Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 193: Hòn Đảo Biển

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:51:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đồ đạc mang theo nhiều, dẫu Tống Vi cũng khuân theo cả chăn màn đệm chiếu ở nhà .

 

Cộng thêm đồ ăn thức uống, túi sưởi cùng mấy thứ lặt vặt và quần áo giặt, gom thành mấy bọc lớn bọc nhỏ.

 

Cảnh tượng lỉnh kỉnh chẳng khác nào dọn nhà lập tức thu hút sự chú ý của ít xung quanh.

 

Tại bến cảng, bản Lâm Chấn từng bộ đội nên dễ dàng nhận những lính trong quân ngũ.

 

Bộ đội đóng quân đảo, dĩ nhiên họ sẽ thuyền sang đất liền để mua sắm nhu yếu phẩm, thậm chí mỗi ngày đều thuyền chuyên dụng đưa đón các quân tẩu .

 

Lâm Chấn trông bề ngoài thô kệch như một gã đàn ông lực lưỡng, nhưng thực tế vô cùng tỉ mỉ, chu đáo.

 

Anh nhắm chuẩn một chiếc thuyền, bảo Tống Vi đây đợi một lát sải đôi chân dài bước nhanh về phía đó.

 

Tống Vi cùng Hắc Đản và hai con sói con trông đống hành lý, coi như thấy những ánh mắt tò mò xung quanh.

 

“Sao em, còn thấy chóng mặt nôn nao ?”

 

Cô đưa nước cho Hắc Đản uống một ngụm, sắc mặt nhóc tì tái nhợt, nôn nhưng vẫn cố nén .

 

Hắc Đản lắc đầu: “Em đỡ hơn nhiều ạ.”

 

Cũng hẳn là say xe, hai ngày đầu đường vẫn , nhưng càng về phương Nam thì càng khó chịu.

 

Ước chừng là do quen với khí hậu và nguồn nước, chút xíu chứng hợp thủy thổ.

 

Tống Vi nhét miệng Hắc Đản một viên kẹo cam, cuối cùng bé cũng còn cảm giác buồn nôn nữa.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Ở phía bên , khi Lâm Chấn giải thích rõ tình hình, mấy quân tẩu thuyền lập tức lộ vẻ kinh ngạc.

 

“Cậu là nhà của Đại đội trưởng Tống ?”

 

“Ôi chao, thế là tới thăm đấy .”

 

“Thế thì tìm đúng đấy, thuyền của chúng chính là đảo đây.”

 

Lâm Chấn chỉ tay về phía đống hành lý chỗ Tống Vi: “Các chị ơi, ở đây còn thuyền nào khác đảo nữa ? Đồ đạc chúng mang theo nhiều một chút.”

 

“Có chứ, để dẫn .”

 

Người lên tiếng là một phụ nữ trạc tuổi trung niên trông xởi lởi và nhiệt tình, bà lập tức cùng Lâm Chấn sang chỗ Tống Vi.

 

“Ôi chao, đống đồ đúng là ít thật đấy, để thím xách đỡ cho một tay nhé, thuyền đỗ ở đằng kìa.”

 

Lâm Chấn giới thiệu với Tống Vi: “Đây là Liên thẩm.”

 

Tống Vi ngoan ngoãn cất tiếng chào hỏi: “Cháu chào Liên thẩm ạ.”

 

“Ừ ừ chào cháu... Thím đồng chí , cháu là em gái của Đại đội trưởng Tống đúng ? Ôi dồi ôi, hai em nhà cháu đúng là hơn , ai nấy đều khôi ngô tuấn tú cả.”

 

“Cháu cảm ơn thím khen ạ. Thím ơi trai cháu hiện giờ đảo ạ? Bọn cháu tới mà báo , định tạo cho một bất ngờ.”

 

“Có chứ, hiện giờ bọn họ đều đang huấn luyện ở ngoài đảo cả đấy, tới đúng lúc lắm.”

 

“Nhiều đồ thế , một chuyến e là xách hết .”

 

Tống Vi : “Không Liên thẩm, thím cứ để đó, tự cháu lo ạ.”

 

Nói đoạn, cô nhẹ nhàng nhấc bổng cái bọc to nhất lên, đeo chéo qua vai. Ôi chao ôi, cái bọc to đùng chẳng khác nào một chiếc mai rùa khổng lồ úp lưng.

 

Thế vẫn hết, ánh mắt kinh ngạc đến rớt cằm của Liên thẩm, hai tay cô mỗi bên xách thêm một bọc hành lý to tướng nữa.

 

Lâm Chấn cũng xách hai bọc lớn, thế là bộ đống đồ đạc hai họ chia cầm gọn gàng.

 

Tống Vi nở một nụ rạng rỡ với Liên thẩm: “Liên thẩm ơi, đống đồ dám phiền thím nữa ạ, chỉ phiền thím để mắt trông chừng đứa nhỏ giúp cháu một chút, đừng để em lạc là ạ.”

 

Thực Hắc Đản ngoan ngoãn, chẳng cần ai trông nom, bé chỉ túm chặt lấy một góc bọc hành lý bám sát bên cạnh hai .

 

Liên thẩm ngơ ngác gật đầu một cái.

 

Đi theo hai bước bà mới hồn : “Con bé , sức của cháu lớn thật đấy, thấy nặng ?”

 

Tống Vi đáp: “Dạ cũng bình thường thôi ạ, cái bọc to lưng chủ yếu là chăn bông nọ, cồng kềnh thế thôi chứ thật nặng lắm thím.”

 

“Sao nặng , chăn bông cũng nặng trĩu đấy chứ!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-193-hon-dao-bien.html.]

dáng vẻ thong dong nhẹ nhàng của Tống Vi thì chẳng chút nào giống như đang cố gồng cả, bà liếc Lâm Chấn một cái.

 

Hèn chi dám mang theo nhiều đồ đạc đến thế, hóa sức lực của cả hai đều chẳng dạng .

 

Lên thuyền, chỉ riêng đống đồ của họ chiếm một lớn gian.

 

Dẫu con thuyền cũng quá rộng rãi.

 

Liên thẩm cùng một chỗ với bọn họ, bắt đầu kể chuyện về tình hình đảo.

 

“Đại đội trưởng Tống nhà theo diện theo quân, ở trong quân đội cũng chỉ ở ký túc xá tập thể thôi. Các cháu tới đây thì một là ở nhà khách, hai là tự thuê một căn nhà để ở tạm. Nhà khách thì chắc chắn rẻ hơn một chút, tự thuê nhà tuy đắt hơn nhưng thoải mái, tiện sinh hoạt hơn nhiều.”

 

Tống Vi lập tức hỏi ngay: “Thế thím chỗ nào nhà cho thuê ạ? Bọn cháu cũng cần nhà quá rộng, chỉ cần hai gian phòng là .”

 

“Thế thì thím mày đây đúng là rõ đấy...”

 

Liên thẩm lập tức nhiệt tình giới thiệu: “Đợi lát nữa tới nơi thím dẫn các cháu xem, các cháu tìm Đại đội trưởng Tống xem nhà ?”

 

Tống Vi đáp: “Xem nhà thím, bọn cháu mang theo nhiều đồ đạc lỉnh kỉnh thế mà đến thẳng chỗ cháu thì phiền phức lắm ạ.”

 

“Được thôi, thuyền chúng đảo chỉ mất chừng nửa tiếng thôi, chẳng mấy chốc là tới nơi .”

 

Tống Vi chuyện rôm rả với thím một cách thuần thục. Khoản thì cô rành lắm, ở trong thôn các bà các thím ai nấy đều mối quan hệ với cô.

 

Cô cũng niềm nở móc một nắm hạt thông rang nhét tay Liên thẩm.

 

“Đây là hạt thông núi ở chỗ bọn cháu, tự tay lên rừng nhặt về rang lên đấy ạ, nhân bên trong tuy nhiều nhưng ăn thơm bùi lắm thím.”

 

Liên thẩm tươi như hoa: “Cái là đồ hiếm đấy nhé, ở mạn chúng đây chỉ đợt Tết Nguyên đán mới thấy bán một ít, mà hạt còn chẳng to như thế , tí tẹo mà đắt cắt cổ, ngửi mùi thôi thấy thơm nức mũi .”

 

Tống Vi thì trong đầu bỗng nảy một ý nghĩ.

 

Hiện giờ thời buổi vật tư còn thiếu thốn, các loại hạt dinh dưỡng phong phú về chủng loại và lượng dồi dào như thời .

 

Chủ yếu là vì hoạt động buôn bán thời tự do, quy mô bày bán các loại hạt nhỏ hẹp.

 

Thế nhưng cô rõ dãy núi phía Đại đội Bình An nguồn tài nguyên phong phú đến nhường nào, quả thông to khủng khiếp, hạt thông cũng mẩy và to tướng, chẳng kém gì hạt hướng dương cả.

 

Điều kiện tự nhiên màu mỡ trời ban như thế, nếu cứ ôm khư khư mà cách tận dụng thì đúng là quá uổng phí.

 

Ý nghĩ xoay chuyển trong đầu cô một vòng cô ghi nhớ .

 

Cô tiếp tục trò chuyện với Liên thẩm, cũng từ miệng bà ít chuyện thú vị về trai .

 

Chẳng hạn như... trai cô cực kỳ đào hoa, sức hút với phái nữ.

 

Các cô gái bên đoàn văn công quân đội, cả nữ bác sĩ quân y đều thầm thương trộm nhớ .

 

Ai bảo trai năng lực xuất chúng cơ chứ.

 

Tống Vi mà tấm tắc khen ngợi, trai cô thế tố chất của nam chính trong truyền thuyết đây.

 

“Đến nơi , nào, giờ thím dẫn các cháu xem nhà. Theo như thím thì đảo mấy hộ gia đình cho thuê nhà đấy, nhưng thím dẫn các cháu tới chỗ những ăn ở đàng hoàng, phúc hậu thôi.”

 

Câu là do Liên thẩm ghé sát tai nhỏ.

 

Tống Vi gật đầu tỏ vẻ hiểu.

 

Hòn đảo lớn, những sinh sống đảo vốn là ngư dân gốc ở đây.

 

Sau bộ đội đóng quân tới, giúp đỡ xây dựng và cải tạo môi trường sống đảo thì đời sống của ngư dân mới dần dần khấm khá lên.

 

Tống Vi và Lâm Chấn xem qua ba căn nhà, cuối cùng quyết định chọn thuê căn nhà thứ ba.

 

“Hai cháu thật sự chọn chỗ ? Chỗ hẻo lánh xa xôi, sợ là chút nguy hiểm đấy.”

 

Tống Vi mỉm giải thích: “Thím cũng thấy đấy ạ, chúng cháu còn dắt theo hai con ch.ó nữa, ở chỗ đông tụ tập an , lỡ như dọa sợ thì ?

 

Chỗ tuy hẻo lánh nhưng đất đai rộng rãi, hai con ch.ó nhà cháu thể chạy nhảy thoải mái, hơn nữa cách bãi biển cũng xa lắm. Liên thẩm ơi, ở đây thể biển bắt hải sản dạt bờ đúng ạ?”

 

“Được chứ, !”

 

Mấy năm gần đây chính sách ngày càng nới lỏng hơn , vùng ven biển cũng quản lý nghiêm ngặt gắt gao như trong đất liền nữa.

 

“Chỉ cần cháu tìm , bản lĩnh câu cá tôm biển lên thì tất cả đều là của các cháu hết.”

 

 

Loading...