Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 202: Những Bức Ảnh

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:51:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hôm nay nhà ông cụ Liên trúng một mẻ lớn, lúc chèo thuyền cập bến, cả một khoang thuyền đầy ắp cá đù vàng nhỏ lập tức thu hút vô ánh .

 

Thế là ít tò mò xúm xem náo nhiệt.

 

Nhìn rõ mồn một mớ cá tươi roi rói, ai nấy đều ngưỡng mộ ghen tị đỏ cả mắt.

 

Ông cụ Liên cũng chẳng giấu giếm, hào hứng kể chuyện may mắn đụng cả đàn cá đù vàng.

 

Thời buổi nguồn hải sản biển đ.á.n.h bắt ồ ạt nên các chủng loại cá tôm vẫn vô cùng phong phú.

 

Ở thời , đàn cá đù vàng tự nhiên trở nên hiếm hoi, nhưng ở thời đại thì chúng là giống loài khá phổ biến.

 

Hơn nữa nhờ chất thịt mềm ngọt thơm ngon mà giá cả rẻ, tìm mua đông.

 

Ông cụ Liên hào phóng cân cho Tống Vi và Lâm Chấn mười cân cá đù vàng, giữ một ít để nhà ăn và đem biếu con gái ở khu gia quyến bộ đội, còn đều đem bán sạch.

 

Con cá mú đỏ của Tống Vi cũng bán một mức giá vô cùng ưng ý. Vì là loại cá quý hiếm, thêm sự quảng bá nhiệt tình của ông cụ Liên rằng đàn cá đù vàng kéo đến là nhờ vía may mắn của con cá , nên cập bến đầu bếp trưởng của tiệm cơm quốc doanh trúng, chi hẳn ba mươi đồng giá cao để mua đứt.

 

Số cá lặt vặt còn mà hai tự câu thì bán mà xách thẳng về nhà.

 

Tống Vi dự định sẽ đem chỗ cá đù vàng phơi khô, đợi đến khi trở về đại đội Bình An thì mang theo quà.

 

Đón Hắc Đản và hai con sói con về, Lâm Chấn trổ tài nấu một bữa thịnh soạn, đợi Tống Cảnh huấn luyện xong cũng gọi qua ăn cùng, dù cách đảo cũng chẳng tính là xa.

 

“Hôm nay em chụp nhiều ảnh lắm, mai em sẽ tiệm ảnh rửa .”

 

Ảnh mặt biển mênh mông, ảnh quăng lưới, câu cá, cả cảnh đàn cá đù vàng chen chúc cùng khoảnh khắc thu lưới đều thu trọn ống kính.

 

chụp hết sạch cả một cuộn phim.

 

Lâm Chấn gật đầu: “Mai mang tiệm ảnh rửa cho.”

 

“Ảnh của mấy bác dân chài nhớ rửa thêm hai tấm nhé.”

 

Ăn cơm xong, Hắc Đản cứ quấn lấy Tống Vi đòi kể chuyện khơi.

 

Cô miêu tả vô cùng sinh động, khiến Hắc Đản mà thèm thuồng, ước gì cũng theo một chuyến.

 

Tiếc là bé còn quá nhỏ. Đừng bé, ngay cả dân chài đảo cũng chẳng ai dám cho con cái theo thuyền khơi, dù đứa trẻ đó bơi giỏi đến chăng nữa.

 

Sau chuyến biển hôm , thời tiết hai ngày tiếp theo đều âm u trời. Ngư dân dám khơi, Tống Vi cũng bắt hải sản ven bờ nữa mà dắt hai con sói con dạo loanh quanh.

 

Ảnh rửa xong, tổng cộng hơn hai mươi tấm. Ngoại trừ mười hai tấm chụp phong cảnh lúc biển, còn đều là ảnh chụp nhà bọn họ.

 

Hắc Đản ngắm những bức ảnh mặt mà mừng rỡ reo hò ầm ĩ, suýt chút nữa kéo theo hai con sói con hú vang theo.

 

“Đây là em , đây là Lang Nhất với Lang Nhị, còn đây là chị Tống, đây là Chấn!”

 

Lần đầu tiên chụp ảnh và thấy chân dung rõ mồn một, Hắc Đản phấn khích tự hào.

 

Chuyến về làng, bé nhất định cầm ảnh khoe khắp đại đội ba vòng mới hả ! Cả đại đội Bình An từ lớn đến trẻ con chắc chắn sẽ thèm thuồng ghen tị cho xem.

 

Cầm đống ảnh tay, bé chẳng còn tha thiết gì chuyện biển nữa, trong lòng chỉ nôn nao mong sớm về làng, đúng là tâm trạng như tên bắn.

 

“Cầm xem cẩn thận nhé, đừng rách đấy.”

 

Tống Vi sang hỏi Lâm Chấn: “Bên phía tình hình , xảy chuyện gì chứ?”

 

đưa hết tiền bán cá cho Lâm Chấn, ngay cả chiếc vòng vàng lấy từ đợt ở Hồng Gia Loan đó cũng giao cho xử lý.

 

Lâm Chấn đáp: “Yên tâm , luôn cảnh giác mà.”

 

Lâm Chấn giỏi thuật ngụy trang, đến tận bây giờ những kẻ chợ đen vẫn hề diện mạo thật của .

 

Số tiền mang theo cộng với chỗ tiền của Tống Vi giúp gom kha khá món đồ giá trị với mức giá hời từ chợ đen.

 

Đợi khi trở về phương Bắc, định bán hết đống hàng ở một chợ đen duy nhất, mà sẽ qua vài thành phố dọc đường để tẩu tán dần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-202-nhung-buc-anh.html.]

 

Tuy nhiên, một chuyện bàn bạc kỹ với Tống Vi.

 

“Anh ngóng chút tin tức, hai năm nữa chính sách cấp thể sẽ đổi. Cho nên tính khi về vẫn tiếp tục lái xe tải chở hàng, đợi chính sách thật sự nới lỏng sẽ tùy tình hình mà tính tiếp xem nên gì.”

 

Mọi suy tính của đều giấu giếm Tống Vi, và dĩ nhiên, Tống Vi ủng hộ .

 

“Tin tức của nhanh nhạy thật đấy.”

 

Lâm Chấn . Dù rời quân ngũ nhưng ở cấp vẫn còn mạng lưới quan hệ đồng đội cũ, nhờ những mối mà việc dò la chút tin tức cũng thuận tiện hơn nhiều.

 

Hôm khi nhận ảnh về, Tống Vi liền sang tìm Liên thẩm.

 

Liên thẩm tấm ảnh chụp bố và trai , mừng đến mức hai mắt híp chặt thành một đường chỉ.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

“Đẹp quá, tấm chụp thật đấy!”

 

“Bố và mà thấy chắc vui đến mất ngủ mất. Tống Vi , cái máy ảnh của cháu còn mang theo ? Có thể chụp giúp thím với mấy đứa nhỏ một kiểu ?”

 

Cả đời thím từng chụp bức ảnh nào, ngờ bố và trai ảnh .

 

“Được chứ ạ, đợi chụp xong rửa cháu sẽ mang sang cho thím.”

 

“Thế thì quá! Thím chỉ cần một tấm thôi, thím cũng thèm chiếm hời của cháu , tiền chụp ảnh thím đưa cho cháu nhé.”

 

Tống Vi xua tay bảo cần, thím lập tức nghiêm mặt : “Thế ! Cháu mà lấy tiền là thím dám chụp đấy.”

 

Nghe Tống Vi bật . Ở cùng với những sòng phẳng, điều và thích chiếm đoạt lợi ích của khác như thế quả thật vô cùng dễ chịu.

 

Liên thẩm gọi hai đứa con trai và một đứa con gái , xếp ba đứa ngay ngắn phía , chỉnh quần áo đầu tóc cẩn thận mới thẳng lưng các con, nở một nụ thật tươi ống kính của Tống Vi.

 

Ba đứa nhỏ bảo chị xinh sắp chụp ảnh cho thì đứa nào đứa nấy thẳng tưng, tinh thần phấn chấn, toe toét nụ rạng rỡ nhất thể để lên hình cho thật .

 

Tống Vi cầm máy ảnh bắt trọn khoảnh khắc ấm áp , đó đưa luôn ba bức ảnh chụp dân chài cho thím.

 

“Liên thẩm cầm về làng đưa cho giúp cháu nhé, chắc các bác cũng mong thấy ảnh lắm.”

 

“Được , tiền ba tấm ảnh thím cũng trả luôn cho cháu.”

 

Liên thẩm dứt khoát nhét tiền tay Tống Vi: “Cháu đừng khách sáo với thím. Tiền thím sẽ về đòi trưởng thôn, kiểu gì cũng đưa cho ông một tấm, bố thím một tấm, tấm còn để xem đưa cho ai. Thím bảo đảm để bản chịu thiệt .”

 

Thấy thím , Tống Vi cũng từ chối nữa.

 

“À đúng , bố thím bảo cháu vẫn khơi nữa ? Người nhà cháu chèo thuyền đấy?”

 

Tống Vi thế thì trong lòng khẽ động, nhưng Lâm Chấn lẽ thật sự chèo thuyền đ.á.n.h cá.

 

“Lâm Chấn chắc chèo ạ, để cháu hỏi xem trai cháu cùng .”

 

“Tống liên trưởng thì chắc chắn đấy. Dạo nhiệm vụ đột xuất nên chỉ huấn luyện thường ngày thôi. Nhà bác cả thím một con thuyền đ.á.n.h cá đang để , đợt bác ốm nên chắc khơi . Nếu các cháu , thím mối đưa chút tiền thuê, các cháu tự chèo thuyền biển.”

 

Mắt Tống Vi sáng rực lên: “Thế thì tuyệt quá, phiền thím giúp cháu một tay ạ.”

 

“Có gì mà phiền phức chứ.”

 

Ở vị trí của Tống Cảnh, chỉ cần lúc nhiệm vụ đặc biệt, xin nghỉ quá xa thì thỉnh thoảng xin nghỉ phép ngoài giải quyết việc riêng một lát vẫn chấp thuận.

 

trùng ca trực ở đơn vị thì cũng thể đổi ca cho đồng đội.

 

Tống Vi lập tức tìm trai.

 

Không ngờ đến nơi, cô bắt gặp một màn kịch vô cùng trớ trêu.

 

Anh trai cô đang chặn đường. Mà chặn chính là một gương mặt quen thuộc.

 

Tô Lệ.

 

 

Loading...