Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 213
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:51:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đợt rau trái vụ đầu tiên bán hết sạch, đều nhận tiền chia hoa hồng đầu, ít thì một hai đồng, nhiều thì tận hơn mười đồng.
Điều khiến bao nhiêu mừng rỡ toét miệng hớn hở, tinh thần phấn khởi dành cho các nhà kính trồng rau trái vụ càng dâng cao ngùn ngụt.
Trước khi mùa xuân tới, họ còn thể trồng thêm một đợt rau thời gian sinh trưởng ngắn ngày, nào nấy bận rộn tíu tít suốt cả ngày.
Còn những hộ đây chịu góp tiền thì lúc đang tiếc đứt ruột đứt gan.
Bởi vì trong thôn đang rộn ràng như thế, nên lúc Tống Vi và Lâm Chấn trở về, nhiều trông thấy, tiếng động cơ máy kéo nổ to vang cả một góc trời.
“Lâm Chấn về , Tống tri thanh cũng về , hai đứa nó lái cả máy kéo về làng kìa!”
Tin tức họ trở về nhanh chóng lan truyền khắp cả thôn, thế là một đám đông lập tức ùa vây quanh xem náo nhiệt.
“Miền Nam thế nào hả cháu? Có cũng giàu ?”
“Sao mang về nhiều đồ đạc thế , là thứ gì đấy cháu?”
Hai con sói con giờ lớn một nửa từ thùng xe nhảy tót xuống đất. Mới vắng mặt một tháng mà vóc dáng của chúng lớn phổng phao, Tống Vi và Lâm Chấn chăm bẵm vỗ béo đẫy đà nên trông oai phong lẫm liệt vô cùng, nhảy xuống xe cho vài giật nảy .
“Ối chà chà, đây chẳng là hai con cún con mà Tống tri thanh nuôi đó ? Sao mới một tháng gặp mà lớn nhanh thế , mặt mũi dữ dằn phết đấy nhỉ.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Tống Vi xoa xoa đầu hai con sói con, chút phiền muộn mà gật đầu. Chẳng , tụi nhỏ lớn lên thì còn vẻ ngoài ngây thơ vô hại như hồi bé nữa, dắt ngoài chắc chắn đeo rọ mõm mới .
Chó nhà nuôi thì đem cảm giác hiền lành chất phác, nhưng sói thì khác hẳn.
Ngay cả những giống ch.ó săn lai tạp chút dòng m.á.u sói hung dữ hơn ch.ó thường , huống chi hai đứa là sói thuần chủng một trăm phần trăm.
Dân vùng Đông Bắc tính tình vốn khoáng đạt và gan , đối với hai con sói họ chỉ cảm thán vài câu, đó tiếp tục xúm quanh Lâm Chấn và Tống Vi hỏi han đủ thứ chuyện đời.
Khó khăn lắm mới ứng phó xong đám đông trong thôn, Lâm Chấn và Tống Vi cùng về đến nhà. Căn nhà suốt một tháng ở vẻ quạnh quẽ hơn hẳn, nhưng chắc hẳn thường ngày vẫn sang quét tước giúp nên thứ vẫn sạch sẽ, tươm tất.
Bên chuồng hươu cũng dọn dẹp sạch bóng.
Con hươu nhỏ lớn thêm một chút, đỉnh đầu thậm chí bắt đầu nhú những chiếc sừng non mềm mại.
Trông thấy nhóm Tống Vi bước , nó ngập ngừng trong chuồng dám gần, trong huyết quản dường như nỗi sợ hãi tự nhiên đối với hai con sói .
Lâm Chấn chuyện với đại đội trưởng ngoài sân, còn Tống Vi thì thoăn thoắt dọn dẹp đống đồ đạc mang về.
Đồ ăn cô xếp gọn gàng thành từng góc trong bếp, các loại kẹo bánh, bánh quy ăn vặt cũng bốc một ít mang lên bàn phòng khách để đãi khách khứa.
Đi đường dài thực cũng thấm mệt, nhưng tinh thần ai nấy đều đang vô cùng hưng phấn.
Hắc Đản càng háo hức hơn, thằng bé cầm xấp ảnh trong tay, khoe hàm răng trắng đều tăm tắp, chạy lăng xăng khắp nơi.
“Thím ơi cho thím xem ảnh , trong tấm ảnh là cháu đó nha.”
“Tấm là cả nhà cháu chụp chung, cả Lang Nhất với Lang Nhị nữa nè.”
“Còn cái nữa, cái là lúc cháu cùng các bạn nhỏ ở trong doanh trại bộ đội tập dân quân tự vệ đấy ạ.”
“Cái là chị Tống với cháu chụp ở ngoài biển khơi, cả cá voi sát thủ to đùng luôn!”
Ảnh chụp ư? Đó quả thực là món đồ hiếm khó tìm.
Mấy bà thím bà bác vốn đang c.ắ.n hạt dưa chờ hóng chuyện với Tống Vi lập tức tỉnh cả , mắt sáng rực lên vì tò mò.
Họ vội vàng chùi hai bàn tay vạt áo cẩn thận đỡ lấy từng tấm ảnh.
“Thằng bé Hắc Đản trông bảnh bao quá, hai con cún con cũng oai phong ghê.”
“Ảnh chụp thật đấy.”
“Cái gì đây, đây chính là biển cả đấy hả? Mẹ ơi, mà cái biển nó mênh m.ô.n.g thế, mãi chẳng thấy bờ cả.”
“Chao ôi… ơi là , con cá to đến mức cơ chứ! Cái mồm con cá mà há thì nuốt chửng cả bụng mất thôi. Ối giời ơi cá ngoài biển khác hẳn cá sông làng nhỉ.”
“Sao con cá khổng lồ thế hả trời? Tống tri thanh, cháu còn dám sờ nó nữa , lá gan của cháu to thật đấy! Chúng nó c.ắ.n các cháu ?”
Các bà thím bà bác ríu rít bàn tán xôn xao, ánh mắt như dán chặt từng bức ảnh.
Họ từng thấy biển bao giờ, ai nấy đều sự bao la của biển cả trong bức ảnh cho choáng ngợp.
Dù là ảnh đen trắng, nhưng con , biển khơi và những đàn cá bên trong đều hiện lên vô cùng sắc nét, sống động.
Mấy tấm ảnh các thím chuyền tay ngắm nghía cẩn thận từ đầu đến cuối, dường như mãi cũng chẳng thấy chán, quý hóa để cho hết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-213.html.]
Thứ đồ ở thời buổi là của quý, ai cầm tay cũng nhẹ nhàng nâng niu, chỉ sợ sơ ý hỏng mất.
Tống Vi thấy liền bảo cứ thoải mái xem, mỗi khi họ kinh ngạc hỏi han điều gì cô đều vui vẻ đáp lời.
“Con cá to tướng thế , hai đứa sợ thật đấy ?”
“Không sợ ạ, giống cá c.ắ.n bác.”
“Mẹ ơi, cá ngoài biển nhiều thế cơ , hai đứa bắt bao nhiêu cân thế?”
Lời là hỏi về bức ảnh chụp lúc kéo lưới bắt cá mòi.
Tống Vi đáp: “Cũng nhiều lắm ạ, chừng hơn trăm cân thôi.”
Thực tế thì nhiều hơn thế nhiều, nhưng thể toạc móng heo hết .
“Hơn trăm cân! Thế mà còn bảo là nhiều !”
Cá họ bắt sông làng , con to nhất cùng lắm cũng chỉ tầm hai ba cân.
Phần lớn là lũ cá con bé bằng bàn tay.
Hơn trăm cân cá, thế thì ăn bao giờ mới hết.
“Thế cá bắt lên các cháu đem bán lấy tiền ?”
Tống Vi : “Một phần đem bán lấy tiền bù tiền vé xe, một phần thì sấy khô cá khô ạ.”
Thời tiết phơi cá khô ngoài trời là chuyện tưởng, chỉ thể dùng cách sấy bằng than, điều tốn than một chút.
Cá khô mang về chỉ loại cá mặn sấy khô, mà còn cá đù vàng nhỏ chiên giòn qua dầu mới sấy, ăn giòn rụm, thơm nức mũi, là món ăn vặt mà Hắc Đản thích nhất.
Cá mòi cũng chế biến theo nhiều cách thành đủ các hương vị khác .
Khoảng thời gian đó, trong phòng hai lúc nào cũng nồng nặc mùi tanh của cá, khi rời còn đốt mấy thanh củi thơm để hun khói khử bớt mùi trong nhà.
Tống Vi lấy một ít cá khô , loại dùng đồ ăn vặt thể bốc ăn trực tiếp ngay.
Mọi nếm thử một miếng đều tấm tắc khen ngon ngớt lời.
Tay nghề nấu nướng của Lâm Chấn đúng là miễn chê.
Sau khi ngắm ảnh thỏa thích, sự tò mò của các bà thím bà bác đáp ứng trọn vẹn. Nhìn thấy trời tối muộn, Hắc Đản cũng qua cơn phấn khích, tay vẫn nắm chặt mấy tấm ảnh rúc lòng Tống Vi ngủ từ lúc nào.
Họ cũng ngại phiền thêm nữa.
“Tống tri thanh ơi, mai bọn thím sang chơi với cháu nhé. Thím cho cháu , cái tháng hai đứa vắng nhà ở đại đội xảy bao nhiêu là chuyện động trời đấy.”
Thế nghĩa là chuyện để hóng hớt .
Tống Vi gật đầu lia lịa: “Vâng ạ, ngày mai các bác các thím nhất định sang đấy nhé!”
Sau khi tiễn các bà thím bà bác về, Tống Vi bế Hắc Đản phòng đặt lên giường đắp chăn cẩn thận cho bé, đó cô sang tìm Lâm Chấn để báo một tiếng rằng về điểm tri thanh.
Lúc bước sang, cô thấy đại đội trưởng đang kích động đến mức nhảy cẫng cả lên.
“Cậu thật đấy chứ? Chiếc máy kéo … thực sự thể thuộc về thôn chúng ?!”
Đại đội trưởng quanh sân, rít liền mấy t.h.u.ố.c lào mới trấn tĩnh , đôi mắt sáng rực chằm chằm Lâm Chấn.
Lâm Chấn gật đầu: “Máy kéo cháu nhân tiện lái về luôn , lấy thì tùy thuộc ý của đại đội trưởng và ban quản lý. Nếu lấy thì chiếc máy kéo sẽ giữ đại đội, cháu nhận tiền mang nộp cho bên trạm nông kỹ là xong. Còn nếu lấy thì ngày mai cháu lái trả cho họ.”
“Lấy chứ, lấy cơ chứ!”
Đại đội trưởng kích động đến mức mặt đỏ bừng lên, nhưng vì nước da vốn ngăm đen nên trông thành đỏ au au.
Ông xoa xoa hai bàn tay : “Ngày mai chú sẽ triệu tập thể bà con để thông báo chuyện , đây đúng là chuyện đại hỷ đối với đại đội chúng mà!”
Không đời nào từ chối, cơ hội ngàn năm một thế , kể cả lúc trồng rau trái vụ thì cũng sẵn sàng c.ắ.n răng góp tiền mà mua cho bằng .
Huống chi bây giờ nhờ việc bán rau nhà kính, trong tay dân Đại đội Bình An ai nấy đều rủng rỉnh tiền bạc hơn nhiều.
Ôm tâm trạng phấn khởi tột cùng , đại đội trưởng phì phèo rít t.h.u.ố.c lào, chắp hai tay lưng hớn hở chạy ngắm nghía chiếc máy kéo.
Từ nay về , đó sẽ là chiếc máy kéo của riêng Đại đội Bình An bọn họ .