Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 210: Đanh Thép

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:51:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Có Lâm Chấn và Tống Cảnh chắn phía , Jack cùng bạn bè của cũng dám gì Tống Vi.

 

Chỉ điều trong miệng vẫn phun những lời lẽ bẩn thỉu, ngừng hạ thấp đất nước và con nơi đây, chẳng lấy một câu t.ử tế.

 

Tống Vi cất tiếng: “Thưa ngài Jack, xin hỏi sáng nay khi khỏi cửa ngài đ.á.n.h răng ?”

 

Jack ngơ ngác hiểu cô ý gì.

 

Tống Vi giữ nguyên giọng điệu bình thản: “Nếu đ.á.n.h răng thì phiền nhỏ tiếng một chút, cái miệng của ngài bốc mùi thối lắm đấy.”

 

“Mày! Mày dám sỉ nhục tao!”

 

“Thế thì thật sự xin nhé, tính sinh thích dối. Hơn nữa, đất nước chúng hoan nghênh những lễ độ và chân thành hợp tác, còn cái loại chút phong độ quý ông nào, chỉ thích ức h.i.ế.p phụ nữ yếu đuối như ngài thì chúng chẳng chào đón .”

 

Gương mặt Jack trở nên dữ tợn: “Sao nào, chúng mày còn dám đuổi tao ngoài ? Bọn mày phá hoại mối quan hệ giữa hai nước, khơi mào chiến tranh ?”

 

Tống Vi bật , nụ mang theo vài phần khinh bỉ: “Ngài Jack, đất nước chúng đang đà phát triển, hiện tại quả thực đang trong giai đoạn phục hồi, nhưng chúng vẫn là một nước lớn. Đứng sự xâm lăng của các cường quốc năm xưa chúng còn từng khiếp sợ, ngài nghĩ chúng sẽ sợ mấy lời đe dọa bằng mồm của ngài ?”

 

“Hơn nữa, ngài nghĩ đất nước của ngài sẽ vì hành vi vô lễ của một cá nhân như ngài mà gánh vác trách nhiệm chắc? Ngài Jack, ngài chỉ là một gã thương nhân tầm thường mà thôi, đừng tự đề cao bản quá. Đây là mảnh đất của chúng , lãnh thổ của chúng , tới đây thì hãy thu cái miệng bốc mùi cùng thói hành xử vô học của ngài , và tuân thủ quy tắc của chúng !”

 

Quan hệ quốc tế luôn là như , khi bạn tỏ nhu nhược, những kẻ mạnh hơn sẽ chẳng bao giờ thương hại bạn mà chỉ càng thêm coi thường.

 

khi bạn cứng rắn và đanh thép, họ sẽ kiêng dè.

 

Đất nước hiện tại bề ngoài tuy còn nghèo nàn, nhưng dựa chính sức mạnh và sự kiên cường của để chống thế lực ngoại xâm.

 

Đó chính là sự hùng mạnh nội tại.

 

Họ bây giờ còn nghèo, lẽ vũ khí cũng thực sự tối tân, nhưng tuyệt đối hề hèn nhát.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Jack thực sự khí thế bức của Tống Vi chèn ép đến hoảng sợ, cũng những lời đanh thép của cô cho chột .

 

Hắn mở mồm là dọa dẫm chiến tranh hai nước, nhưng xét cho cùng lấy bản lĩnh lớn đến thế, chẳng qua chỉ là cáo mượn oai hùm mà thôi.

 

Jack cùng đám bạn đuối lý Tống Vi, lầm bầm c.h.ử.i đổng định chuồn lẹ.

 

Tống Vi khẩy một tiếng: “Yêu cầu ngài xin cô gái , đồng thời bồi thường bộ tiền t.h.u.ố.c men và chi phí tổn thất do mất ngày công lao động.”

 

Jack ngạnh cổ thèm xin , phận của là gì mà phận của con nhỏ phục vụ là gì, bắt xin mà xứng ?

 

Trên tay Tống Vi lúc đang cầm chiếc khay kim loại mà cô phục vụ rơi.

 

Trên môi cô vẫn nở nụ , nhưng khi năm ngón tay cô khẽ siết , chiếc khay kim loại cứ thế bóp cho biến dạng méo mó trong nháy mắt.

 

Dưới những ánh mắt kinh hãi tột độ của tất cả xung quanh, Tống Vi thản nhiên dùng hai tay bẻ gãy đôi chiếc khay kim loại, giọng điệu vô cùng hòa nhã:

 

“Ngài Jack, chúng nhiều thời gian rảnh rỗi để lãng phí với ngài ở đây .”

 

Tròng mắt Jack suýt chút nữa rớt ngoài, vội vàng sang nhanh với cô phục vụ một câu: “Xin .”

 

Nói xong, ném xuống một tờ tiền cùng đám bạn cụp đuôi tháo chạy trối c.h.ế.t.

 

Tống Vi nhặt tờ tiền đất lên, nhét tay cô phục vụ.

 

“Cầm lấy .”

 

Sau đó cô xoay , mỉm đưa nửa chiếc khay biến dạng nát bươm cho gã quản lý đang toát mồ hôi hột như tắm.

 

“Người thì nên bênh vực một chút. Họ tới đây chỉ để ăn chứ tới để đ.á.n.h giặc, loại vô lễ, thiếu tôn trọng khác như thế mà còn cung phụng chiều chuộng thì đúng là cần thiết khúm núm đến mức .”

 

Giọng cô nhẹ bẫng như , gã quản lý run rẩy đưa tay đón lấy chiếc khay méo mó, miệng lia lịa, mồ hôi lạnh túa ướt đẫm cả lưng áo.

 

Tống Vi cũng buồn thêm điều gì, cùng Lâm Chấn và Tống Cảnh thẳng về phía sảnh tiệc.

 

Sau khi họ rời , một ông lão mặc quân phục chỉnh tề, mái tóc điểm bạc từ chỗ ngoặt hành lang thong thả bước .

 

“Cô gái đó là ai thế?”

 

Giọng ông trầm ấm, toát lên vẻ uy nghiêm khó tả, nhưng trong ánh mắt và ngữ điệu giấu nổi sự tán thưởng sâu sắc.

 

“Hình như là khách ngài Aulun mời tới dự tiệc, đây từng thấy mặt.”

 

Dĩ nhiên, chỉ cần cấp điều tra thì chẳng mấy chốc sẽ tra bộ thông tin lý lịch của Tống Vi.

 

“Thời buổi , thể tự tin, hề rụt rè e sợ khi đối mặt với đám ngoại quốc như con bé quả thực hiếm thấy.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-210-danh-thep.html.]

Nhóm Tống Vi những đ.á.n.h giá của phía dành cho . Lúc , Tống Cảnh đang cảm thấy vô cùng tự hào về cô em gái.

 

“Em gái, em học tiếng Anh từ bao giờ thế?”

 

Tống Vi mặt đổi sắc đáp: “Em tự học từ lâu , điều dịp thôi.”

 

Lâm Chấn tiếp lời: “Ừm, ở chỗ thỉnh thoảng cũng thấy cô tự học.”

 

Tống Vi liếc một cái, ném cho một ánh mắt khen ngợi.

 

Tống Cảnh cũng gặng hỏi thêm, dẫu của ngày đều tiếng nước ngoài.

 

Chỉ là tình hình hiện tại vẫn còn khá nhạy cảm.

 

“Ra ngoài thì hạn chế tiếng nước ngoài thôi nhé.”

 

Học ngoại ngữ gì sai, thậm chí ban nãy cảnh em gái dùng tiếng Anh mắng té tát mặt gã Jack trông ngầu vô cùng.

 

chỉ sợ sẽ kẻ bụng hẹp hòi vin đó để bới lông tìm vết, lớn chuyện.

 

Dù rằng tình hình bây giờ hơn nhiều .

 

Tống Vi gật đầu hiểu ý.

 

Khi bước sảnh tiệc, bên trong vô cùng náo nhiệt.

 

Aulun dùng những tảng đá lạnh lớn để ướp con cá ngừ vây xanh, đặt nó một chiếc bàn trưng bày khổng lồ ngay giữa trung tâm đại sảnh cho cùng chiêm ngưỡng.

 

Rất nhiều đang quây quanh chụp ảnh lưu niệm, đồng thời ngớt lời tâng bốc Aulun.

 

Mà Aulun hiển nhiên tận hưởng sự náo nhiệt , kiêu hãnh giữ phong thái lịch thiệp, đúng mực.

 

Đây mới là phong độ chuẩn mực của một quý công t.ử đào tạo từ các gia tộc danh giá, như cái gã Jack , hẹp hòi, mồm mép bẩn thỉu, chẳng chút phẩm giá nào.

 

“Tống, các bạn đến !”

 

Nhìn thấy nhóm Tống Vi, hai mắt Aulun lập tức sáng rực lên. Dĩ nhiên mối quan hệ giữa ông và Tống Vi thiết đến mức , sở dĩ hồ hởi như là vì đang nóng lòng xem ảnh chụp đàn cá voi sát thủ.

 

Tống Vi cũng ông thất vọng, cô thò tay túi áo khoác lấy xấp ảnh chuẩn sẵn từ đưa qua.

 

“Ảnh rửa xong đều mang hết tới đây .”

 

Aulun cầm lấy xấp ảnh lật xem từng tấm một, nụ mặt ngày càng rạng rỡ, trong miệng thỉnh thoảng bật những tiếng thốt lên kinh ngạc.

 

“Tống, đây là cảnh cá voi sát thủ đang săn mồi ? Đàn cá lớn quá chừng!”

 

“Cô còn kể cho chuyện các bạn bắt cả cá mòi nữa đấy, còn sự trợ giúp của đàn cá voi sát thủ nữa chứ! Đàn cá mòi là do cá voi sát thủ cố tình lùa tới ? Trời đất ơi, chúng thông minh đến mức khó tin, nghĩ lòng loài sinh vật biển thông minh bá đạo mất !”

 

Tống Vi nhận thấy ánh mắt của ông khi những bức ảnh là sự yêu thích thuần túy, hề chút toan tính tham lam nào, nên ấn tượng của cô đối với Aulun cũng hơn vài phần.

 

, chúng thông minh.”

 

Ngay đó, Aulun thấy bức ảnh chụp khoảnh khắc con cá ngừ vây xanh một chiếc đuôi của cá voi sát thủ quẫy mạnh hất tung lên khỏi mặt nước.

 

Cảnh tượng khiến ông ha hả thích thú, giấu nổi sự ghen tị.

 

“Lần nếu tình cờ bắt gặp cá voi sát thủ mắc cạn, nhất định cũng sẽ trở thành ân nhân cứu mạng của chúng.”

 

Tống Vi gật đầu, thế thì quá .

 

Những vị khách khác cũng tò mò xúm gần, Aulun cầm xấp ảnh hỏi: “Tống, thể cho bạn bè xem những bức ảnh ?”

 

“Những tấm ảnh đều là quà tặng ngài, ngài thể tùy ý xử lý.”

 

cũng là khách hàng sộp, chi bao nhiêu tiền của, tặng mấy tấm ảnh thì tiếc.

 

Thế là Aulun vui vẻ chuyền những bức ảnh xem qua cho đám bạn bè bên cạnh.

 

Những tiếng trầm trồ kinh ngạc trong sảnh tiệc cứ thế vang lên ngày một nhiều hơn.

 

Những vị công t.ử giàu thể từng tham gia tiệc tùng du thuyền ngoài biển, cũng từng thấy cá voi sát thủ thậm chí là những loài cá voi khổng lồ hơn, nhưng một ai từng tiếp xúc ở cự ly gần đến thế với một sinh vật biển to lớn, tự do và còn sống khỏe mạnh như .

 

Huống chi đàn cá voi sát thủ còn mang quà đến tặng cho nhóm của Tống Vi.

 

Điều đối với họ mà quả thực là một trải nghiệm đáng ngưỡng mộ, kỳ diệu đến mức khó tin.

 

 

Loading...