Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 199: Máy Ảnh
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:51:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Vi cô gái nọ kéo tay đủ thứ chuyện, sự nhiệt tình quả thực phần kỳ quặc.
Mãi cho đến khi một thím cất tiếng gọi, lúc rời cô vẫn còn tỏ vẻ lưu luyến nỡ.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Hiện giờ em đang ở thế, hôm nào rảnh chị qua chỗ em chơi nhé.”
Khóe mắt Tống Vi giật giật: “Chuyện ... sợ là tiện lắm, nhà em nuôi hai con ch.ó dữ dằn lắm...”
Chúng thiết đến mức .
Tống Vi khéo léo từ chối như , đổi là chút ý tứ thì đường dừng , nhưng phụ nữ cứ như thể điếc đặc hiểu tiếng .
“Chó thì chị sợ , chị thích ch.ó nhất đấy.”
“Kìa Tô Lệ, chị gái cô đang gọi kìa, chuyện gì thì để hôm khác hẵng , bọn cũng .”
Liên thẩm dứt lời liền kéo thẳng Tống Vi rảo bước rời .
Trong lòng Tống Vi lúc mới thở phào nhẹ nhõm. Cô gái rõ ràng tiếp cận cô với mục đích riêng, kiểu nhiệt tình giả tạo cô chẳng ưa chút nào.
“Haizz, dọa sợ đúng .”
Đi một đoạn xa, Liên thẩm mới dừng bước: “Cô ả đó tên là Tô Lệ, của đoàn văn công bên bộ đội đấy. Ngày thường đối mặt với cánh quân tẩu bọn thím thì vênh váo kiêu kỳ lắm, như khinh thường bọn thím bằng, hôm nay ả cái bộ dạng vồ vập thế thím cũng mới thấy đầu đấy.”
Tống Vi cũng chẳng ngốc nghếch gì, ngẫm nghĩ một thoáng là hiểu ngay lý do tại cô gái đột nhiên xởi lởi với như .
Quả nhiên liền thấy Liên thẩm hạ thấp giọng : “Ả thích trai cháu, chuyện trong đơn vị chẳng bí mật gì. mà thích trai cháu ít, ngặt nỗi dường như chẳng ý định yêu đương với ai cả. Con ả Tô Lệ chắc ngóng tin về cháu nên mượn cháu bàn đạp để tiếp cận đấy.”
Tống Vi gật gù: “Anh trai cháu ở đây coi bộ cũng đắt giá ghê nhỉ.”
“Chứ nữa, cháu xem khuôn mặt trai cháu khôi ngô tuấn tú dường nào, thím mà trẻ mười hai mươi tuổi thì thím cũng mê như điếu đổ, thôi thấy bổ mắt .”
Người thời tư tưởng chung vẫn còn kín đáo e ấp, nhưng đó chỉ là phương diện đạo đức lễ nghi.
Chứ đàn bà con gái lập gia đình thì chẳng còn giữ kẽ ngượng ngùng nữa, lắm lúc túm tụm buôn chuyện giường chiếu còn bạo dạn đến mức cánh đàn ông thấy cũng đỏ mặt tía tai.
“Cháu bảo trai cháu tướng mạo năng lực, theo đuổi là chuyện bình thường, nhưng cái con Tô Lệ thím thấy chẳng xứng với chút nào.”
Tống Vi vểnh tai lên ngóng: “Thím kể chi tiết hơn cho cháu với.”
“Con ả Tô Lệ là con thứ ba trong nhà, bên trai chị gái, bên còn một đứa em trai. Nhà họ thì trọng nam khinh nữ, thiên vị hai đứa con trai mặt, chuyện thực ở quê cũng chẳng hiếm, nhưng cái nhà ăn ở thất đức lắm, chuyên bám riết lấy con gái gả để hút máu.”
“Chị cả của Tô Lệ là Tô Vũ gả cho Đặng phó doanh trưởng của doanh bốn. Cậu vốn dĩ nhiều cơ hội thăng chức lên doanh trưởng, nhưng rốt cuộc cả cái nhà quậy cho tan tành mây khói.
Cái thằng trai của Tô Vũ công ăn việc , cả nhà đó liền vác cái mặt dày tới ép Đặng phó doanh trưởng lo lót việc. Người nhà bên Đặng phó doanh trưởng dĩ nhiên chịu, cuối cùng ầm ĩ một trận long trời lở đất.
Đợt đó trùng hợp Tô Vũ đang mang thai, ả nhà đẻ xúi giục thế nào mà u mê đến mức dám đem đứa con trong bụng đe dọa chồng .
Sau đó nể tình đứa nhỏ, Đặng phó doanh trưởng đành c.ắ.n răng chạy vạy khắp nơi nhờ vả các mối quan hệ để xin cho thằng vợ một chân việc.
cũng vì chuyện hai nhà ầm ĩ quá mức đ.á.n.h động đến cấp , Đặng phó doanh trưởng đ.á.n.h giá là quản nổi chuyện trong nhà, kết quả là một vị phó doanh trưởng khác cạnh tranh giành mất suất thăng chức.”
“Còn cái con Tô Lệ nữa, cũng là nhờ cậy quan hệ của chị gái cửa mới chen chân đoàn văn công đấy. Nói thật thì nhan sắc ả cũng gọi là ưa , nhưng mắt để trán.
Trước đây mấy thím lòng giới thiệu đối tượng mai mối cho, ả chê bai thèm đành, lưng còn đặt điều, oán trách mấy thím bao đồng xen chuyện khác.
Về chuyện lọt đến tai các thím truyền ngoài, thế là chẳng còn ai buồn giới thiệu cho ả nữa, đùng một cái ả tự nhắm trúng trai cháu.”
Giọng điệu của Liên thẩm mang theo vài phần khinh bỉ, cái con Tô Lệ nhan sắc cũng chẳng nghiêng nước nghiêng thành gì, tính tình thì dở dở ương ương gánh thêm cái gia đình rắc rối như thế, đàng hoàng điều kiện ai dại gì rước về.
Song liên trưởng ai theo đuổi, bao nhiêu cô gái t.ử tế xinh hơn ả xếp hàng dài còn chẳng ăn ai nữa là.
Thím đưa mắt hiệu cho Tống Vi, thì thầm dặn dò: “Cháu nhớ nhắc trai cháu một tiếng, cẩn thận kẻo con ả đó bám dính lấy đấy.”
Tống Vi gật đầu lia lịa.
“ mà kể cũng lạ, trai cháu đây đối với các đồng chí nữ tuy tỏ vẻ thích thú nhưng cũng lịch sự chừng mực. Về chẳng hiểu gặp chuyện gì, cứ hễ thấy phụ nữ tiến gần là co giò chạy biến, trong đơn vị đem chuyện trêu chọc, bảo sợ phụ nữ đấy ha ha ha...”
Tống Vi:.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-199-may-anh.html.]
Vẻ mặt cô lúc chút tế nhị khó tả, chủ yếu là do ở đại đội Bình An suýt chút nữa Hứa Lai Đệ gài bẫy đây mà.
Tuy nhiên vấp ngã một thì khôn một chút, lòng cảnh giác phòng cũng , chỉ mong trai cô đừng để bóng ma tâm lý quá lớn là .
“Thím cho cháu , thằng em trai út nhà nó đợt cũng đang tìm việc đấy, Đặng phó doanh trưởng chúng nó nhắm tới nữa . Cả cái nhà đối xử với đứa con gái lớn như thế thì đường dây quan hệ bên chỗ Tô Lệ chắc chắn cũng chẳng thoát ...”
Ngồi nhặt rau giúp Liên thẩm và hóng trọn vẹn một rổ dưa ngon lành, Tống Vi trở về phòng giặt giũ quần áo.
Mãi đến tối muộn Lâm Chấn mới về, bước cửa mang cho cô một bất ngờ lớn.
Anh thế mà kiếm một chiếc máy ảnh!
Khoảnh khắc thấy chiếc máy ảnh xịn sò đặt bàn, hai mắt Tống Vi mở to tròn xoe.
“Anh... kiếm thế ?”
“Chợ đen.”
Hôm qua dò la hết một lượt các khu chợ đen quanh vùng .
Bản Lâm Chấn vốn cổ hủ cứng nhắc, còn cáng đáng chuyện nuôi gia đình, những chốn như chợ đen đây từng nhiều , dẫu mục đích khi là để vùng truy bắt tội phạm.
nhờ đó cũng nắm rõ quy luật vận hành của thế giới ngầm .
Đến đây ở một tháng trời, liền tính toán tìm cách kiếm thêm chút vốn liếng.
Lâm Chấn đem dự định của giãi bày cho Tống Vi : “Anh xem qua , một mặt hàng đồ điện t.ử ở mạn phong phú hơn ngoài miền Bắc nhiều, tính nhập một ít mang về quê bán kiếm lời.”
Anh móc nối với đầu mối phụ trách khu chợ đen bên .
Tống Vi xong hai lời, lập tức chạy gom hết tiền mang theo đưa hết cho .
“Tiền của em đây, cứ cầm lấy mà dùng hết .”
“Có cần em cùng ?”
Lâm Chấn đưa tay xoa nhẹ mái tóc cô, trong đáy mắt đong đầy ý cưng chiều.
“Em sợ ăn thua lỗ hết sạch ?”
Tống Vi thẳng thắn bảo: “Sợ cái gì chứ, tiền mất thì nghĩ cách kiếm , gì to tát .”
“Sau núi của đại đội Bình An chắc chắn vẫn còn nhân sâm hoang dã, cùng lắm thì tụi lội sâu rừng tìm thêm sâm, hoặc săn thú rừng đem bán lấy tiền.”
Cô thực sự chẳng mảy may lo lắng chút nào.
Lâm Chấn yêu c.h.ế.t cái dáng vẻ vô tư hào sảng của cô, trong lúc xúc động dâng trào liền kìm mà cúi xuống hôn nhẹ lên gò má trắng hồng mịn màng của cô một cái.
Cảm giác mềm mại ấm áp còn thoang thoảng mùi hương thanh mát, khi hôn xong Lâm Chấn mới giật nhận chuyện gì, nhất thời ngây sững sờ tại chỗ.
Tống Vi cũng khựng một nhịp, chớp chớp mắt .
Một gã đàn ông to xác vạm vỡ, lúc đỏ ửng cả mặt, ánh mắt đảo lia lịa, dáng vẻ lúng túng luống cuống trông ngố chịu nổi.
Tống Vi phì thành tiếng.
Gã đàn ông thô kệch hóa thuần tình đến thế cơ đấy.
Cô vươn hai tay ôm lấy khuôn mặt Lâm Chấn, kiễng gót chân lên thật nhanh đặt một nụ hôn lên bờ môi mỏng của .
Lần , mặt Lâm Chấn càng đỏ bừng như gấc chín.
Thế nhưng khóe miệng thì tài nào kìm nén nổi mà cứ cong tít lên toe toét.
“Đi nấu cơm .”
Tống Vi huých nhẹ chân , Lâm Chấn ngây ngốc gật đầu lia lịa, cả lâng lâng như mây bước gian bếp.
Lúc thái rau nấu nướng, chốc chốc bất giác bật một , hoặc lén lút đưa mắt trộm Tống Vi một cái.