Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 194: Gặp Lại Tống Cảnh

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:51:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chỗ ở nơi hẻo lánh nên tiền thuê cũng rẻ, Tống Vi cùng trả tiền thuê một tháng là mười đồng.

 

Sau khi cất gọn gàng đồ đạc và mang theo phần quà chuẩn cho Tống Cảnh, cả nhóm liền tới khu doanh trại quân đội.

 

Lâm Chấn chịu trách nhiệm trao đổi với lính gác cổng.

 

Thời tiết ở phương Nam ấm hơn phương Bắc nhiều, tuyết rơi dày như , đặc biệt là ở vùng ven biển.

 

Chỉ một lớp tuyết mỏng dính mặt đất, trời cũng buốt giá như bên .

 

Các chiến sĩ trong quân đội vẫn duy trì lịch rèn luyện thể lực mỗi ngày.

 

“Tống Cảnh! Đại đội trưởng Tống, nhà tới thăm !”

 

Nhận thông báo, Tống Cảnh liền chạy tách khỏi hàng ngũ đang chạy việt dã mang vác nặng, khắp ướt đẫm mồ hôi.

 

“Người nhà ?”

 

Ánh mắt Tống Cảnh chợt tối sầm , nhà họ Tống tìm tới tận đây ?

 

Cứ ngỡ là nhà họ Tống từ thành phố đến, lập tức về ngay mà kiên trì chạy nốt nửa chặng đường việt dã còn mới bước phòng tiếp khách.

 

Đứng ngoài cửa, thấy những âm thanh quen thuộc vang lên bên trong, hai mắt Tống Cảnh bỗng chốc mở to, chẳng còn vẻ thong thả chậm rãi như nữa mà đẩy phăng cửa lao thẳng trong.

 

Những trong phòng đều đồng loạt đầu .

 

“Anh!”

 

Gương mặt vốn phần lạnh lùng, xa cách của Tống Cảnh trong khoảnh khắc bỗng trở nên dịu dàng, ấm áp lạ thường.

 

“Sao tới đây?”

 

Nhìn thấy em gái, Tống Cảnh vui mừng đến mức nở nụ rạng rỡ, nhất thời còn chẳng để ý thấy Chính ủy đang trong phòng tiếp khách.

 

“Khụ khụ...”

 

Tống Cảnh lúc mới sang, lập tức nghiêm giơ tay chào theo đúng điều lệnh quân đội: “Báo cáo Chính ủy, đây là em gái , còn ...”

 

Anh chẳng giới thiệu Lâm Chấn chút nào.

 

Ngược , vị Chính ủy ha hả : “ cả , đây là vị hôn phu của em gái .”

 

Nói đoạn, ánh mắt ông lộ rõ vẻ tiếc nuối: “ là một hạt giống thế mà...”

 

Rõ ràng ông chuyện Lâm Chấn vì thương mà giải ngũ xuất ngũ .

 

Khóe miệng Tống Cảnh giật giật, khoan ... thành vị hôn phu !

 

Ba chào tạm biệt Chính ủy cùng tới nhà ăn của đơn vị.

 

“Đính hôn ?!”

 

Âm lượng của Tống Cảnh bỗng chốc tăng vọt lên mấy phần: “Không chứ, hai là quá tùy tiện ? Em gái , em suy nghĩ cho thật kỹ ? Giờ đính hôn sớm thế lỡ hối hận thì thế nào?”

 

Sắc mặt Lâm Chấn sầm xuống: “ với Vi Vi đang , đừng mấy lời xui xẻo đó.”

 

Tống Cảnh tặc lưỡi một tiếng: “Chuyện ai mà ?”

 

Cô em gái xinh , ngoan ngoãn của cứ thế cái gã to xác vạm vỡ như con gấu hốt mất, nghĩ thế nào cũng thấy cam lòng chút nào.

 

Nhà ăn lúc ít , phần lớn đều rèn luyện xong tới ăn cơm như Tống Cảnh, vặn đúng giờ cơm trưa.

 

Những quen Tống Cảnh đều rướn dài cổ , ngó một cái cúi đầu chụm bàn tán xôn xao.

 

“Mấy cùng Đại đội trưởng Tống là ai thế nhỉ?”

 

“Hình như là nhà của Đại đội trưởng Tống, đàn ông chắc cũng là bộ đội đấy, ăn cái gì mà cao to thế , nhưng gặp bao giờ nhỉ.”

 

Với chiều cao cùng nét mặt phong trần, mang theo chút hung hãn dữ dằn của Lâm Chấn, ai từng gặp qua một tuyệt đối sẽ bao giờ quên .

 

“Còn cô gái là ai thế?”

 

“Không lẽ là đối tượng của Đại đội trưởng Tống?”

 

thấy nét mặt giống Đại đội trưởng Tống, chắc là em gái .”

 

“Trời đất ơi, Đại đội trưởng Tống một cô em gái xinh như thế cơ đấy!”

 

Một đám đàn ông xì xào bàn tán nhỏ to, nhưng những lời đó chẳng hề ảnh hưởng gì tới nhóm Tống Vi.

 

Tống Cảnh dẫn bọn họ lấy cơm: “Mọi tới đúng lúc lắm, bữa ăn hôm nay khá ngon đấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-194-gap-lai-tong-canh.html.]

 

Các loại hải sản ăn đảo tương đối phong phú, nhưng rau xanh thì là đồ hiếm.

 

Thổ nhưỡng đảo thích hợp để trồng rau xanh.

 

Người mới tới ăn hải sản thì cảm thấy hương vị tươi ngon, nhưng ở đây lâu ngày thì nhu cầu ăn rau xanh lớn hơn nhiều.

 

“Toàn là hải sản với miến các loại thôi, rau xanh đảo trồng nên cơ bản đều vận chuyển từ đất liền , mùa đông thì càng khỏi .”

 

Tống Vi ăn một cách ngon lành, hải sản tươi sống thế vận chuyển sâu trong đất liền thì đắt đỏ lắm đấy.

 

Hắc Đản từng ăn cá sông cá suối, nhưng từng ăn cá biển bao giờ.

 

Cậu bé thấy ngon tuyệt cú mèo! Từng chịu cảnh đói ăn rách rưới nên bé cũng giống Tống Vi, ăn cái gì cũng thấy ngon miệng vô cùng.

 

Xương xẩu ăn thừa ném xuống cho hai con sói con gặm.

 

Tống Vi chỉ múc chút nước canh cá cho hai con sói con uống chứ cho ăn thịt.

 

Dẫu đây cũng là nhà ăn quân đội, thời quý trọng lương thực thực phẩm, ở một nơi trang nghiêm như thế mà đem thịt đút cho hai con sói con ăn thì cảm thấy ảnh hưởng .

 

Cô quyết định ăn cơm xong sẽ bảo trai dẫn bọn họ bờ biển bắt hải sản dạt bờ, tự tay bắt lấy một ít đồ về cho hai con sói con thưởng thức.

 

Tống Cảnh cũng đồng ý ngay.

 

“Vừa buổi chiều cũng việc gì bận.”

 

“Mọi tới đây bằng cách nào thế? Sao dắt theo cả hai đứa nhỏ nữa?”

 

Hai con sói con càng lớn trông càng uy phong lẫm liệt, lúc đang ngoan ngoãn rạp bên chân Tống Vi, chẳng khác nào hai vị hộ pháp tả hữu.

 

Bát đựng nước canh cá là đồ dùng riêng của chúng, do Lâm Chấn mang theo bên .

 

Uống xong canh, hai nhóc tì liền tự giác ngậm lấy chiếc bát sứ trắng vẽ hoa đỏ lên, giơ móng vuốt cào cào chân Tống Vi hoặc Lâm Chấn, phát những tiếng ư ử biểu đạt ý tứ rằng vẫn no bụng, ăn tiếp.

 

Tống Vi vỗ nhẹ đầu chúng: “Ngoan nào, lát nữa chị dẫn hai đứa bắt hải sản ăn nhé.”

 

Cũng chẳng hai con sói con hiểu tiếng , nhưng chúng thực sự ngậm bát yên quậy phá nữa.

 

Hai nhóc tì ưỡn n.g.ự.c nghiêm chỉnh ở hai bên Tống Vi, đôi mắt phai bớt sắc xanh biếc đảo quanh quan sát môi trường xung quanh.

 

Nhìn từ đôi tai dựng và từng cử động của chúng thể thấy, hai con sói con lúc đang ở trong trạng thái vô cùng cảnh giác, đặc biệt là mỗi khi lạ ngang qua, đôi mắt mang theo nét hoang dã đó sẽ chằm chằm nọ, mãi cho đến khi rời hẳn mới chịu thả lỏng.

 

Tống Cảnh chăm chú hai con sói con một lúc lâu, càng càng thấy thích thú.

 

Lần tới thăm thì hai con sói con còn quá nhỏ, béo tròn béo trục còn lảo đảo vấp ngã.

 

Mới xa một hai tháng mà chúng chỉ lớn bổng lên trông thấy, mà nét hoang dã trong ánh mắt cũng rõ ràng hơn nhiều.

 

Thế nhưng chúng toát một sự kiềm chế rõ rệt của những con thú qua huấn luyện bài bản.

 

“Hai con sói huấn luyện ?”

 

Lâm Chấn gật đầu: “Chỗ đóng quân của đơn vị chuyên huấn luyện ch.ó chăn cừu và ch.ó nghiệp vụ quân đội, từng xem họ huấn luyện nên áp dụng phương pháp đó để rèn luyện hai con sói con .”

 

Có điều đây chỉ là phiên bản thô sơ giản lược mà thôi.

 

Chăn cừu thì , nhưng ở nhà nuôi hai con hươu .

 

Thỉnh thoảng sẽ thả hươu , huấn luyện hai con sói con học cách chăn dắt hươu .

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Bãi tập chính là sân nhà, hiện giờ hai con sói con còn nhỏ nên cũng cần những bài tập cường độ quá nặng, chủ yếu là rèn luyện tính phục tùng của chúng.

 

Thế nhưng nếu chỉ đơn thuần dựa phương pháp huấn luyện ch.ó quân đội thì chắc chắn , bởi vì bản tính hoang dã của loài sói bẩm sinh mạnh hơn loài ch.ó nhiều.

 

Lâm Chấn nghĩ cách khiến hai con sói con nhận định chính là Lang Vương đầu đàn.

 

Hồi còn tại ngũ, bầy sói thảo nguyên đông, thỉnh thoảng chúng sẽ tấn công đàn gia súc của dân du mục nên bộ đội theo dấu vết để săn lùng.

 

Có một nhiệm vụ của là tiêu diệt một bầy sói gây nguy hiểm cho dân, bám theo dấu vết của chúng suốt nửa tháng trời mới tìm hang ổ của bầy sói, từ đó mới tiêu diệt sạch bộ.

 

Cũng chính trong nửa tháng đó, nắm bắt và hiểu rõ tập tính của loài sói.

 

Loài sói cũng tính phục tùng, chỉ điều chúng phục tùng con mà chỉ phục tùng duy nhất Lang Vương.

 

Lâm Chấn dùng những hiểu tích lũy trong nửa tháng đó, trong quá trình chung sống với hai con sói con khiến chúng coi , Tống Vi và Hắc Đản như là thành viên cùng một bầy đàn.

 

Anh dùng tiếng còi trúc để huấn luyện các khẩu lệnh, giúp chúng quen thuộc với hiệu lệnh còi trúc trong suốt quá trình trưởng thành.

 

Quá trình phần phức tạp, nhưng kết quả mang thì . Đương nhiên quan trọng nhất vẫn là hai con sói con cực kỳ thông minh, khôn ngoan hơn nhiều so với những con sói thảo nguyên mà từng gặp.

 

 

Loading...