Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 186: Khách Không Mời Mà Đến

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:51:21
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cả nhà Lâm lão đầu mời mà tự đến.

 

Có điều nhà Lâm lão nhị sang, còn nhà Lâm lão tứ ngóng thấy thịt ăn thì cũng bám đuôi cùng.

 

Nhìn thấy đám , đang vui vẻ chuẩn nấu nướng bỗng chốc sầm mặt .

 

“Các tới đây gì?”

 

Đại gia gia chống gậy, vẻ mặt khó chịu chằm chằm đám ngoài cửa.

 

Lâm lão thái từng đuổi đ.á.n.h một trận nên giờ vẫn còn sợ cây gậy của ông cụ.

 

“Cháu trai ruột đính hôn, bậc ông bà nội ruột thịt như chúng thể tới? Đây là cái lý lẽ ở thế hả?”

 

cùng Đặng Xuân Hoa đưa mắt đảo quanh quất, thấy đống thịt thì hai mắt lập tức sáng rực lên tia thèm thuồng.

 

Vì Lâm lão nhị ầm ĩ đòi phân gia nên kiếm điểm công chẳng buồn tích cực nữa, lúc chia lương thực náo loạn thêm một trận, thành lương thực ít mà tiền cũng chẳng còn bao nhiêu, cái Tết nhà bọn họ chắc chắn chẳng thể yên .

 

Đã bao lâu họ miếng thịt nào bụng.

 

“Thằng cháu bất hiếu bất đễ, đính hôn việc lớn thế mà chẳng thèm đ.á.n.h tiếng với gia đình một câu. Bậc bề như chúng tuyệt tình như nó, dù cũng đến để góp thêm chút ấm, tăng thêm nhân khí.”

 

Mấy vị bề như Đại gia gia tuy sắc mặt khó coi, nhưng rơi tình cảnh quả thực cũng khó đuổi .

 

Có điều Lâm Chấn chẳng chút cố kỵ nào như thế.

 

Xưa nay vốn chẳng bao giờ để tâm đến thanh danh ánh mắt phán xét của đời.

 

“Ở đây hoan nghênh các , mời cho.”

 

Thân hình cao lớn của chắn ngang mặt cả nhà họ Lâm, chặn con đường họ đang định chen chân bước .

 

Sắc mặt Lâm lão đầu lập tức sa sầm.

 

Lão dày mặt đích đến tham dự lễ đính hôn của thằng cháu , chặn ngoài cửa thế , thể diện của lão giấu ?

 

“Thằng Chấn, tao trong lòng mày còn ấm ức, nhưng một nét chữ bẻ đôi cũng hai chữ họ Lâm. Mày chẳng lẽ định nhận ông bà nội ruột nữa ? Mày thế thì ngoài sẽ đ.á.n.h giá mày thế nào?”

 

Lâm Chấn khẩy: “Ngay từ hồi cầm d.a.o đuổi c.h.é.m các , chẳng thèm bận tâm ngoài nhận thế nào . Sao, ông tưởng bây giờ còn để ý chắc?”

 

Lâm lão đầu tức nghẹn họng, thốt nổi lời nào.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Lâm lão thái the thé: “Sao hả, mày dám đuổi chúng tao ngoài thật đấy ? Mày cần thể diện nhưng đối tượng của mày chắc chắn cần! Đàn bà con gái ai chịu nổi xì xào chỉ trỏ, chớ bất hiếu quá, trời phạt đấy!”

 

Tống Vi bước tới cạnh Lâm Chấn, cô mỉm , giọng điệu nhẹ nhàng nhưng từng lời thốt sắc bén như d.a.o cứa:

 

“Thế thì bà lo thừa . Dẫu loại ép c.h.ế.t con trai con dâu ruột thịt, còn bỏ đói cháu nội như bà mà còn trời phạt cơ mà. Ông trời mù quáng đến mức giáng báo ứng xuống đầu chúng , kiểu gì chẳng để những kẻ như các mũi chịu sào .”

 

“Mày… mày ăn với tao kiểu gì đấy hả? Tao là bà nội ruột của thằng Chấn!”

 

Tống Vi nhướng mày: “Đánh cũng đ.á.n.h , bà còn bận tâm ăn thế nào ?”

 

Đặng Xuân Hoa thấy thế liền bệt xuống đất gào ăn vạ, nhưng quanh quẩn cũng chỉ mấy câu đó, Tống Vi và Lâm Chấn đến mức mòn cả tai.

 

“Câm miệng hết cho tao! Nói đến chuyện bất hiếu bất đễ thì ai bì nổi các !”

 

Đại gia gia bước , giơ cây gậy trong tay lên tiếp tục dạy dỗ.

 

“Hôm nay vốn là ngày đại hỷ, già to chuyện cho khó coi, nhưng là các cần mặt mũi thì tao cũng chẳng cần nể nang gì!”

 

Cây gậy “bốp” một phát giáng thẳng lên Đặng Xuân Hoa.

 

“Làm bề yêu thương che chở con cháu mà chỉ đày đọa chúng nó, ở trong nhà thì đ.â.m thóc chọc gạo, mày đúng là cái thứ chổi khuấy đảo gia đình!”

 

Đặng Xuân Hoa đ.á.n.h đau kêu oai oái, vội vàng bò dậy lủi lưng Lâm lão thái.

 

Lần Lâm lão thái tỏ cứng cựa, chộp lấy cây gậy của Đại gia gia giậm chân cãi:

 

“Bác đừng quá quắt! Dù bác là cả cũng quyền can thiệp chuyện nhà em! Thằng Chấn là cháu nội em, em quản nó là chuyện thiên kinh địa nghĩa, bác dựa cái gì mà xía !”

 

Đại gia gia giận run : “Thằng hai, mày cứ giương mắt con mụ loạn thế hả!”

 

Lâm lão đầu chỉ cắm cúi rít t.h.u.ố.c lá, coi như thấy gì.

 

Làm một con rùa rụt cổ trốn tránh hiện thực vốn là sở trường của lão.

 

Vợ chồng Lâm lão tứ nhân lúc hỗn loạn định thò tay bốc trộm thịt, nhưng hai con sói con đột nhiên lao vút c.ắ.n chặt lấy gấu quần bọn họ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-186-khach-khong-moi-ma-den.html.]

 

Hai vợ chồng lập tức kêu la ầm ĩ:

 

“Súc sinh, nhả mau, nhả !”

 

Thấy bọn họ dám vung chân đá hai con sói con, Hắc Đản cùng đám bạn nhỏ lập tức nổi giận.

 

Sói con là bạn thiết nhất của chúng nó!

 

Thế là đứa nhặt chổi, đứa vơ gậy gỗ đồng loạt xông .

 

“Đồ ! Kẻ trộm! Đánh c.h.ế.t quân ăn cắp…”

 

Gậy gộc, cán chổi thi giáng tới tấp xuống , đ.á.n.h cho hai vợ chồng kêu la t.h.ả.m thiết.

 

Có đứa nhanh trí còn lấy gáo múc nước lạnh tạt thẳng bọn họ.

 

Lần trông hai càng thêm nhếch nhác t.h.ả.m hại.

 

Tống Vi nhặt mấy viên sỏi búng thẳng đầu gối hai , khiến bọn họ ngã nhào một cú dập mặt đất.

 

Lũ trẻ con reo hò đ.á.n.h kẻ , nhào tới đè lên bọn họ mà túm tóc, véo tai túi bụi.

 

Bên phía Lâm lão thái tình hình cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.

 

Đại nãi nãi cũng cầm chổi lao tới quất tới tấp Lâm lão thái.

 

Mấy thím vội chạy lên vờ “can ngăn”:

 

“Bác từ từ thôi, cẩn thận kẻo ngã đấy ạ.”

 

“Mẹ ơi để chúng con cầm đỡ cán chổi cho, chổi nặng, vung tay lâu mỏi.”

 

“Thím hai thím cũng thật là, cháu tuổi tác cao thế thím cứ chọc giận cháu mãi thế? Ngỡ cháu tức giận sinh bệnh thì tính đây?”

 

Nhìn Lâm lão thái chổi quất tơi bời, mấy cô con dâu nhà Đại nãi nãi đều cảm thấy hả hê vô cùng.

 

Trước mụ già ít sang nhà bọn họ gây sự chứ.

 

“Phải đấy thím hai, xương cốt thím còn dẻo dai khỏe mạnh lắm, cháu thì thể yếu ớt, thím cứ bắt nạt cháu như thế, thím đến đây chẳng cố tình chọc tức ?”

 

Lâm lão thái tức đến mức run rẩy, còn chổi đ.á.n.h đau rát cả mặt mày lẫn ngợm.

 

Rốt cuộc là ai đang bắt nạt ai cơ chứ!

 

Đặng Xuân Hoa và cô con gái của Lâm lão thái định nhào lên ứng cứu, nhưng cả hai đều Tống Vi và Hạnh Hoa thẩm chặn .

 

Tống Vi thẳng tay đ.ấ.m cho Đặng Xuân Hoa một trận nhấc bổng bà lên. Giữa tiếng thét chói tai của Đặng Xuân Hoa và ánh mắt bàng hoàng, kinh hãi của , Tống Vi ném thẳng bà đống tuyết dày bên ngoài sân.

 

Cô vỗ vỗ tay, sải bước lao tới mặt cô con gái Lâm lão thái, giữa những tiếng giãy giụa gào thét cũng dứt khoát nhấc bổng lên quẳng tiếp ngoài.

 

Lâm lão thái run rẩy chỉ tay cô: “Mày… mày…”

 

Khóe môi Tống Vi khẽ nhếch lên, nở nụ xinh mà vô hại: “Bà lão, bà thử luôn ? Lực tay chuẩn lắm, ném đống tuyết cùng lắm chỉ đau một chút thôi, chắc chắn c.h.ế.t .”

 

Lâm lão thái định mở mồm c.h.ử.i đổng thì Lâm Chấn xách một con d.a.o từ trong nhà bước .

 

“Hôm nay là ngày đính hôn của , vốn dĩ đang vui vẻ, nhưng các mất hứng thì cũng chẳng để các vui .”

 

“Mày… mày định cái gì? Mày còn g.i.ế.c chắc!”

 

Nhìn thấy Lâm Chấn lăm lăm con d.a.o trong tay, ánh mắt đám Lâm lão thái lập tức lộ rõ vẻ hoảng loạn tột cùng.

 

bọn họ vẫn tin Lâm Chấn dám gì họ mặt bao nhiêu thế .

 

“G.i.ế.c thì dám.”

 

Anh sắp gia đình , dĩ nhiên sẽ dại gì g.i.ế.c .

 

Lâm lão thái thấy liền đắc ý, thấy , chung quy cũng chỉ giỏi dọa dẫm mà thôi!

 

cái nhà của các hôm nay đừng hòng nguyên vẹn.”

 

Lâm Chấn mặt cảm xúc buông một câu như , cất bước thẳng ngoài.

 

Đám Lâm lão thái ngơ ngác một thoáng mới kịp hồn, đó mặt mày tái mét hoảng hốt đuổi theo.

 

 

Loading...