Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 189: Quý Lão Khám Bệnh

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:51:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi Lâm Chấn và Tống Vi đính hôn, hai qua mật hơn một chút cũng chẳng ai trong thôn dị nghị điều gì.

 

thì chuyện hai kết hôn là việc chắc như đinh đóng cột .

 

Cùng với việc một loại rau trong nhà kính trồng rau trái mùa chuẩn bước đợt thu hoạch, ánh mắt của tất cả những xã viên góp tiền đều ánh lên vẻ mừng rỡ hân hoan.

 

Đại đội trưởng bắt đầu chuẩn cho việc bán rau.

 

Thế là việc tuyển chọn phụ trách bán hàng bên ngoài cũng tiến hành.

 

Đại đội trưởng dự định để vài chào hàng thử .

 

Trong đó, mấy thanh niên tri thanh ở điểm tri thanh đều vô cùng hăng hái ghi danh tham gia.

 

Lý Quyên ngập ngừng do dự, cô cũng nhưng tự hiểu rõ tính cách của , chuyện giao tiếp với trong thôn còn lắp ba lắp bắp, chi đến việc ngoài tìm mối lấy đơn đặt hàng.

 

Lưu Lâm Lâm thì nhiệt tình đăng ký, miệng lưỡi cô nhanh nhẹn chẳng sợ va chạm.

 

Cao Nhạc và Triệu Tốc thì ý định ngoài bươn chải giữa trời đông giá rét thế , hai họ sợ lạnh, cứ nhà chờ ăn chia tiền là .

 

Cuối cùng những báo danh chỉ Lưu Lâm Lâm, Tô Phương và ba nam tri thanh khác định thử sức.

 

Tống Vi tham gia, cô đến gặp đại đội trưởng để xin giấy giới thiệu, dự định nhân dịp Tết sẽ đến đơn vị quân đội thăm trai.

 

Chuyến Lâm Chấn và Hắc Đản cũng sẽ cùng, nhưng hai con sói con thì thể mang theo .

 

Bây giờ hai con sói con thể ăn thêm một loại thức ăn khác dặm thêm, nhưng dẫu chúng cũng là loài sói, Tống Vi nhất thời thực sự nên gửi gắm hai con sói con cho ai nuôi giúp.

 

Trong lúc đang hừng hực khí thế bận rộn lo việc bán rau trái mùa, Tống Vi đang đau đầu rầu rĩ.

 

Lâm Chấn bảo: “Hay là mang theo .”

 

“Trên xe lửa cho mang theo hai con sói con lên chứ.”

 

“Không , chúng xe tải chở hàng, dò hỏi một chuyến xe tải chở hàng xuôi về phía nam.”

 

Anh trai của Tống Vi đang đóng quân ở một hải đảo phía nam, mà chuyến xe tải chở hàng vặn tiện đường.

 

Thời gian qua Lâm Chấn cứ liên tục chạy lên thành phố gì.

 

Một khi , năng lực ngoại giao kết nối quan hệ của thực sự mạnh mẽ.

 

Người dân vùng Đông Bắc tính tình phần lớn đều sảng khoái, nhiệt tình, một bữa cơm, vài chai rượu mấy bao t.h.u.ố.c lá là thể kéo gần cách với .

 

Lâm Chấn thể trở quân ngũ nữa, nhưng ở mảnh đất nhanh chóng đan dệt nên một mạng lưới quan hệ cho riêng .

 

Đối với năng lực xã giao đỉnh cao của , Tống Vi thực sự vô cùng khâm phục.

 

“Được!”

 

Chuyện quyết định như , Tống Vi bắt đầu thu dọn hành lý chuẩn đồ đạc.

 

Đến buổi chiều, đại đội trưởng ghé qua nhà để thông báo chuyện của Quý lão.

 

“Lãnh đạo cấp đồng ý !”

 

Gương mặt đại đội trưởng rạng rỡ nụ : “ đến quấy rầy họ một thời gian, y như lời Tống tri thanh mách nước, kể khổ tặng chút rau tươi của chúng , còn giải thích cặn kẽ tình hình của mấy mắc bệnh cho lãnh đạo . Họ họp mấy cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.”

 

Nghe , mặt Lâm Chấn cũng lộ nụ vui mừng.

 

“Vậy bên chỗ Quý lão đành phiền chú để mắt chăm sóc giúp đỡ thêm ạ.”

 

Quý lão khám bệnh miễn phí cho bộ dân ở đại đội Bình An, chuyện qua thì vẻ là việc vất vả mà chẳng lợi lộc gì.

 

về lâu về dài thì vô cùng lợi cho ông.

 

Xã viên trong thôn nhận ân huệ của ông, dẫu trả tiền thì kiểu gì cũng cảm kích, chẳng hạn như mang cho mớ rau, bó củi, thấy ông gặp khó khăn cũng sẽ nhẫn tâm giương mắt .

 

Hơn nữa khám bệnh bốc t.h.u.ố.c vốn là sở trường của ông, ông ngần tuổi , việc dẫu cũng hơn nhiều so với việc gánh phân trâu phân bò.

 

Chỉ điều hiện tại sẵn t.h.u.ố.c men.

 

Bởi trong đại đội cần trích tiền để mua một ít thuốc, đương nhiên tiền thể để ông tự bỏ , mà dùng tiền công quỹ của thôn.

 

Vì chuyện mà đại đội trưởng đặc biệt triệu tập thể dân trong đại đội để cho rõ ràng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-189-quy-lao-kham-benh.html.]

Chuyện đau ốm bệnh tật thì chẳng ai dám vỗ n.g.ự.c cam đoan bản nhà sẽ bao giờ mắc .

 

Mua t.h.u.ố.c thì vấn đề gì, vài kẻ ích kỷ lầm bầm vài câu cũng lập tức đại đội trưởng trấn áp ngay.

 

“Đại đội trưởng , việc mua t.h.u.ố.c khám bệnh cho thì chúng đều ủng hộ, nhưng ở chuồng bò đó đáng tin cậy đấy?”

 

Thời điểm bọn họ vẫn còn mang chút thành kiến đối với những sống ở chuồng bò.

 

Đại đội trưởng đáp: “Người lấy tiền công, cả đại đội chúng bây giờ chỉ tìm mỗi vị bác sĩ thôi, trạm y tế công xã tuyển bác sĩ mãi mà còn chẳng tuyển nổi kìa, để ông khám thì các cách nào hơn ?”

 

Bí thư chi bộ dậy : “Hay là thế , ai đang bệnh thì cứ đến cho ông khám thử xem . Dù cũng mất tiền, đại đội chúng chỉ bỏ tiền t.h.u.ố.c men thôi. Nếu y thuật của ông thì cùng chấp nhận, còn nếu thì chuyện coi như hủy bỏ.”

 

Đối với đề xuất , đều đồng tình nhất trí.

 

Thời tiết giá rét thế , tìm vài đang ốm đau trong đại đội là chuyện quá dễ dàng.

 

Một già, hai trung niên, và một đứa trẻ tầm mười hai, mười ba tuổi.

 

Hôm Quý lão khám bệnh cho họ, hầu như những ai rảnh rỗi đều kéo tới xem.

 

Dẫu trải qua bao sương gió gian truân và chịu ít đày đọa, nhưng Quý lão xuống đó vẫn toát một khí chất khó tả thành lời.

 

Đó chính là phong cốt của một bậc danh y lão luyện, qua là thấy vô cùng đáng tin cậy.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Bệnh nhân đầu tiên là một cụ già phong thấp, căn bệnh kinh niên lâu năm.

 

Cứ hễ trời mưa thời tiết trở lạnh là đôi chân đau nhức chịu nổi.

 

Quý lão châm kim cho cụ, còn tiến hành xoa bóp bấm huyệt.

 

Thủ pháp xoa bóp của ông bài bản công phu, là bí truyền tổ tiên truyền .

 

Chỉ vài đường ấn nắn, cụ già đang đau đớn vì phong thấp bỗng cảm thấy nhẹ nhõm hẳn , thậm chí còn ngay ghế mà ngủ ngon lành.

 

Con trai của cụ già thấy cảnh đó thì mừng đến phát : “Bố cháu vì đau chân mà lâu lắm một giấc ngủ ngon, bác sĩ giỏi thật đấy!”

 

Quý lão chút mệt mỏi, xoa bóp bấm huyệt vốn dĩ tốn sức lực.

 

Thân thể ông suy nhược nhiều, nếu nhờ Lâm Chấn khi trở về vẫn luôn âm thầm tiếp tế đồ ăn, còn cho ông uống chút rượu nhân sâm, e rằng bây giờ chỉ xoa bóp vài cái là cả chẳng còn chút sức lực nào .

 

“Ta kê cho hai thang thuốc, cả t.h.u.ố.c uống lẫn t.h.u.ố.c dùng ngoài, t.h.u.ố.c dùng ngoài thì cần đun nước để ngâm chân…”

 

Quý lão dặn dò vô cùng nghiêm túc và tỉ mỉ, còn giải thích cặn kẽ nguyên nhân vì cụ già đau nhức, qua là cực kỳ chuyên môn.

 

Không chỉ con cái của cụ già chăm chú ghi nhớ gật đầu lia lịa, mà những xung quanh cũng thêm phần tin tưởng y thuật của Quý lão.

 

Tuy là ở chuồng bò, nhưng một vị bác sĩ tài giỏi như thế trấn giữ ở đại đội Bình An, trong lòng ai nấy đều cảm thấy yên tâm hơn nhiều.

 

Đặc biệt là khi mấy tiếp theo chữa trị xong cũng cảm nhận rõ ràng cơ thể chuyển biến lên, sự tin tưởng của càng tăng vọt.

 

Lập tức thêm những bệnh nhân khác chen lên nhờ Quý lão khám giúp.

 

Đại đội trưởng liền định đám đông đang nhốn nháo: “Được , tình trạng sức khỏe của bác sĩ Quý cũng thấy đấy, ngần tuổi đầu mà còn ăn cơm . Bấm huyệt xoa bóp khám bệnh cho chuyện nhẹ nhàng gì, là lao động chân tay cả đấy! Phải để cho ông nghỉ ngơi một lát, chứ nếu ông ngã bệnh thì chúng lấy ai khám bệnh nữa?”

 

Lời của đại đội trưởng khiến lập tức bình tĩnh .

 

Thế là sự hướng dẫn giải tán của ông, đều tản về.

 

Đại đội trưởng còn sai đặc biệt mang cơm nước nóng hổi tới cho Quý lão.

 

Không khoai lang khô khốc, mà cả bánh bao ngô, bánh nướng, rau xào, cùng một bát canh nóng hôi hổi.

 

Tuy tính chẳng sơn hào hải vị gì, nhưng so với chuỗi ngày chỉ ngô xay với khoai lang thì bữa ăn hơn gấp bội phần, quan trọng nhất là ăn no nê.

 

Đại đội trưởng : “Không thể phát tiền khám bệnh cho ông , nhưng cơm nước thì nhất định đảm bảo cho ông ăn no.”

 

Đây cũng là chế độ đãi ngộ đặc biệt mà đại đội trưởng cố gắng tranh thủ xin cho ông.

 

Nhìn mâm cơm mặt, khóe mắt Quý lão bỗng cay xè, đỏ hoe.

 

Đây là bữa cơm đường đường chính chính mà ông thể an tâm ăn no bụng.

 

Trước cũng những lúc ăn đồ ngon do Lâm Chấn mang tới, nhưng tất cả đều là lén lút vụng trộm đưa cho.

 

Đã từng chịu bao đắng cay tủi nhục, giây phút , tâm trạng của Quý lão ngổn ngang trăm mối tơ vò khó tả xiết.

 

 

Loading...