Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 209: Đến Lợn Cũng Chẳng Chiếm Đường Bằng Anh

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:51:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tống Vi khẩy một tiếng: “ thế mà gọi là bắt nạt cô ? Sao, cô mở mồm móc mỉa thì , còn thì phép phản kích chắc? Ngôn ngữ là do nhà cô mở nên cấm khác ? Chỉ quyền khác, đến khi đáp trả một câu thì lăn lóc, cô là cô lý chắc? Mà cũng chẳng hiểu nổi, con thuyền đó, con cá đó, bầy cá voi sát thủ dính dáng nửa xu quan hệ nào với cô ?”

 

... chỉ là bất bình cho họ thôi.” Úc Cầm tỏ thiếu tự tin, ánh mắt lúng túng đảo quanh đáp .

 

“Thế thì cô bụng quá cơ, là để khiêng cái tòa sen tới cho cô lên nhé?”

 

Mọi đều trố mắt Tống Vi, lời ý gì đây?

 

Úc Cầm nhíu mày: “Cô ý gì hả?”

 

Tống Vi bình thản đáp: “Chẳng ý gì cả, giờ chẳng đang xóa bỏ mê tín dị đoan, tin thần phật nữa ? thấy cô hợp để lên đấy, tấm lòng từ bi bác ái như thế thì mà phổ độ chúng sinh , mắc mớ gì cứ ám ?”

 

“Phì...”

 

Chẳng là ai nhịn bật thành tiếng, kéo theo ít cũng khúc khích trộm.

 

Liên thẩm lườm Tống Vi một cái đầy bất đắc dĩ: “Cái con bé tinh quái , cái gì cháu cũng dám toẹt thế hả.”

 

Úc Cầm đấu khẩu Tống Vi, vành mắt đỏ hoe, tức tối giậm chân đầu chạy biến.

 

Những khác thấy thế cũng lục tục tản về dần.

 

Sau cùng chỉ còn Liên thẩm và mấy phụ nữ mối quan hệ khá với Tống Vi ở trong sân.

 

“Mau váy thử xem nào, để thím ngắm xem chỗ nào cần chỉnh sửa .”

 

Tống Vi gật đầu, trong váy bước ngoài.

 

Chiếc váy màu xanh nhạt với phần cắt may như sườn xám, tôn trọn vẹn đường cong eo thon thả của cô. Phần tà xẻ tà hai bên như sườn xám truyền thống mà xếp lớp kết hợp với lớp lót trắng bên trong, bung xòe mềm mại tựa như một đóa hoa xanh trắng đang độ nở rộ.

 

Tống Vi vốn sở hữu dung mạo xinh tuyệt trần, khi cô bước xoay nhẹ một vòng, ánh mắt của mấy phụ nữ trong sân lập tức hút chặt rời.

 

“Đẹp quá mất.”

 

“Chao ôi, tiểu tiên nữ ở giáng trần thế , cái váy mê hồn luôn.”

 

“Không chỉ váy cũng nữa, đồng chí Lâm quả là phúc lớn.”

 

Ba đứa trẻ nhà Liên thẩm cùng Hắc Đản cũng chạy ùa tới, đôi mắt sáng lấp lánh chằm chằm.

 

“Chị Tống, chị quá chừng!”

 

là trẻ con cũng con mắt thưởng thức cái .

 

Tống Vi mỉm xoa đầu từng đứa.

 

“Hắc Đản ở nhà Liên thẩm đợi chị về nhé, em?”

 

Khách sạn Hữu Nghị tiện dẫn Hắc Đản theo cùng.

 

Cậu nhóc Hắc Đản ngoan ngoãn, vòng tay ôm lấy eo Tống Vi, vẻ mặt tràn đầy sự ỷ .

 

“Vậy chị Tống về sớm đấy nhé, Hắc Đản sẽ ngoan ngoãn đây chờ chị.”

 

Tống Vi ở sân nhà Liên thẩm chỉnh mái tóc một chút. Mặc bộ váy mà tết hai b.í.m tóc đuôi sam thì trông hợp cho lắm.

 

thấy bụi tre trong sân nhà Liên thẩm, liền tìm một cành tre độ dày , dùng d.a.o gọt giũa sơ qua thành một chiếc trâm cài tóc bằng tre mộc mạc. Cô gom mái tóc đen nhánh dày dặn vấn nhẹ lên cài chiếc trâm , một kiểu tóc đơn giản mà cực kỳ ăn nhập với bộ váy liền thành.

 

Mấy phụ nữ bên cạnh đến ngẩn ngơ cả .

 

Chỉ đổi mỗi chiếc váy và kiểu tóc, bên ngoài khoác thêm chiếc áo măng tô màu xanh lục nhạt mang phong cách áo gió mua ở trung tâm bách hóa.

 

Mặt hề trang điểm, nhưng nét mày ngài mắt phượng vốn sắc sảo, làn da trắng ngần mịn màng, đôi môi chẳng cần thoa son vẫn đỏ thắm tự nhiên, đôi mắt trong veo lấp lánh như ngàn vì .

 

Chỉ với dáng vẻ giữa đám đông cũng đủ lu mờ tất cả xung quanh.

 

Liên thẩm đến khép miệng: “Bộ mặc thì bảo đảm sợ mất mặt, mà còn nở mày nở mặt cho xem.”

 

Lâm Chấn và Tống Cảnh lái xe tới đón.

 

Chiếc xe jeep của bộ đội, do cấp họ chuẩn đến Khách sạn Hữu Nghị nên phê duyệt cho mượn xe để lấy thể diện.

 

Nội bộ trong nước mất mặt thế nào cũng , đó là chuyện đóng cửa bảo .

 

mặt đám nước ngoài , thể diện quốc gia tuyệt đối thể để mất!

 

Trước khi đến đón Tống Vi, Lâm Chấn chuẩn sẵn tâm lý .

 

Thế nhưng khi tận mắt thấy thật, cả Lâm Chấn c.h.ế.t lặng.

 

Anh đực cổng nhà Liên thẩm nhúc nhích nổi nửa bước, ánh mắt chằm chằm bóng hình xinh tuyệt trần giữa sân, cảm giác lồng n.g.ự.c đang đập rộn ràng một cách bất thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-209-den-lon-cung-chang-chiem-duong-bang-anh.html.]

 

Tống Vi như linh cảm, khẽ ngoái đầu liền bắt gặp ánh mắt của .

 

Cô chớp chớp mắt, vẫy tay gọi:

 

“Đứng ngây đó gì, đây chứ.”

 

Mấy phụ nữ trong sân bật ha hả.

 

“Nhìn ngắm đến ngây kìa, mắt dính chặt luôn . Cơ mà đến bọn em Tống Vi còn mê mẩn nữa là, hiểu , hiểu mà.”

 

Tống Cảnh dáng vẻ của em gái cũng cảm thấy vô cùng kinh diễm.

 

“Em gái, em mặc thế lắm.”

 

Nếu thể, thực sự mua thêm thật nhiều váy áo xinh cho em gái .

 

Lâm Chấn đỏ bừng cả mặt lẫn tai, bước chân luống cuống cùng tay cùng chân hai bước, đến khi nhận mới lúng túng vội vàng sửa dáng cho chuẩn.

 

Hành động khiến các thím trong sân một phen nghiêng ngả.

 

“Thím ơi bọn cháu nhé. Hắc Đản, em đừng chạy lung tung, cứ ở đây với Liên thẩm đợi chị về.”

 

Hắc Đản cùng mấy đứa trẻ nhà Liên thẩm tựa ở cửa, đôi mắt tròn xoe trông theo bóng họ rời .

 

Buổi tiệc do Aulun tổ chức quy mô khá lớn, chỉ nước ngoài đang lưu trú tại Khách sạn Hữu Nghị tham dự, mà còn cả ít quan chức cấp cao và doanh nhân giàu trong nước mời tới.

 

Nhóm Tống Vi đến quá sớm cũng quá muộn.

 

Sự xuất hiện của ba lập tức thu hút vài ánh tò mò.

 

Chủ yếu là vì chiếc váy của Tống Vi quá đỗi bắt mắt, là kiểu dáng đầu tiên chiêm ngưỡng.

 

Lâm Chấn và Tống Cảnh vóc dáng đều cao lớn, chuẩn chỉnh, dáng thẳng tắp oai phong, gương mặt điển trai, mặc quân phục chẳng khác nào mắc áo di động, toát lên vẻ đĩnh đạc và sáng sủa.

 

Tuy nhiên dù thu hút sự chú ý nhưng cũng quá lâu.

 

“C.h.ế.t tiệt, cô là đồ con lợn ngốc nghếch , chút chuyện cỏn con cũng xong! Thái độ phục vụ của cái đất nước đúng là tệ hại hết chỗ ! Có bộ quần áo của đáng giá bao nhiêu tiền hả? Bán cả mạng cô cũng chẳng đền nổi !”

 

Tiếng c.h.ử.i bới thô bạo vang lên dọc hành lang, kèm theo đó là tiếng liên tục lời xin của một cô gái.

 

Lúc Tống Vi và Lâm Chấn bước tới, cảnh tượng đập mắt là một gã đàn ông ngoại quốc tóc nâu đang nổi cơn tam bành mắng mỏ thậm tệ, lời lẽ vô cùng bẩn thỉu và xúc phạm.

 

Trước mặt , một cô phục vụ đang ngừng cúi đầu nhận , gương mặt lộ rõ vẻ hoảng loạn cùng những giọt nước mắt lăn dài.

 

Một đàn ông vẻ là quản lý hớt hải chạy tới, khúm núm xin gã ngoại quốc, sang nạt nộ cô gái một cách gay gắt.

 

“Cô ăn kiểu gì thế hả, chút việc cỏn con cũng xong!”

 

Cô gái cảm thấy oan ức tột cùng: “ đang bưng khay rượu đàng hoàng, rõ ràng nép sang nhường đường cho họ , là do ông đột nhiên thò chân gạt ngã mà.”

 

Cú vấp khiến rượu đổ lênh láng sàn, bản cô cũng ngã nhào, tay còn mảnh thủy tinh vỡ cứa rách rỉ máu, mà vẫn c.ắ.n răng chịu đau để xin kẻ chủ mưu.

 

Chỉ vì rượu đổ xuống sàn b.ắ.n vài giọt lên ống quần của gã đàn ông .

 

“Ý cô là do chắc? Đây là cái đạo đãi khách của đất nước các đấy !”

 

Tống Vi bước tới nắm lấy bàn tay đang chảy m.á.u của cô gái, bảo lấy đồ sơ cứu tới băng bó , đó ngước mắt gã đàn ông: “Cho nên cú gạt chân cố tình?”

 

Cô mở miệng bằng một tràng tiếng Anh vô cùng lưu loát, khiến cả Lâm Chấn lẫn Tống Cảnh đều giật kinh ngạc cô trân trân.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Tống Vi họ bất ngờ, bởi đây cô từng tiếng Anh bao giờ.

 

Lúc bán cá, bên cạnh Aulun phiên dịch viên, hơn nữa nguyên chủ từng học qua ngoại ngữ nên cô bộc lộ ngoài.

 

Thế nhưng lúc , cô thực sự nhịn nổi c.h.ử.i , nếu trong lòng sẽ nghẹn ứ đến phát điên.

 

Mà cô thì bao giờ chịu để bản chịu uất ức.

 

Jack phụ nữ đột ngột xuất hiện, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt, căn bản chẳng thèm để cô mắt.

 

“Là cố tình đấy thì nào, con ả ngu xuẩn dám cản đường .”

 

“Thế thì hình của đồ sộ quá mức đấy. Thứ cho thẳng, đến lợn ở đại đội chúng cũng chẳng chiếm đường giỏi bằng .”

 

Jack giận dữ gầm lên: “Mày dám mắng tao là lợn !”

 

Chiều cao của Jack so với Tống Vi tạo một áp lực thể hình khá lớn.

 

Lâm Chấn và Tống Cảnh lập tức bước lên chắn mặt Tống Vi, hai đôi mắt sắc như d.a.o lạnh lùng trừng thẳng gã ngoại quốc.

 

 

Loading...