Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 188: Ngồi Tán Chuyện

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:51:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lâm lão thái mất cả chì lẫn chài, đ.á.n.h Tống Vi với Lâm Chấn liền đem hết nỗi bực tức trút lên đầu con dâu.

 

Thế là bàn ăn nhà họ Lâm chẳng lấy một giây phút yên ả, ăn bữa cơm mà cũng đấu trí đấu dũng với .

 

Lâm lão đầu thì chẳng màng đến những chuyện đó, mỗi hạ đũa đều chuẩn xác gắp trúng miếng thịt gà ngon lành, hai cái đùi gà to bự cũng lão lùa thẳng bát .

 

Bây giờ lão vẫn giữ nguyên thái độ việc gì cũng mặc kệ, mặt dày vô đối, chỉ cần thịt ăn là .

 

Phía bên Tống Vi và Lâm Chấn, khi trở về vẫn vui vẻ chuẩn ăn uống.

 

Người khác ảnh hưởng tâm trạng thì chẳng rõ, nhưng riêng Tống Vi khi trút cơn giận thì chẳng thấy chút vướng bận nào.

 

Bọn họ chẳng chịu thiệt thòi gì cả, tuy trong ngày đính hôn c.h.ử.i vài câu, nhưng cô cũng ném Đặng Xuân Hoa cùng mấy đống tuyết, còn dỡ luôn cả cửa chính lẫn cửa sổ nhà họ Lâm.

 

Tuy nhiên, Hạnh Hoa thẩm và Đại nãi nãi thì thực sự lo lắng tâm trạng cô ảnh hưởng. Dù đây cũng là lễ đính hôn, tuy long trọng bằng đám cưới nhưng chuyện liên quan đến hạnh phúc cả đời mà quấy rầy như thế thì bình thường trong lòng kiểu gì cũng cảm thấy nghẹn ứ, khó chịu.

 

, Đại nãi nãi cùng mấy thím liên tục kể những câu chuyện vui vẻ để an ủi, chỉ sợ cô cảm thấy ấm ức.

 

Thế nhưng thấy Tống Vi vẫn tươi rạng rỡ, họ nhận cô gái mang tính cách khoáng đạt, chẳng để những chuyện phiền lòng trong bụng, vì thế càng thêm yêu quý Tống tri thanh hơn.

 

“Cái nhà đó đúng là ngày càng quá quắt, cái thể thống gì cả.”

 

Mọi quây quần bên ăn bữa cơm vô cùng náo nhiệt. Cơm nước hôm nay cực kỳ thịnh soạn, cả thịt lẫn rau tươi.

 

Rau xanh là mua từ trong nhà kính trồng rau trái mùa , những luống cải thìa nhỏ, xà lách mọc dày đặc nhổ tỉa bớt một ít.

 

Cà chua, cà tím, ớt chuông của Tống Vi cũng bắt đầu chín rộ.

 

Có thể mâm cỗ đính hôn hôm nay còn phong phú, đàng hoàng hơn nhiều mâm cỗ cưới của các gia đình trong thôn.

 

Ăn xong, cùng dọn dẹp phòng ốc, rửa bát đĩa. Lúc quây quần bên bếp lửa sưởi ấm, câu chuyện tránh khỏi việc nhắc cái gia đình mặt dày vô liêm sỉ .

 

Đại gia gia hừ một tiếng: “Thằng Chấn, cháu thế là đúng, cho bọn họ tay mới . Không thì cứ ba ngày hai bữa mò sang tìm chuyện, Tống tri thanh là cô gái như thế, bọn họ quấy rầy mãi thì mà chịu gả cho cháu nữa.”

 

Lâm Chấn lập tức đáp: “Trong lòng cháu hiểu rõ lắm ạ, chắc chắn cháu sẽ để bọn họ năm bảy lượt tới gây phiền phức .”

 

Muốn cho Lâm lão thái điều mà an phận thì dĩ nhiên đ.â.m thẳng tim đen của bà , cho bà đau đớn mới .

 

chuyện thể dính líu đến bản , cho nên mới bày mưu tính kế lâu như , bên chắc cũng sắp sửa hành động .

 

Lâm Chấn suy tính trong lòng, tay thoăn thoắt bóc hạt dưa đưa nhân hạt cho Tống Vi ăn.

 

Mấy vị bề thấy hai đứa tình cảm thắm thiết như thì mặt ai nấy đều nở nụ hài lòng.

 

Giữ ăn thêm bữa cơm chiều, ngày đính hôn hôm nay coi như trôi qua êm . Mối quan hệ giữa hai giờ đây danh chính ngôn thuận, chỉ đợi khi kết hôn là thể đường đường chính chính sống chung một nhà.

 

Hôm , bên điểm tri thanh lẫn phía nhà Lâm Chấn đều ít ghé qua.

 

Mấy bà thím mê hóng chuyện liền kéo sang chỗ Tống Vi tán gẫu.

 

“Trời lạnh thế , nếu vì cháu đính hôn thì mấy bà già cũng chẳng buồn ngoài . mà lâu lắm tụ tập chuyện, đúng là nghẹn c.h.ế.t chúng .”

 

“Chứ còn gì nữa! Chúc mừng chúc mừng nhé Tống tri thanh, cháu với thằng Chấn định bao giờ thì đám cưới thế?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-188-ngoi-tan-chuyen.html.]

“Tạm thời vẫn định ngày ạ, chắc đợi sang năm. Anh trai cháu xin nghỉ phép dễ dàng gì, giờ cháu chỉ còn mỗi , kiểu gì cũng đợi xin nghỉ về tham dự hôn lễ của cháu mới .”

 

Các thím đều tỏ vẻ thấu hiểu.

 

“Nghe hôm qua cả nhà Lâm lão đầu sang loạn ?”

 

Mấy bà thím khác lập tức vểnh tai lên ngóng.

 

Tống Vi gật đầu: “Vâng ạ, các thím cũng Lâm Chấn là lính xuất ngũ trở về, vết thương của là do lúc nhiệm vụ thương, phía chắc chắn hỗ trợ chút tiền chạy chữa chứ ạ?

 

Hơn nữa lên tới chức doanh trưởng , xuất ngũ về cấp sắp xếp công việc cho, chỉ vì cái chân khỏi hẳn nên mới nhận chức. Thế là bên dòm ngó, họ bảo nhường công việc đó cho Lâm Hữu Phú.”

 

Chuyện Tống Vi thì Lâm lão thái cũng sẽ rêu rao khắp nơi thôi. Thay vì giấu giấu giếm giếm để tò mò đồn đoán, chi bằng cứ thẳng cho xong.

 

Nghe thấy thế, các bà thím ai nấy đều kinh ngạc đến mức nên bày vẻ mặt gì cho .

 

“Bà già đó đúng là dám nghĩ thật đấy! Tiền chữa thương của bộ đội xuất ngũ mà cũng dám tơ tưởng, cái ngữ một khi tham lam thì chuyện gì cũng dám !”

 

“Cứ cái đức hạnh của thằng Phú xem, chẳng giống má nhà họ Lâm mà còn đòi thằng Chấn nhường việc cho nó cơ đấy, đầu óc Lâm lão thái vấn đề gì đấy chứ?”

 

“Hóa xuất ngũ về phân công việc thật , phong phanh chuyện nhưng ngờ là thật.”

 

“Thì cũng ai xuất ngũ cũng xếp việc bà. Không thì bộ đội đông như thế, chỉ tiêu công nhân thì một củ cải một cái hố, lấy việc mà phân cho bất kỳ ai xuất ngũ về chứ.”

 

còn thằng Chấn dỡ sạch cả cửa chính lẫn cửa sổ nhà bọn họ ? Làm lắm!”

 

Bọn họ chơi với Tống Vi vì tính tình hợp , tuy bản cũng chút khuyết điểm như tính toán chi li, ham tiền, thích chiếm chút món hời nhỏ, nhưng về cơ bản bản tính chẳng vấn đề gì xa.

 

“Nói thật với các bà, hồi còn trẻ cũng dỡ tung cái nhà của chồng đấy. Hồi đó bà già đày đọa ít, may mà mụ già đó c.h.ế.t sớm.”

 

Rất tự nhiên, câu chuyện chuyển hướng sang đề tài muôn thuở: mối quan hệ chồng nàng dâu.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Sau đó, đem hết những chuyện hóng hớt tích cóp suốt thời gian qua kể lể.

 

Chẳng hạn như chuyện của Hứa Lai Đệ, một thím kể: “Các bà bên nhà họ Lưu dạo náo nhiệt cỡ nào . Bà Lưu chồng nó vốn chẳng dạng , mà cái cô Hứa tri thanh cũng kẻ dễ bắt nạt, mới gả qua đó bao lâu mà chồng nàng dâu đ.á.n.h mấy trận .”

 

“Bà Lưu ngày nào cũng giữa sân c.h.ử.i cô Hứa lười chảy thây, ngày nào cũng chực sẵn bên chuồng gà chờ gà đẻ trứng, con gà đẻ quả trứng nào là cô nhét ngay túi mang về luộc ăn quả đó. là náo nhiệt trò, chỉ khổ nỗi ồn ào quá mức, nửa đêm nửa hôm còn ầm lên, mấy nhà sống gần đó khổ sở trăm bề.”

 

“À , các cô bảo cô Tô tri thanh cẩn thận một chút, bên nhà họ La chắc sắp sửa sang kéo cô về đấy.”

 

Mấy bà thím đều dùng ánh mắt đồng cảm, thương hại Tô Phương: “Tô Phương gả sang đó hầu hạ cả nhà họ từ trong ngoài, cháu một cái là bọn họ quen ngay. Nghe từng ghé qua nhà đó kể thì trong nhà hôi hám bừa bộn, đàn ông đàn bà cả nhà chẳng ai chịu giặt giũ quần áo, mụ La nấu cơm thì dở tệ đến mức nuốt trôi…”

 

Nói một cách đơn giản, Tô Phương gả qua đó chiều chuộng khiến cả nhà họ quen thói lười biếng, đột ngột rời khiến bọn họ thể nào thích nghi nổi.

 

Trước họ phần chột , vả chuyện Tống Vi dùng tay đ.ấ.m c.h.ế.t con lợn rừng đem sự chấn động quá lớn khiến bọn họ dám đối đầu trực diện với Tống Vi.

 

sự chột và sợ hãi đó cũng thời hạn, giờ cuộc sống khổ sở quá mức, kiểu gì bọn họ cũng sẽ nghĩ đủ cách để kéo Tô Phương về.

 

Tô Phương khẽ mỉm dịu dàng: “Cháu cảm ơn các thím quan tâm, nhưng hiện tại sức khỏe cháu khá hơn nhiều , cháu sợ ạ.”

 

Dáng trông vẫn còn khá gầy gò, nhưng quả thực trông khỏe khoắn hơn nhiều, mặt da thịt hơn một chút, làn da cũng ánh lên vẻ hồng hào, tươi tắn.

 

Các bà thím buôn chuyện thỏa thích, ăn kẹo mừng và hạt dưa xong xuôi thì hài lòng về.

 

 

Loading...