Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 198: Bị Húc Bay Ra Ngoài

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:51:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tống Vi chôn chân bên mép nước với vẻ mặt méo mó nỡ thẳng.

 

Chỉ vì một bóng đen khổng lồ lao vút tới, húc thẳng khiến cô bay ngược như một chiếc lá rụng.

 

Cú va chạm mạnh đến mức suýt chút nữa cô nôn thốc nôn tháo cả bữa sáng ngoài.

 

Cảnh tượng đừng là Tống Vi, mà tất cả mặt ở bờ biển đều tài nào ngờ tới.

 

“Á á á!”

 

“Tống Vi, Tống Vi cháu !”

 

Tiếng thét thất thanh vang lên từ phía thím ban nãy hóng chuyện đào ốc móng tay với Tống Vi.

 

Tống Cảnh phóng vội như bay tới đỡ em gái dậy.

 

Tống Vi nhe răng nhăn nhó gượng lên: “Khụ khụ... Em .”

 

Chỉ là lồng n.g.ự.c húc trúng tức tối đau nhói.

 

chằm chằm con cá voi sát thủ một nữa lao ngược lên bãi cát mắc cạn với ánh mắt đầy cạn lời.

 

Biểu cảm của những xung quanh cũng chẳng khá hơn là bao...

 

Ủa chứ, con cá ngốc bẩm sinh ?

 

Khó khăn lắm mới đợi một đợt sóng lớn ập tới, mày lựa chiều sóng bơi biển khơi mà cắm đầu cắm cổ phóng ngược lên bờ là .

 

“Nó xuống biển nữa nhỉ?”

 

“Hay là chúng cứ xẻ thịt nó ăn cho .”

 

Tống Vi đôi mắt nhỏ tràn đầy “trí tuệ” của con cá lớn mà thở dài thườn thượt: “Để cháu thử nữa xem .”

 

Đám ngư dân gãi đầu gượng: “Cái đó... Con cá voi sát thủ qua chắc vẫn còn là con non, khi đầu óc khôn ngoan cho lắm ha.”

 

Các quân tẩu cạnh ai nấy đều đảo tròn mắt, con non mà to xác tướng cỡ đấy hả.

 

Tống Vi gắng sức thêm một nữa, cô xoay hẳn đầu con cá ngốc hướng thẳng phía biển khơi.

 

Một đám vây quanh Tống Vi, dẫu chứng kiến một đó, nhưng lúc tận mắt thấy cô một kéo lê cả con cá voi khổng lồ phăng phăng, ai nấy vẫn kinh hãi đến mức c.h.ế.t lặng.

 

Vị chính ủy kìm bèn kéo Tống Cảnh hỏi nhỏ: “Em gái ... khỏe dữ dội ?”

 

Tống Cảnh gật đầu: “Sức lực của con bé đúng là lớn một chút.”

 

Cái mà là “ lớn một chút” , rõ ràng là lớn đến mức nghịch thiên đấy chứ.

 

Lần , một đợt sóng biển dâng cao tràn tới, chú cá voi ngờ nghệch cuối cùng cũng toại nguyện trôi nổi trở lòng đại dương.

 

Những ai thị lực đều thể thấy con cá voi sát thủ nọ đang tung tăng bơi về phía đàn của , đó... một con cá voi to lớn hơn hẳn quất cho một cú bạt tai trời giáng.

 

Cái đuôi khổng lồ quật thẳng con cá voi nhỏ, lực mạnh đến mức hất văng nó bay lên khỏi mặt nước một đoạn ngắn mới rơi tõm xuống biển sâu.

 

Một tiếng vang giòn giã đanh thép vang vọng cả một vùng nước.

 

Mấy thím bờ trợn tròn mắt kinh ngạc.

 

“Mẹ ơi, cá biển mà cũng dạy dỗ con cái y chang thế .”

 

Sao mà giống hệt mấy bà ở nhà thế , hễ con cái nghịch ngợm gây họa bên ngoài là về đến cửa liền đè tẩn cho một trận tơi bời hoa lá.

 

lúc tin phục lời đám ngư dân , loài cá lớn quả thực tính thù dai nhớ lâu.

 

Bởi nếu đổi là họ, con cái trong nhà hại thì họ cũng khắc cốt ghi tâm mối thù thôi.

 

“Cá voi sát thủ to thật đấy.”

 

“Con cá to dường , lát về nhà nhất định kể tường tận cho bọn thằng Thuyên T.ử mới .”

 

Hiểu , đây là về khoe mẽ với đám trẻ trong làng chứ gì.

 

Tiếc là trong tay máy ảnh, nếu cô nhất định sẽ chụp khoảnh khắc con cá voi sát thủ , lúc đó Hắc Đản mang về khoe càng oai, chừng còn thể chụp chung một tấm kỷ niệm.

 

Tấm ảnh chụp chung với cá voi thời buổi khéo còn đăng lên báo cũng nên.

 

Cơ mà... chuyện mua một chiếc máy ảnh quả thực đáng để cân nhắc.

 

Cô thực sự ghi bộ phong cảnh đẽ của thế giới yên bình để lưu giữ kỷ niệm.

 

Hồi còn ở mạt thế, bao con đang giãy giụa trong tuyệt vọng đều luôn đau đáu hoài niệm về thế giới bình thường tươi thềm t.h.ả.m họa.

 

Từng bức ảnh chụp từ thời tiền mạt thế đều nâng niu, trân quý cất giữ như báu vật.

 

Tống Vi quyết định tối nay về sẽ bàn bạc với Lâm Chấn, tìm mua một chiếc máy ảnh, thể chụp phong cảnh, ghi từng chặng đường lớn khôn của Hắc Đản cùng hai chú sói con, bản họ cũng thể chụp vài bức lưu niệm.

 

Chuyện con cá voi sát thủ mắc cạn trở thành đề tài bàn tán sôi nổi của suốt cả ngày, ngay cả khi về đến nhà, các quân tẩu vẫn ngừng rôm rả xôn xao.

 

Khi câu chuyện truyền ngày một xa, việc Tống Vi sức mạnh phi thường cũng lan truyền rộng rãi khắp nơi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-198-bi-huc-bay-ra-ngoai.html.]

Thậm chí mấy thím tính thích thêm mắm dặm muối, truyền miệng qua một hồi liền đồn thành Tống Vi thể một tay nhấc bổng cả ngọn núi.

 

Chuyện nhanh chóng lọt đến tai các chiến sĩ trong đơn vị, từng một chạy tới túm lấy Tống Cảnh hỏi dồn, em gái thật sự vác nổi cả ngọn núi ?

 

Tống Cảnh mặt đầy vạch đen: “Mấy não gì cũng tin sái cổ thế, trần đời ai vác nổi một ngọn núi, là mấy vác thử xem?”

 

Những kẻ tò mò chạy tới hỏi thăm đều mắng cho một trận vuốt mặt kịp, đành ngượng ngùng lủi thủi bỏ .

 

Tuy nhiên, lời đồn thổi quá mức hoang đường vô hình trung khiến chẳng còn ai tin việc Tống Vi sức lực hơn nữa.

 

Tống Vi vẫn hề chuyện dở dở . Về đến nhà thuê, cô tắm rửa một bộ quần áo sạch sẽ, nhào bột ủ men để sẵn, rút kéo bắt đầu cắt tỉa gai nhum biển.

 

Đợi đến khi Lâm Chấn về tới cửa, cô liền bắt tay bếp chuẩn bữa tối.

 

Nhum biển hấp trứng, nghêu xào tỏi ớt, cua hấp sả...

 

Bữa ăn ngập tràn hải sản tươi rói.

 

Phần ăn của hai chú sói con vẫn là cá biển luộc, nhưng Lâm Chấn về xách theo một khúc xương ống to tướng, ném thẳng cho hai đứa gặm lấy gặm để.

 

Tống Vi như cái đuôi nhỏ lẽo đẽo theo Lâm Chấn, bận rộn dọn dẹp ríu rít kể chuyện gặp cá voi sát thủ ban ngày.

 

“Anh bảo tụi mua một chiếc máy ảnh thì thế nào?”

 

“Em tính nhờ trai em hỏi xem mua phiếu máy ảnh .”

 

Lâm Chấn ngẫm nghĩ một lát : “Ý đấy, đợi mua máy ảnh về ngày nào cũng chụp hình cho em.”

 

“Cuộn phim đắt lắm đấy chứ đùa, chụp một hai tấm kỷ niệm là .”

 

Cô tiếp lời: “Hiếm khi tới đây, em chụp vài tấm ảnh biển cả mênh mông.”

 

Lâm Chấn lập tức ủng hộ vô điều kiện: “Được, chúng mua.”

 

“Để cũng dò la xem ai bán phiếu máy ảnh .”

 

Tống Vi cũng gặng hỏi xem hôm nay Lâm Chấn gì, hai vui vẻ thưởng thức một bữa tối thịnh soạn.

 

Sáng sớm hôm , cô dắt hai chú sói con dạo một vòng.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Khu vực cũng bãi biển, nhưng đây bắt hải sản phần lớn đều là ngư dân bản địa.

 

Tống Vi dậy sớm, xách theo một chiếc thùng gỗ dắt sói dạo sẵn tiện nhặt nhạnh hải sản, lúc ngoài bãi vẫn mấy ai.

 

Hắc Đản cũng lon ton chạy theo sát phía cô.

 

“Có lạnh em?”

 

Tống Vi chỉnh khăn quàng cổ cho hỏi han.

 

Hắc Đản lắc đầu nguầy nguậy: “Không lạnh ạ!”

 

Cậu nhóc hít hít mũi cất giọng thật to: “Chẳng lạnh bằng quê chị.”

 

Tống Vi xoa đầu bé: “Đợi dịp nào mùa hè tụi tới đây chơi, lúc đó bảo trai chị dạy em tập bơi ngoài biển nhé.”

 

Đôi mắt Hắc Đản sáng rực lên, gật đầu lia lịa, trong lòng tràn trề mong đợi.

 

Tuy nhiên, xin nghỉ phép mùa hè để tới đây chuyện dễ dàng, bởi mùa hè là lúc nông nhàn bận rộn nhất, ai nấy đều xuống đồng việc, đại đội sản xuất căn bản sẽ chịu cấp giấy giới thiệu cho họ xa.

 

Dẫu , đợi đến khi chế độ tính điểm công hiện tại bãi bỏ và chuyển đổi, chỉ cần thời gian và rủng rỉnh tiền bạc thì chơi lúc nào mà chẳng .

 

Dắt Lang Nhất và Lang Nhị dạo một vòng quanh bờ biển, nhặt lưng lửng thùng hải sản thì hai chị em trở về.

 

Lâm Chấn lúc chuẩn xong bữa sáng nóng hổi.

 

Ăn xong, Tống Vi tìm Tống Cảnh xem hỏi phiếu máy ảnh .

 

Lâm Chấn việc ngoài.

 

Tống Cảnh em gái mua máy ảnh thì chẳng hề phàn nàn chuyện đồ đạc đắt đỏ cho mua, ngược còn sốt sắng giúp cô hỏi han khắp nơi.

 

“Em gái, em gái Tống tới tìm trai đấy .”

 

“Liên thẩm.”

 

Liên thẩm bước nhanh tới khoác lấy tay cô: “Hôm qua cháu bọn thím lác mắt hết cả, mà khỏe dữ dội thế , con cá to ngần mà cháu đẩy một mạch luôn.”

 

“Thím về kể cho mà chẳng ai thèm tin đấy.”

 

Đi cùng Liên thẩm còn vài thím lạ mặt gặp bao giờ, Tống Vi theo sự giới thiệu của Liên thẩm liền lễ phép chào hỏi từng một.

 

“Cô chắc là em gái của Song liên trưởng nhỉ.”

 

Một cô gái trẻ bỗng nhiên nhiệt tình sáp gần.

 

“Cô quả nhiên cũng xinh giống hệt như Song liên trưởng .”

 

Lời tác giả: Còn một chương xong, đang bận ở ngoài nên chương đó sẽ đăng muộn nhé.

 

 

Loading...