Tô tri thanh cái nhà đón về , mới cách đây nửa tháng thôi, bọn đều cản nổi.”
Nói đến đây, Lưu Lâm Lâm tức tối giậm chân: “Chẳng hiểu trong đầu Tô tri thanh nghĩ cái gì nữa, chị cứ khăng khăng đòi về cái nhà đó cơ. mấy hôm đồn Tô tri thanh hình như mắc chứng mộng du, dọa cho cả cái nhà bên đấy sợ mất mật .”
Tống Vi : “Ngày mai sẽ qua xem chị thế nào.”
Mấy nữ tri thanh khác cũng gật đầu đồng tình: “Ngày mai bọn cùng .”
Vì trong lòng còn vướng bận chuyện của Tô Phương, sáng sớm hôm Tống Vi thẳng sang nhà họ La, nhóm Lưu Lâm Lâm cũng ríu rít theo , thậm chí còn kéo theo cả mấy nam tri thanh cùng cho đông đảo khí thế.
Dọc đường , còn ngừng động viên, lên dây cót tinh thần cho .
“Thanh niên tri thanh chúng đoàn kết mới . Trong đại đội tuy phần lớn bà con đều tính, nhưng vẫn vài con sâu rầu nồi canh. Chúng bản địa, lỡ bắt nạt thì trong làng hiếm khi bênh vực lắm, cho nên chúng nương tựa, bảo vệ lẫn .”
Giọng Lý Quyên lí nhí, rụt rè: “ mà trong làng đông con cháu còn chơi bài cùn, ăn vạ nữa, chúng cãi họ .”
Lưu Lâm Lâm trừng mắt cô một cái đầy bất lực: “Ngốc thế, chẳng Tống Vi ở đây ? Bây giờ cô là đại ca của chúng , chỉ cần lôi cô thì đám chắc chắn kiêng nể mấy phần.”
Tống Vi: “...”
“ trở thành đại ca của các từ bao giờ thế?”
Chuyện chính bản cô chẳng gì cà?
Lưu Lâm Lâm chớp chớp mắt cô đầy ngưỡng mộ: “Cậu là giỏi nhất, lợi hại nhất mà! Dù … dù thì từ giờ chỉ nhận là đầu điểm tri thanh chúng thôi.”
Những tri thanh khác, bao gồm cả mấy nam tri thanh, đều gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
Trong lúc trò chuyện, bọn họ đến cửa nhà họ La.
“Mày gì hả, Tô Phương, rốt cuộc mày cái trò gì hả?!”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Một giọng khàn đặc, hoảng loạn và gần như sụp đổ vang lên từ bên trong sân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-214-to-tri-thanh-bi-mong-du.html.]
Tống Vi và các tri thanh đưa mắt , giọng the thé rõ ràng của Tô Phương.
“Mẹ chồng ơi đang gì thế ạ? Con chỉ vì mất con nên tinh thần bất một chút thôi, nhưng con sẽ hại , cứ yên tâm mà.”
Tiếng the thé the thé đầy cay nghiệt của bà già nhà họ La truyền : “Không hại chúng tao á? Thế nửa đêm nửa hôm mày cầm d.a.o đầu giường chúng tao là cái trò gì hả? Mày chúng tao c.h.ế.t hết !”
Tô Phương sụt sịt, giọng nghẹn ngào, ấm ức cất lên: “Mẹ chồng thể nghĩ về con như thế chứ, con nào .”
“Mày còn chối ? Mày mà hỏi bố chồng mày xem, đây là thứ mấy hả! Từ lúc mày mò về cái nhà là ngày nào yên cả. Bảo mày giặt quần áo cho gà vịt ăn thì mày lăn đùng ngất, bảo nấu cơm thì mày đập vỡ bát đĩa, ban chiều thì mài d.a.o xoèn xoẹt, nửa đêm vác d.a.o đầu giường chúng tao, mày ma nhập hả!”
Tô Phương chậm rãi đáp: “Mẹ chồng ơi gì lạ thế, mấy lời mê tín phong kiến bừa nhé, bắt cải tạo đấy ạ.”
“Với cả, con ngất xỉu là vì thể con từ dạo đến giờ vẫn hồi phục hẳn. Quần áo của cả nhà bắt một con giặt, còn bắt giặt bằng nước lạnh buốt thì cái của con mà chịu nổi. Đứa bé mất cướp mất nửa cái mạng của con , bây giờ tiếc tiền chịu mua t.h.u.ố.c thang cho con uống, con cố ý ngất xỉu .”
“Còn chuyện mài d.a.o là vì con sợ quá thôi. Con sợ lỡ một ngày nào đó lợn rừng từ núi xông xuống nên mới chuẩn . Lần mà lợn rừng tới, con sẽ cầm con d.a.o liều mạng đồng quy vu tận với chúng nó. Dù thì, bất kể là m.á.u lợn rừng m.á.u chảy cũng đều màu đỏ tươi, đều nóng hổi như cả thôi, cứ xoẹt một phát là đứt cổ, thế là con chẳng còn sợ là gì nữa .”
Khi Tô Phương những lời , giọng điệu của cô bình thản đến rợn . Lúc tay cô đang cầm một con d.a.o phay hua qua hua , nhưng mũi d.a.o chĩa thẳng cổ của hai ông bà già nhà họ La, ánh mắt trừng trừng chằm chằm cả gia đình họ La đối diện.
Khung cảnh quái đản và rùng rợn đến mức ngay cả kẻ từng quen thói bạo hành gia đình như La Đại Tráng lúc cũng run lẩy bẩy cả .
“Mẹ ơi! Con sống chung với nó nữa , con mụ giờ thành đồ điên thật !”
La Đại Tráng trắng chỉ là loại ngoài mặt thì hùng hổ bên trong thì hèn nhát, vô tích sự còn lưu manh, chỉ giỏi bắt nạt kẻ yếu thế hơn .
Lúc La Đại Tráng vẫn còn nhớ như in cảnh tượng mấy đêm khi buồn tiểu thức giấc, mở mắt thấy một phụ nữ xõa tóc dài rũ rượi lù lù ngay đầu giường, tay lăm lăm một con d.a.o phay đẫm m.á.u tươi.
Khi đó sợ đến mức hét toáng lên một tiếng đái cả quần, đó lăn đùng ngất xỉu tại chỗ.
Những khác trong nhà họ La cũng tiếng hét của đ.á.n.h thức, chạy sang thấy cảnh tượng trong phòng cũng sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, cứ ngỡ Tô Phương tay g.i.ế.c thật .
Đợi đến khi hàng xóm xung quanh đ.á.n.h thức, vài bạo gan chạy sang kiểm tra thì mới phát hiện La Đại Tráng vẫn còn sống nhăn răng.
Tô Phương cũng đúng lúc mới “tỉnh táo” , thấy con d.a.o dính m.á.u tay liền hét toáng lên vứt con d.a.o sang một bên.
Cô lóc rằng bản chuyện gì xảy .
Còn m.á.u dính d.a.o thực chất là m.á.u của một con gà mái già trong nhà, nửa đêm cô mộng du mò dậy cứa đứt cổ con gà.
Tô Phương sợ hãi ôm lấy run rẩy, đồng thời quên liên tục nhấn mạnh rằng bản đang vô cùng hoảng sợ, bác sĩ từng bảo tinh thần cô bất và chấn thương tâm lý nặng nề.
Cuối cùng mời Quý lão tới xem, ông cụ phán rằng vì vụ lợn rừng tấn công để bóng ma tâm lý quá lớn khiến cô mất cảm giác an , cộng thêm việc sảy mất đứa con nên tinh thần suy sụp, đây thể là chứng mộng du trong truyền thuyết.
Trong lúc mộng du, tất cả những việc cô thì bản cô ý thức.
Chuyện dọa cho một phen khiếp vía, nhưng những ai hiểu rõ cảnh bất hạnh của cô thì thấy thương cảm.
Cho đến tận bây giờ, cả cái nhà họ La ai nấy đều nếm trải cảm giác Tô Phương cầm d.a.o phay đầu giường hù dọa một lượt .
“Mày bảo ai là đồ điên cơ?”
Tống Vi sải bước thẳng trong sân, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ lạnh lùng, ung dung tiến cạnh Tô Phương.
“Nói cho cùng, chị biến thành nông nỗi chẳng đều do cả nhà các gây ? Hại cái dạng mà còn định phủi tay vô trách nhiệm ?”
Tô Phương thấy Tống Vi, trong đôi mắt ngấn lệ lập tức lóe lên tia sáng mừng rỡ khôn xiết.
“Còn nữa, Tô tri thanh của chúng thể trạng đang yếu ớt, các chịu bỏ tiền mua t.h.u.ố.c cho chị uống thì đừng bắt chị việc nặng nhọc. Người đang là bệnh nhân đấy, giữa mùa đông giá rét bắt một bệnh nặng giặt quần áo cho cả nhà bằng nước lạnh buốt, còn đang lên Hội Phụ Nữ kiện các đây .”
“Mày… Đó vốn là bổn phận việc nhà của nó!”
Lưu Lâm Lâm chống hai tay lên hông, nhổ một bãi nước bọt: “Bổn phận cái con khỉ gì, các cưới về dâu mà đối xử tệ bạc như thế , đứa bé trong bụng ngày mất thế nào cả nhà các đừng mà giả vờ quên!”