Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 195: Bắt Được Cá Lớn

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:51:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi dùng xong bữa cơm ở nhà ăn quân đội, Tống Vi thể chờ đợi thêm nữa, vội vã giục cùng bờ biển.

 

Vào thời buổi , các loại sinh vật biển chỉ cần độc thì cơ bản đều thể ăn .

 

thèm lắm .

 

Tống Cảnh sống ở đây lâu năm nên bắt hải sản dạt bờ thì cần chuẩn những dụng cụ gì.

 

Thùng đựng chắc chắn mang theo, ngoài còn cả kẹp sắt nữa.

 

Lần đầu tiên thấy biển, Hắc Đản dẫn theo hai con sói con chạy nhảy vui đùa đến phát cuồng.

 

Thời điểm bờ biển bắt hải sản nhiều lắm, lúc bãi cát họ chỉ lác đác đụng mặt vài , Tống Cảnh quen , còn nếu gặp các thím hoặc chiến hữu quen mặt thì chỉ gật đầu chào hỏi đơn giản vài câu.

 

“Nghêu !”

 

Vừa bước bãi cát, Tống Vi giẫm một chỗ cát nhô lên.

 

xổm xuống bới cát , từ bên trong đào lên một con nghêu biển to đùng, to bằng cả lòng bàn tay cô.

 

Trong khoảnh khắc, nụ gương mặt cô rạng rỡ hẳn lên, vui mừng thấy rõ bằng mắt thường.

 

Hắc Đản mở to hai mắt ngạc nhiên: “Dưới lớp cát cũng đồ ăn ạ? Em cũng tìm!”

 

Tống Cảnh giải thích: “Thứ vỏ dày nhiều mà thịt thì ít, bên trong còn ngậm nhiều cát nữa, bãi biển mạn nhiều vô kể, cứ tìm mấy chỗ cát nhô lên là đào thôi.”

 

Hắc Đản cũng tìm một mô cát nhô lên bắt đầu hì hục đào bới, quả nhiên cũng moi một con nghêu to tướng.

 

Lần đầu tiên trải nghiệm cảm giác cào ngao bắt ốc ngoài bãi biển, nhặt một món đồ ăn nho nhỏ cũng đủ khiến cảm thấy thỏa mãn và vui vẻ trong lòng.

 

Hai con sói con theo bên cạnh một lúc, chiếc mũi đen nhánh bắt đầu ngửi ngửi mặt cát, hễ tìm thấy mô cát nhô lên là chúng dùng hai chân cào bới liên hồi.

 

Tìm nghêu biển, chúng vui vẻ ngoạm lấy chạy lon ton bên cạnh Tống Vi, trong cổ họng phát những tiếng ư ử mừng rỡ.

 

Tống Vi gỡ con nghêu khỏi miệng chúng, xoa nắn mấy cái móng vuốt của chúng khen ngợi:

 

“Giỏi lắm.”

 

Cô dùng mũi d.a.o cạy mở một con nghêu đưa tới mặt xem chúng ăn .

 

Dẫu cũng là sinh vật biển nên thứ vẫn chút mùi tanh nồng đặc trưng.

 

Thế nhưng Tống Vi cảm thấy mùi cũng bình thường, động vật hoang dã cạn vốn dĩ cũng mùi tanh hôi, thậm chí còn nồng hơn mùi nhiều.

 

Hai con sói con ghé sát mõm tay cô ngửi ngửi một lúc, há miệng c.ắ.n lấy phần thịt mềm trắng như tuyết bên trong lớp vỏ cứng.

 

Chỉ điều chúng mới nhai hai miếng vội nhè , đó còn lộ vẻ chê bai dùng chân cào một cái hố bãi cát để vùi lấp miếng thịt đó .

 

Tống Vi ha hả: “Xem hai đứa thích ăn món , thì để tìm thứ khác thử xem nhé.”

 

“Chị Tống ơi, con là con gì thế ạ?”

 

Hắc Đản đào nghêu đến mức nghiện luôn , đang mải mê đào bới bãi cát thì bỗng phát hiện một thứ mới lạ.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Người đầu tiên bé cất tiếng gọi chính là Tống Vi.

 

Tống Vi bước qua thử: “Là ốc mắt mèo đấy.”

 

Thịt con ốc mắt mèo xòe rộng trông to, khi nhặt lên thì phần thịt liền rụt tịt bên trong vỏ, phun nước xèo xèo, còn b.ắ.n cả lên mặt Hắc Đản.

 

“Con còn phun nước nữa nè!”

 

“Ha ha ha... vui quá mất!”

 

“Em cũng tìm tiếp đây.”

 

Đôi mắt Hắc Đản sáng lấp lánh, lập tức chạy tìm thêm những con ốc mắt mèo khác.

 

Tống Vi cũng chẳng khác nào bước chân một kho lương thực khổng lồ, loanh quanh nhặt đồ ăn vui tả xiết.

 

“Hắc Đản, em chú ý cẩn thận nhé, thấy con gì thì gọi chị hoặc Tống Cảnh ngay, một thứ mang kịch độc đấy.”

 

“Dạ ạ!”

 

Hai con sói con đều bám sát theo Tống Vi, dẫu cũng là do cô nhặt về nuôi từ bé nên hai nhóc tì quen thuộc với mùi hương của cô hơn, cũng quấn quýt cô nhất.

 

Tống Vi cứ hễ thấy thứ gì ăn là ném ngay thùng, khi tới vùng nước gần mép sóng biển hơn, cô nghiêm giọng quát hai con sói con chạy lung tung, ánh mắt đảo quanh bốn phía tìm kiếm, thế mà bắt mấy con bạch tuộc màu trắng to tướng.

 

Khu vực Tống Cảnh dẫn họ tới là nơi các quân tẩu thường bắt hải sản, Tống Vi quyết định tới khu vực hẻo lánh xa hơn một chút.

 

Lâm Chấn và Hắc Đản cũng chẳng ý kiến phản đối gì.

 

Thế là cả nhóm cùng về phía xa hơn, đến một bãi đá ngầm tương đối hiểm trở gập ghềnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-195-bat-duoc-ca-lon.html.]

 

Giữa các khe hở của bãi đá ngầm, thấp thoáng thể thấy những con cua đang giương nanh múa vuốt bò ngang dọc.

 

Lâm Chấn dùng kẹp sắt chuẩn xác kẹp lấy một con cua đang ẩn nấp trong khe đá lôi tuột ngoài.

 

“A a a, con cua to quá, siêu to luôn !”

 

Đó là tiếng reo hò đầy phấn khích của Hắc Đản, bé thậm chí chỉ lao ngay lên chụp lấy con cua lớn đó.

 

Từ bé đến giờ từng thấy con cua nào to đến mức bao giờ!

 

“Con ít nhất cũng nặng nửa cân đấy.”

 

Tâm trạng Tống Vi cũng phần phấn khích: “Là ghẹ hoa đấy, mau tìm xem còn con nào nữa !”

 

Hắc Đản gần như bò rạp cả xuống khe đá để dòm ngó.

 

Tống Cảnh bầu khí hào hứng của họ lây lan, cũng tích cực luồn lách giữa các tảng đá ngầm để tìm kiếm theo.

 

“Gâu gâu”

 

Tống Vi vẫn đang cặm cụi cạy mấy con ốc bám chặt phiến đá thì Lang Nhất chạy tới c.ắ.n lấy gấu quần cô, dường như dẫn cô tới một chỗ nào đó.

 

Tống Vi cũng chẳng màng cạy ốc nữa, vội vàng theo con sói con qua xem thử thì ôi chao ôi!

 

Trong một vũng nước đọng giữa các tảng đá ngầm, một con cá lớn tướng chắc là lúc thủy triều dâng bơi theo con nước đây, khi triều rút kịp bơi ngoài nên giờ mắc kẹt trong vũng nước nông thoát .

 

Hê hê, thế thì đúng là hời cho cô còn gì!

 

Con cá đó qua dài gần bằng cả Hắc Đản, Tống Vi nhảy phắt xuống vũng nước, chẳng chẳng rằng vung nắm đ.ấ.m nện thẳng một cú trời giáng đầu con cá lớn. Con cá lập tức đ.ấ.m cho choáng váng ngất lịm, đó cô dễ dàng tóm lấy kéo tuột lên bờ.

 

Con cá nặng ước chừng mười hai, mười ba cân, vẻ ngoài trông phần xù xì thô kệch.

 

Thế nhưng Tống Vi chẳng hề chê bai, chỉ cần ăn hết.

 

Loại cá rành lắm, chỉ đoán mang máng là một loại cá mú (cá song), nhưng cụ thể là loại cá mú nào thì cô chịu.

 

Thế là cô liền xách con cá chạy lon ton tìm trai .

 

“Anh ơi ơi, con là cá gì thế , to khủng khiếp luôn !”

 

Người Tống Vi ướt sũng, tóc cũng dính đầy nước biển, nhưng cô chẳng hề cảm thấy lạnh buốt chút nào mà chạy nhảy vô cùng sảng khoái.

 

Nghe thấy tiếng gọi của cô, mấy đều đồng loạt đầu , đó hẹn mà cùng hít một ngụm khí lạnh.

 

Tống Cảnh mở to hai mắt: “Em... em bắt thế ?”

 

Lâm Chấn: “Em nhảy xuống biển đấy ?!”

 

Hắc Đản: “Oa! Con cá to thật đấy!”

 

“Có lạnh em, trời lạnh thế em nhảy tọt xuống biển thế hả?”

 

Lâm Chấn vội vàng sờ nắn bàn tay cô xem cóng , nhanh chóng cởi áo khoác bông dày cộp của bọc kín lấy cô.

 

Tống Vi chiếc áo bông to đùng của trùm kín mít, cả trông vô cùng nhỏ nhắn, lọt thỏm bên trong.

 

Thế nhưng trong tay cô vẫn đang túm chặt lấy đuôi con cá khổng lồ .

 

“Áo khoác của em để ở đằng kìa, em cởi áo khoác mới nhảy xuống nước đấy chứ. Không xuống thì mà tóm con cá lớn thế , nghĩ xem bảo em trơ mắt nó bơi mất thì khả năng đó ?”

 

Lâm Chấn:.

 

Tống Cảnh nhận lấy con cá tay cô: “Đã ướt thì chúng mau về thôi, mùa hè thì chẳng thèm quản em nhưng mùa đông thế dễ cảm lạnh đấy.”

 

Tống Vi “ồ” một tiếng, trong lòng vẫn còn chút lưu luyến chẳng nỡ rời .

 

“Lần đến mùa hè em tới tìm tiếp.”

 

Xem cô thật sự thích cái trò bắt hải sản dạt bờ .

 

Nơi đúng là nhiều sản vật thật đấy, cho dù vận may ngút trời như Tống Vi để bắt con cá to tướng nhường , thì chỉ riêng việc đào nghêu cát, cạy ốc sò vách đá ngầm, cùng với việc bắt những con cua, nhím biển và mấy con cá nhỏ ẩn nấp trong các khe đá, thùng đựng của họ cũng gần đầy ắp .

 

Chủng loại phong phú vô cùng, đống chiến lợi phẩm khiến hai kẻ bản tính thích tích trữ lương thực như Hắc Đản và Tống Vi toe toét đến mức thấy cả tổ quốc .

 

“Nhiều đồ ăn ngon thế , sống ở vùng ven biển đúng là thích thật đấy.”

 

Tùy tiện nhặt một lúc là đồ ăn ngập miệng, tuyệt đối bao giờ lo c.h.ế.t đói.

 

Tống Cảnh : “Bây giờ em thấy thích thế thôi, nhưng chỉ những sống lâu năm ở đây mới biển cả nguy hiểm đến mức nào.”

 

Anh tiếp lời: “Mấy thứ căn bản chẳng đáng bao nhiêu tiền, sống ở đây tuy lo c.h.ế.t đói nhưng mà nghèo rớt mồng tơi thật sự, quan trọng hơn là thiếu thốn rau xanh trầm trọng. Có những lúc sóng biển ập tới nhanh, chỉ chớp mắt một cái là thể cuốn phăng mất tăm mất tích. Biển cả mênh m.ô.n.g vô tận, một khi sóng lớn cuốn trôi xa thì căn bản chẳng thể nào tìm thấy xác nữa .”

 

 

Loading...