Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 205: Bá Chủ Đại Dương

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:51:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vẫn còn bào ngư cạy hết kìa.”

 

“Mau đem chỗ tôm hùm thả khoang thuyền ngâm nước , kẻo chúng nó c.h.ế.t mất.”

 

Ba vui vẻ như đón Tết, hớn hở xách đống tôm hùm chạy về phía thuyền. Sau khi nhốt hết tôm khoang, họ nhanh nhẹn vách đá cạy nốt bào ngư còn .

 

Đến khi cạy hết những con bào ngư to đùng, mấy con kích thước quá nhỏ họ còn chẳng thèm để mắt nữa.

 

Cả một bao tải đầy ắp bào ngư hảo hạng, cảnh tượng ai mà chẳng sướng rơn cả .

 

Sau đó, họ phát hiện thêm thứ gì giá trị đảo nữa, chỉ tiện tay gom thêm một bao tải rong biển tươi.

 

“Chúng về thôi.”

 

Thu hoạch của chuyến khơi hôm nay vượt xa sự kỳ vọng, chỉ riêng chỗ tôm hùm xanh đem bán cũng đủ kiếm một món tiền hề nhỏ .

 

Ba rảo bước về, khi gần đến chỗ neo thuyền bỗng phát hiện ở vùng nước gần đó mấy sinh vật biển khổng lồ đang bơi lượn vòng quanh con thuyền của họ.

 

Sắc mặt cả ba lập tức biến đổi.

 

Cầu trời đừng là cá mập!

 

Cả ba cẩn thận chạy gần, đợi đến khi rõ hình dáng của chúng thì mới thở phào nhẹ nhõm một .

 

“Lại đụng cá voi sát thủ .”

 

Miễn là cá mập mấy loài săn mồi hung hãn cuồng sát .

 

Cá voi sát thủ tuy cũng là loài săn mồi đỉnh cao nhưng chúng tuyệt đối chủ động tấn công con .

 

“Sao chúng vây quanh thuyền của thế ? Mấy con to xác thật đấy.”

 

Tống Vi từ xa giơ máy ảnh chụp vài kiểu. Thấy nước triều đang dâng lên nhanh chóng, vẻ sắp nhấn chìm bộ hòn đảo nhỏ, ba buộc nhanh chân tiến về phía con thuyền.

 

Nhìn thấy họ bước tới, bầy cá voi sát thủ liền phát những tiếng kêu ríu rít cao vút.

 

Thanh âm dường như mang theo cả sự reo hò mừng rỡ.

 

Tống Vi quan sát một lát mạnh dạn phỏng đoán: “Đây là cả đàn của con cá voi sát thủ chúng cứu đấy chứ?”

 

Trùng hợp đến mức ? Đã mấy ngày trôi qua mà vẫn thể tình cờ gặp .

 

Một con cá voi sát thủ nhỏ với vóc dáng quen thuộc bỗng ngoi lên khỏi mặt nước, vẫy vẫy chiếc đuôi bơi áp sát như chui tọt lòng Tống Vi.

 

Lâm Chấn và Tống Cảnh , trong mắt đều lộ rõ vẻ kinh ngạc: “Hình như đúng là nó thật.”

 

Tống Vi: Chẳng cần hình như , đích thị là nó .

 

Sau khi trèo lên thuyền, con thuyền của họ khẽ trôi xa bờ một đoạn. Con cá voi sát thủ nhỏ liền bơi gần, thò cái đầu mang hai màu đen trắng đặc trưng lên khỏi mặt nước.

 

Tống Vi đưa tay xoa đầu nó: “Mày dẫn cả họ hàng hang hốc đến đây tìm tao đấy ?”

 

“U u...”

 

Kích thước của con trong đàn chỉ tính là loại nhỏ, những con cá voi sát thủ trưởng thành bên cạnh mới thực sự khổng lồ.

 

Cảm giác như chúng chỉ cần huých nhẹ một cái là thể lật úp con thuyền đ.á.n.h cá nhỏ bé bất cứ lúc nào.

 

Tống Vi đưa máy ảnh cho Lâm Chấn để chụp ảnh, còn bản thì lấy mớ cá vụn câu lúc đút cho mấy gã khổng lồ ăn.

 

Cô vốn bản lĩnh phi thường nên chẳng hề sợ là gì.

 

Một đàn cá voi sát thủ đông đúc và to lớn nhường , ngay cả những lão ngư dân dạn dày sương gió nhất nếu vô tình đụng độ cũng khiếp vía kinh hồn.

 

Mấy con cá voi sát thủ dường như cũng thích tương tác với cô, chốc chốc ngoi đầu lên há to miệng chờ đút ăn, dụi dụi cái đầu bàn tay Tống Vi.

 

“Hết , hết sạch !”

 

Mấy cái đầu to tướng cứ chen chúc cọ quẹt , thực cũng chẳng vì chút thức ăn ít ỏi của Tống Vi, chủ yếu là chúng thấy vui vẻ và chơi đùa.

 

Tống Vi xòe hai bàn tay trống trơn cho chúng xem.

 

Bầy cá voi sát thủ cọ cọ tay cô đồng loạt lặn sâu xuống nước.

 

Ngay giây tiếp theo, con thuyền của họ bỗng dưng chuyển động.

 

Tống Cảnh ngơ ngác c.h.ế.t lặng: “Bọn chúng định đưa chúng thế ?”

 

Ở phía đuôi thuyền, hai con cá voi sát thủ trưởng thành đang dùng đầu đẩy mạnh con thuyền lướt vun vút, tốc độ vô cùng nhanh, chỉ là ai chúng định đưa họ về phương nào.

 

Trông thấy cách với bờ biển mỗi lúc một xa, nhưng con thuyền nhỏ sự hộ tống hùng hậu của bầy cá voi sát thủ thì chẳng con cá mập loài cá ăn thịt hung dữ nào dám bén mảng gần tìm c.h.ế.t. Thuyền cứ thế rẽ sóng lao một tiếng đồng hồ mới chịu dừng .

 

Sau đó, hai con cá voi sát thủ tiếp tục bơi quanh thuyền canh chừng, còn những con to lớn khác thì lặn mất tăm.

 

Ba thuyền đưa mắt :...

 

Không chứ, đám giang hồ đại dương rốt cuộc là ý gì đây?

 

Nghĩ mãi thông, thôi thì cứ nạp năng lượng tính .

 

Lâm Chấn lấy phần bánh màn thầu to tướng cùng lọ tương nấm chuẩn sẵn từ nhà .

 

Mới ăn vài miếng, hai con cá voi sát thủ ở liền ngoi đầu lên khỏi mặt nước hóng hớt.

 

Tống Vi bèn bẻ một mẩu bánh nhỏ ném thẳng cái miệng đang há to của chúng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-205-ba-chu-dai-duong.html.]

 

Hai con cá nuốt chửng mẩu bánh trong nháy mắt kêu ríu rít đòi ăn tiếp.

 

Tống Vi cúi đầu và vội và vàng: “Hết hết , đây là bữa chiều của bọn tao đấy!”

 

Cô ăn nhanh như chớp, con cá voi nhỏ sốt ruột suýt chút nữa chồm cả nửa lên thuyền.

 

Cái hình nặng nề của nó nhổm lên suýt nữa lật nghiêng cả con thuyền.

 

Tống Vi tiện tay đẩy phắt nó ngã ngửa xuống biển, trong miệng vẫn nhét đầy ắp thức ăn kịp nuốt trôi, năng phần ú ớ:

 

“Ngoan ngoãn chút coi!”

 

Lâm Chấn vội vàng đưa bình nước sang cho cô:

 

“Uống ngụm nước em, kẻo nghẹn đấy.”

 

Tống Vi uống xong một ngụm nước lớn, cảm thấy dễ chịu hơn hẳn.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

“Màn thầu vẫn còn nhiều mà, còn mang cả bánh bao nữa , hấp nhiều lắm.”

 

Anh nấu nướng theo thói quen của vùng Đông Bắc, mỗi đồ ăn là cả chậu lớn.

 

Bánh bao, màn thầu cái nào cái nấy to tướng nhiều vô kể, lo đói bụng.

 

Tống Vi cầm lấy một chiếc màn thầu to, bẻ đôi ném cho hai con cá voi sát thủ:

 

“Được , là hết thật đấy nhé.”

 

“U u u...”

 

Từ đằng xa bỗng truyền đến những tiếng động cơ cực lớn rẽ nước ầm ĩ. Nhóm Tống Vi bật dậy xa, cảnh tượng mắt lập tức khiến họ kinh ngạc đến sững sờ.

 

Đàn cá! Một đàn cá khổng lồ nhiều đến mức đếm xuể!

 

Nhìn kỹ thì chính là bầy cá voi sát thủ đang hợp sức xua đuổi đàn cá dồn về phía .

 

Những hình đen trắng thi thoảng lao vút lên khỏi mặt nước, chúng chia phong tỏa các hướng, tận dụng sóng âm để dồn ép đàn cá mòi khổng lồ một chỗ.

 

Số lượng cá mòi nhiều đến mức trải dài bạt ngàn, thấy điểm dừng.

 

Ba một cái, chút do dự đợi khi đàn cá ép sát gần là lập tức quăng lưới .

 

Chỉ một mẻ lưới chụp xuống nặng trĩu đầy ắp cá.

 

Hết mẻ đến mẻ khác.

 

Số lượng cá mòi quá đỗi khổng lồ, cộng thêm sự bao vây gắt gao của bầy cá voi sát thủ khiến đàn cá buộc dừng quanh con thuyền của họ suốt một thời gian dài.

 

Cuối cùng, khoang thuyền thực sự còn chỗ nào để chứa thêm nữa, họ mới đành dừng tay thu lưới.

 

Thậm chí những con cá mòi nhảy loạn xạ còn rơi thẳng lên mặt sàn thuyền.

 

Đợi đến khi bầy cá voi sát thủ cũng đ.á.n.h chén no nê, chúng mới chịu mở đường thả cho đàn cá mòi bơi .

 

Cứ ngỡ mẻ cá khổng lồ hôm nay đủ khiến chấn động , ba cũng đoán đàn cá chính là món quà cảm tạ mà bầy cá voi sát thủ dành tặng riêng cho Tống Vi.

 

Lâm Chấn cảm thán: “Cái giống cá thông minh thật đấy.”

 

Tống Vi : “Đương nhiên , chỉ thông minh của cá voi sát thủ trưởng thành tương đương với đứa trẻ từ mười ba đến mười lăm tuổi của con đấy. Riêng phương thức giao tiếp bằng ngôn ngữ giữa chúng đến vài loại , danh xưng bá chủ đại dương của chúng quả thực danh bất hư truyền.”

 

Kiếp cô chỉ cá voi sát thủ trí thông minh cao và là kẻ thống trị biển cả, chứ từng tận mắt chứng kiến bao giờ.

 

Lần thì Lâm Chấn thực sự chấn động sâu sắc.

 

Loài cá thông minh đến nhường ?

 

Chẳng trách dân chài ven biển đều tôn kính gọi chúng là “binh lính của Long Vương”.

 

“Bốp!”

 

Trong lúc ba đang tươi rạng rỡ trò chuyện về chuyến thu hoạch bội thu, bỗng một vật thể cực lớn một con cá voi sát thủ trưởng thành dùng đuôi quật mạnh b.ắ.n tung lên khỏi mặt nước.

 

Ba cặp mắt đồng loạt ngoắt .

 

Lâm Chấn thậm chí còn theo phản xạ giơ ngay máy ảnh lên bấm chụp.

 

Thực sự là những gã bá chủ đại dương mang cho quá nhiều sự kinh ngạc, chỉ riêng Tống Vi, mà chính cũng lưu giữ từng khoảnh khắc khó tin .

 

“Con cá gì thế , to quá ?”

 

Tống Vi từ xa rõ lắm.

 

nhanh đó cô thể thấy rõ mồn một.

 

Bởi vì con cá voi sát thủ trưởng thành đang đội đầu con cá to lớn nó quật ngất xỉu, ung dung bơi thẳng về phía mạn thuyền của họ.

 

Tống Cảnh lập tức nhận ngay, giọng giấu nổi sự chấn động tột cùng:

 

“Cá ngừ vây xanh!”

 

Lý do nhận loài cá là vì trong một cùng đồng đội tuần tra biển đây, họ từng đụng độ một chiếc tàu của nước ngoài xâm phạm trái phép vùng biển nước . Những kẻ đó vô cùng ngông cuồng khiêu khích, cuối cùng đơn vị của kiên quyết áp giải, bắt giữ bộ cả lẫn tàu.

 

Trong khoang con tàu đó một con cá ngừ vây xanh, đám ngoại quốc nâng niu nó như bảo bối quý giá nhất trần đời.

 

 

Loading...