Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 207: Khách Sạn Hữu Nghị
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:51:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhờ bên bộ đội bắc cầu dẫn mối, cá lớn và những đồ hải sản khác của Tống Vi đầu đàng hoàng, quang minh chính đại.
Ngay trong ngày, xe jeep của bộ đội chở thẳng hải sản tới Khách sạn Hữu Nghị của thành phố.
Lúc cá ngừ vây xanh khiêng xuống xe, ít nước ngoài trông thấy.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Ôi trời, đây là cá ngừ vây xanh ?”
Bên cạnh mấy nước ngoài đều phiên dịch viên kèm.
Nhìn thấy con cá ngừ vây xanh, chân họ như dính chặt xuống đất, từng mở to hai mắt xúm gần.
“Con cá ngừ vây xanh to thế , mới câu từ biển lên ?”
“Con cá bây giờ bán ? Có thể bán cho ?”
Một ngoại quốc tóc vàng mắt xanh nóng lòng bước , con cá ngừ vây xanh mà ánh mắt như đang ngắm nghía bảo bối quý giá.
“Nó to quá, từng thấy con cá ngừ nào khổng lồ đến . Mang nó về chắc chắn sẽ khiến bạn bè kinh ngạc tột độ cho xem. Nó c.h.ế.t ?”
Tống Vi đáp: “Vừa mới c.h.ế.t thôi, còn tươi nguyên đấy.”
“Lúc ở ngoài biển nó cá voi sát thủ tát cho bất tỉnh nhưng c.h.ế.t. Về đàn cá voi kích thích mà lên tận bờ vẫn còn sống, nhưng đường vận chuyển tới đây đủ nước biển nuôi dưỡng nên mới c.h.ế.t ngạt.”
Người phiên dịch đem lời của Tống Vi dịch cho mấy nước ngoài .
“Cá voi sát thủ!”
Mấy ngoại quốc trợn tròn mắt, nét mặt tràn đầy kinh ngạc, như thể thấy một chuyện vô cùng khó tin.
Tống Vi gật đầu, mặt đổi sắc : “ , đợt chúng cứu một con cá voi sát thủ con ở bờ biển. Hôm nay khơi thì tình cờ gặp đàn của nó, chắc là để báo ơn nên đàn cá voi sát thủ tặng chúng con cá ngừ vây xanh quà.”
Đây là sự thật, chuyện cá ngừ vây xanh thể giấu giếm , Tống Vi liền mượn danh nghĩa của đàn cá voi sát thủ để ngăn bớt ánh mắt ghen tị của một , đồng thời hợp thức hóa sự tồn tại của con cá ngừ .
Có kẻ nào đỏ mắt ghen ăn tức ở thì cứ việc biển mà cho cá voi sát thủ báo ơn xem nào.
Đồng thời, cũng là để tăng thêm màu sắc huyền bí và kịch tính cho nguồn gốc của con cá, nhằm nâng giá bán lên một chút.
“Chúng thực sự là những tinh linh biển cả vô cùng thông minh và trọng tình trọng nghĩa. còn chụp ít ảnh nữa đấy, tiếc là hiện tại rửa ảnh nên xem .”
Nghe cô , đám nước ngoài đều lộ vẻ tiếc nuối, đồng thời càng thêm hứng thú với con cá ngừ vây xanh.
“Quý cô xinh , khi nào ảnh rửa xong xin hãy cho chúng xem với nhé, từng thấy câu chuyện nào kỳ diệu đến thế.”
Thời buổi thông tin chủ yếu lan truyền qua báo chí, ti vi và đài phát thanh, nhưng ai cũng máy ảnh để ghi những khoảnh khắc ly kỳ, đặc sắc.
Tin tức phóng viên nắm cũng khá chậm trễ, những bức ảnh hiện trường chân thực như chuyện cá voi sát thủ thế căn bản thể chụp , dù đây là tin giật gân thì cũng chỉ kể bằng miệng.
Câu chuyện cứu cá voi sát thủ chính loài vật báo ơn như của Tống Vi cực kỳ cuốn hút , quan trọng nhất là trong tay cô còn ảnh chụp bằng chứng.
Tống Vi trò chuyện với những ngoại quốc mà chẳng hề rụt rè e sợ chút nào, tự nhiên hòa nhập cuộc đối thoại với họ.
Sau cùng, một trong họ còn lấy máy ảnh , chụp hình cùng con cá ngừ vây xanh.
“Nó to lớn đến mức khó tin, nhất định chụp một kiểu ảnh cùng nó, gửi về cho bạn bè để họ ghen tị mới .”
“Tiếc thật đấy, giá như thể chụp chung với đàn cá voi sát thủ mà cô kể thì tuyệt bao.”
Tống Vi xòe tay: “Thế thì tiếc thật, chúng tặng quà xong là bơi mất . Biển rộng mênh m.ô.n.g thế , cả đời cũng chẳng liệu còn gặp chúng nào nữa .”
Sau khi chụp ảnh xong, đàn ông ngoại quốc lúc đầu đòi mua cá ngừ hào phóng ngỏ ý mua đứt nguyên cả con cá.
“Tiếc là cá c.h.ế.t , mang về chia sẻ cho và bạn bè thì kịp nữa. Vậy nên ngày mai tổ chức một bữa tiệc cá ngừ tại Khách sạn Hữu Nghị, mời tất cả trong khách sạn cùng tới thưởng thức phong vị hiếm .”
“Aulun, quả là một quý ông hào phóng và giàu , vinh hạnh tham dự bữa tiệc thịnh soạn .”
Aulun hiển nhiên thích thú khi nhận lời tán dương của khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-207-khach-san-huu-nghi.html.]
“Quý cô Tống xinh , hy vọng cô cũng sẽ đến tham gia.”
Tống Vi nhướng mày: “Tất nhiên , vinh hạnh. Không thể dẫn theo vị hôn phu của cùng ?”
“Trời ạ, cô vị hôn phu ? Trông cô còn trẻ thế mà.”
Họ sang Lâm Chấn: “Anh trông vẻ khá dữ dằn đấy.”
Tống Vi : “Anh thực sự cừ, nhưng cũng lợi hại lắm đấy nhé.”
“Để bày tỏ lòng cảm kích, đợi khi ảnh rửa xong sẽ tặng ngài một phần ảnh chụp đàn cá voi sát thủ.”
Aulun càng thêm vui vẻ: “Tống, cô đúng là một cô gái xinh và hào phóng. Cô thể dẫn theo cả bạn của cùng tới.”
Ý của ông là cùng Tống Vi - Tống Cảnh, xem như nể mặt Tống Vi một phen.
Nụ môi Tống Vi càng rạng rỡ hơn.
Cô tươi như một chú hồ ly tinh ranh.
Cảm ơn nhé, tiền của ngài còn hào phóng hơn nhiều.
Cuối cùng, con cá ngừ vây xanh bán với mức giá hai nghìn ba trăm đồng. Mức giá cao một chút, nhưng vì đây là món quà do cá voi sát thủ tặng, Aulun chi tiền mà vô cùng cam tâm tình nguyện.
Thậm chí ông còn bao trọn bộ tôm rồng lớn còn , đồng thời mua thêm một phần bào ngư.
Những nước ngoài khác cũng tranh mua một ít bào ngư.
Số hải sản Tống Vi mang tới chẳng cần chủ động mở lời chào mời vét sạch sành sanh, còn mời ké một bữa tiệc cao cấp.
Chuyến thu về hơn ba nghìn đồng, quả thực là phát tài trong nháy mắt!
Trên đường trở về, Tống Cảnh vẫn cảm thấy khó tin.
Lâm Chấn : “Con cá đó mà đáng giá đến thế cơ , gã ngoại quốc bỏ một tiền lớn mua cá mở tiệc thết đãi cả Khách sạn Hữu Nghị ăn, chẳng lẽ đầu óc vấn đề ?”
Anh thực lòng cảm thấy gã nước ngoài phần ngớ ngẩn.
Tống Cảnh đáp: “Số tiền đối với tầng lớp quý tộc giàu ở nước ngoài thì chẳng thấm cả. Họ sang nước ăn, một đơn hàng lên tới vài vạn đồng .”
Thế thì đúng là giàu thật.
“Sẽ một ngày, đất nước chúng cũng trở nên giàu mạnh.”
Lâm Chấn gật đầu đồng tình.
“ chúng thật sự sẽ dự bữa tiệc ?”
Tống Vi đáp: “Sao ? Ăn chực một bữa cơm, nhân tiện mở mang tầm mắt luôn chứ.”
Lâm Chấn nghĩ ngợi một lát cũng gật đầu.
Để bữa tiệc bẽ mặt, hôm Tống Vi, Lâm Chấn và Tống Cảnh còn rủ tới trung tâm bách hóa mua quần áo mới.
Tuy nhiên kiểu dáng quần áo thời còn khá nghèo nàn.
Lâm Chấn và Tống Cảnh thì dễ, cứ mặc quân phục là trông đàng hoàng, bảnh bao, sợ mất mặt.
Riêng Tống Vi, cô suy nghĩ một lát dứt khoát tự tay vẽ một mẫu váy dài, đó mua xấp vải màu xanh nhạt, cầm bản vẽ cùng vải sang tìm Liên thẩm.
Thím may vá, tay nghề thoăn thoắt.
Kiểu váy Tống Vi may cũng quá phức tạp, chỉ là thời buổi hiếm ai mặc váy, hơn nữa thiết kế còn chút chiết eo, hướng kết hợp giữa sườn xám và váy dài, bên trong lót thêm lớp vải trắng, mắt kín đáo, hề hở hang.
“Cái váy trông thật đấy, nhưng dạo chẳng mấy ai mặc váy đường, cháu mà mặc e là sẽ mấy bà lắm mồm bàn tán cho xem.”
Tống Vi : “Cháu chứ, nhưng cháu mặc để đến Khách sạn Hữu Nghị mà. Bên đó sắp tổ chức một buổi tiệc, cháu cũng mời. Cháu nghĩ bụng phụ nữ nước ngoài ai nấy đều ăn mặc lộng lẫy, mà mặc đồ xám xịt giữa đám đông chắc chắn sẽ coi thường. Thế thì , bản cháu mất mặt thì chẳng , nhưng thể mất thể diện của quốc gia ạ.”