Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 203: Không Thân

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:51:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc , Tô Lệ đang lóc như hoa lê đái vũ, nài nỉ Tống Cảnh cứu .

 

“Tống liên trưởng, cứu với! thật sự rời khỏi đoàn văn công, rời khỏi quân đội , giúp một mà!”

 

Gương mặt Tống Cảnh đen như đ.í.t nồi, giọng lạnh tanh cứng nhắc:

 

“Đồng chí, quen cô. Có chuyện gì cô cứ trực tiếp tìm chính ủy, việc của cô thuộc quyền quản lý của .”

 

“Anh mà, nhất định giúp !”

 

Tô Lệ giương đôi mắt đẫm lệ Tống Cảnh, dáng vẻ vô cùng đáng thương, trong đáy mắt còn thấp thoáng vài phần ngưỡng mộ tha thiết.

 

Đa phần đàn ông khi đối diện với một phụ nữ như thế , giọng điệu lẽ sẽ bất giác mềm lòng đôi chút.

 

Thế nhưng Tống Cảnh từng kinh nghiệm gài bẫy đau đớn, trái càng thêm phần cảnh giác cao độ.

 

“Tống liên trưởng, chúng từng gặp mà. Ngay từ cái đầu tiên thích , cảm thấy là một lính vô cùng vĩ đại, ...”

 

“Anh, hai đang gì ở đây thế?”

 

Sự xuất hiện đột ngột của Tống Vi cắt ngang bộ những lời Tô Lệ định tiếp.

 

Tống Cảnh thấy em gái liền thở phào một nhẹ nhõm, vội vàng thoát khỏi Tô Lệ rảo bước đến cạnh cô:

 

“Không , với đồng chí quen .”

 

“Đồng chí, chuyện của cô nhất là nên tìm chính ủy .”

 

Tô Lệ tức đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng mặt vẫn gượng gạo nặn một nụ :

 

“Là em Tống Vi đấy , chị đang chút việc với trai em.”

 

dày mặt bước tới, dùng giọng điệu thiết : “Hai định thế, cho chị cùng với nhé. Lần lỡ hẹn nhặt hải sản cùng em chị tiếc mãi đấy.”

 

Tống Cảnh ngẩn : “Hai quen ?”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Chẳng đợi Tống Vi lên tiếng, Tô Lệ nhanh nhảu liến thoắng: “ thế, dẫu chúng cũng trạc tuổi mà. Em Tống Vi thỉnh thoảng ghé qua khu gia quyến, chị gái cũng ở bên đó nên chạm mặt chuyện đôi ba câu.”

 

Khóe môi Tống Vi khẽ nhếch lên: “ là chỉ “đôi ba câu” thật.”

 

Ý tứ trong lời rõ mồn một: Chẳng thiết gì cho cam.

 

Tô Lệ giả vờ như hiểu, vẫn cố sáp gần định tiếp tục bắt quàng họ.

 

Tống Vi bỗng nhiên cất lời: “Nhắc mới nhớ, hôm cháu đến tìm Liên thẩm thấy chị đấy. Không chỉ thấy chị mà hình như còn cả bố với em trai chị nữa thì ?”

 

Nghe thấy câu , sắc mặt Tô Lệ lập tức trắng bệch.

 

Thế nhưng nhanh đó, cô liền bày vẻ mặt quật cường, nước mắt lã chã rơi :

 

“Phải... bố và em trai như thế, bây giờ chứ?”

 

nghẹn ngào: “Họ ép tìm việc cho em trai, nhưng chỉ là một diễn viên văn công quèn thì tìm ở chứ? Không tìm là họ kéo đến đoàn văn công loạn lên, hại sắp đuổi khỏi đoàn . Có nhà như cũng bất lực và bế tắc lắm, nhưng... nhưng sinh trong cái gia đình như thế thì thể gì cơ chứ?”

 

Tống Vi thầm nghĩ: Được lắm, mớm lời là cô lập tức diễn xuất nhập tâm ngay đấy nhỉ.

 

Cô cũng chẳng thèm khách khí: “Thế thì đúng là đáng thương thật, y hệt như chị gái với rể chị . Anh rể chị chẳng cũng vì bọn họ mà vuột mất vị trí doanh trưởng đấy thôi. Ai chà, cũng , ai mà rước hai chị em nhà các thì đúng là xui xẻo tám đời luôn nhỉ.”

 

Nét mặt Tô Lệ trong chớp mắt cứng đờ tập.

 

“Không... như thế ...”

 

Tống Vi tiếp tục bồi thêm: “Anh rể chị bao lâu về khu gia quyến thế? Mấy thím bên đó ai cũng đồn ầm lên là hai họ sắp ly hôn đến nơi kìa.”

 

“Có bố điều còn tham lam vô đáy như đúng là rước họa , một gia đình đang êm ấm quậy cho tan đàn xẻ nghé. Anh , nhớ kỹ cho em đấy nhé, chọn chị dâu cũng ngó nghiêng gia cảnh nhà cho cẩn thận . Dù chị dâu tính tình đến mấy mà dính cái gia đình hãm tài như thế, một hai còn nhịn , chứ dăm bữa nửa tháng quậy một trận thì hai vợ chồng chẳng cãi long trời lở đất .”

 

Nghe những lời châm chọc sắc bén của em gái, Tống Cảnh nhịn đưa tay gõ nhẹ lên đầu cô:

 

“Đừng linh tinh, bây giờ ý định đó .”

 

Tô Lệ mất hết thể diện, còn mặt mũi nào nán nữa, chỉ đành ôm gương mặt tái mét bỏ chạy.

 

Lúc Tống Vi bỗng cảm thấy chẳng khác nào một kẻ phản diện độc ác.

 

Thôi thì phản diện cũng , khó lắm, kẻ cho thanh thản đầu óc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-203-khong-than.html.]

“Anh, thấy em quản chuyện bao đồng quá đứt mất mối duyên của ?”

 

“Nói bậy bạ gì đấy.”

 

Tống Cảnh lắc đầu: “Cũng may là em đến kịp, nếu chẳng thoát kiểu gì.”

 

Anh bám riết đến phát phiền . Người phụ nữ cứ hễ thấy lóc, còn gọi ngoài chuyện riêng, khiến mấy đồng đội bằng ánh mắt vô cùng kỳ quặc.

 

Lúc đó lạnh mặt nổi cáu , nhưng mặt bao nhiêu rốt cuộc vẫn thể gì quá đáng.

 

Đối với chuyện bản sức hút đào hoa với khác giới, Tống Cảnh chẳng hề thấy đắc ý vui vẻ gì, trong lòng chỉ sự phiền toái khôn cùng.

 

Đợi tâm trạng bình , Tống Vi mới đem chuyện biển bàn với .

 

“Ra biển ? Khi nào?”

 

“Chắc trong một hai ngày tới thôi ạ. Anh chèo thuyền ?”

 

“Biết chứ, bọn huấn luyện chuyên môn mà. Khi nào thì cứ sang gọi , dạo nhiệm vụ, chỉ tập luyện thường ngày thôi.”

 

“Vâng!”

 

Bàn bạc xong xuôi, Tống Vi sang báo cho Liên thẩm một tiếng, háo hức chờ đợi ngày khơi.

 

Cơ hội cũng nhanh chóng đến. Sang ngày thứ ba, thời tiết đảo tuy vẫn lạnh buốt nhưng trời quang mây tạnh, gió lớn, là một ngày vô cùng thích hợp để biển.

 

Mọi mặc sẵn đồ bảo hộ biển. Lần Hắc Đản và hai con sói con gửi doanh trại quân đội, Tống Cảnh nhờ bạn cùng phòng chăm sóc giúp, tiện thể dắt Hắc Đản trải nghiệm huấn luyện cùng đội dân quân nhí.

 

Đội dân quân nhí thực chất là con em trong khu gia quyến đảo, huấn luyện dân quân học văn hóa để dễ bề quản lý.

 

Gửi gắm xong xuôi Hắc Đản và hai con sói nhỏ, nhóm Tống Vi liền thẳng đến làng chài nơi bố đẻ của Liên thẩm sinh sống.

 

Khác hẳn với đầu tiên, nhóm Tống Vi xuất hiện lập tức nhận sự vây quanh vô cùng nhiệt tình của bà con ngư dân.

 

Chẳng cần đoán cũng đều nhờ Tống Vi chụp ảnh giúp.

 

Mấy tấm ảnh Liên thẩm mang về chia cho các nhà: nhà ông cụ Liên, nhà trưởng thôn và nhà bác cả họ Liên cho mượn thuyền.

 

Riêng nhà ông cụ Liên còn một tấm ảnh đôi chụp riêng hai bố con đang thuyền kéo lưới.

 

Ngay trong ngày hôm đó, ông cụ Liên kìm mà cầm tấm ảnh khoe khắp làng, từng nhà trong làng chài đều ông ghé thăm bắt xem ảnh bằng .

 

Cảnh tượng khiến bao trong làng đỏ mắt ghen tị.

 

Thế nhưng cuộn phim của Tống Vi hạn, thể chụp riêng cho từng một .

 

Lâm Chấn liền lên tiếng: “Thế ạ, cùng chụp chung một kiểu ảnh tập thể thật to, đó chúng mang cuộn phim tiệm ảnh rửa nhiều bản . Có điều ảnh thể tặng miễn phí , ảnh tập thể cỡ lớn cỡ ...”

 

Anh ước lượng kích thước tấm ảnh tiếp: “Loại ảnh to đắt một chút, giá một đồng một tấm. Nhà nào lấy thì chúng rửa hộ, nhưng trả tiền . Trước đây từng là bộ đội, tuy xuất ngũ nhưng uy tín vẫn còn nguyên, tuyệt đối chuyện cầm tiền chạy mất .”

 

Tống Cảnh cũng tiếp lời: “ hiện vẫn đang là bộ đội, chuyện Liên thẩm chứng, đơn vị đóng quân ngay đảo .”

 

Nghe thấy lời bảo đảm chắc nịch , đám ngư dân đang do dự lập tức tin tưởng ngay.

 

“Thế thì quá, cho đăng ký một tấm!”

 

nữa, nhà cũng lấy một tấm!”

 

“Nhà lấy hẳn hai tấm!”

 

So với những nông ăn điểm công đổi lương thực, ngư dân khơi đ.á.n.h cá tuy nguy hiểm vất vả hơn nhưng đổi cá tôm cũng kiếm chút tiền mặt.

 

Tuy nhiên đảo trồng trọt nên lương thực đều bỏ tiền mua.

 

Tiền mặt thì họ dắt túi một ít, chỉ là các loại tem phiếu thì khó kiếm mà thôi.

 

Số tiền một đồng chụp ảnh bà con vẫn thể chi trả .

 

Thế là những nhà lấy ảnh đều nhanh chóng gom tiền nộp , đó chỉnh đốn quần áo, gọi hết nhà xếp hàng ngay ngắn bên .

 

Lấy phông nền là biển cả bao la cùng những con thuyền đ.á.n.h cá đang neo đậu ngoài bến, một bức ảnh tập thể ghi trọn vẹn nét mộc mạc của những dân chài đời.

 

Chụp xong bức ảnh, đều háo hức mong chờ thành phẩm vài ngày tới, mang theo niềm hân hoan chuẩn khơi.

 

Tống Cảnh chèo thuyền, nhưng cũng thể để một cáng đáng hết .

 

 

Loading...