Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 181: Dựng Nhà Kính
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:51:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Những ngày ở điểm tri thanh khi còn Hứa Lai Đệ, chỉ thể dùng hai chữ để diễn tả:
Tuyệt vời!
Không còn ai mỗi sáng chạm mặt bóng gió, xỉa xói, cũng chẳng còn ai chực chờ lúc khác để ý để lén lút chiếm chút lợi lộc nữa.
Tuy nhiên, đồn bên nhà họ Lưu ngày nào cũng cãi một trận nhỏ, hai ngày một trận lớn.
dưa hóng một hai ngày là đủ , họ còn việc quan trọng hơn cần .
Màng nilon mua về .
Hơn nữa còn chở về bằng xe máy kéo.
Mấy dân trong làng theo mua màng nilon cũng ké xe máy kéo về.
Thế là họ trở thành tâm điểm cho cả làng vây quanh xem.
Đại đội trưởng cùng toe toét nhảy xuống xe, nhanh tay dỡ đống màng nilon ở phía xuống.
“Lâm doanh trưởng, xin phép về nhé.”
Người lái xe là một thanh niên đầu đinh, nước da ngăm đen nhưng tràn đầy sức sống, toát khí chất của một lính.
Lâm Chấn gật đầu, vỗ vai : “Làm phiền quá, hôm nào mời ăn cơm.”
“Có gì mà phiền , em còn nhờ chăm sóc nhiều mà. Bên em còn việc nên đây, Lâm doanh trưởng, hôm nào gặp nhé.”
Chiếc máy kéo nổ máy ầm ầm rời , đại đội trưởng bước tới vỗ mạnh vai Lâm Chấn:
“Thằng nhóc khá lắm, ngờ ở trạm cơ giới nông nghiệp mà cháu cũng quan hệ đấy.”
Mấy thanh niên khác cũng bằng ánh mắt đầy sùng bái.
Hôm nay họ đến nhà máy nhựa mua màng nilon , tốn bao nhiêu công sức mới mua chừng , nhưng lượng vẫn đủ nên đặt với nhà máy, đợi mấy hôm nữa mới đến lấy tiếp.
Mua màng nilon , nhưng vận chuyển về là cả một vấn đề.
May mà Lâm Chấn, trực tiếp đến trạm cơ giới nông nghiệp tìm quen, bên đó liền điều một chiếc máy kéo chở hết về giúp họ.
“Lâm Chấn tiền đồ thật đấy, các bà bảo khi chân khỏi hẳn, liệu nhận công nhân luôn ?”
“Không đến mức đó chứ, công nhân là ?”
“ là lính giải ngũ mà! Bên đại đội nhà đẻ cũng một bộ đội thương xuất ngũ, bên sắp xếp công việc cho đấy, về là thẳng nhà máy thép luôn.”
“Thật đùa thế!”
Tin tức khiến ít kinh ngạc.
Đó là công nhân đấy, tháng nào cũng lương mang về, đúng chuẩn bát cơm sắt!
Ai mà chẳng ngưỡng mộ cho .
Những lời bàn tán và suy đoán chẳng mảy may ảnh hưởng đến Lâm Chấn, vẫn đang cùng khiêng các cuộn màng nilon chỗ cất.
Thế nhưng trong đám đông, trọn từng câu từng chữ tai.
Đặng Xuân Hoa sốt ruột vô cùng, đó là công nhân đấy! Cơ hội nhường nhường cho con trai bà chứ? Nếu con trai bà thành công nhân thì sẽ chẳng còn ai dám coi thường nó nữa, một đứa con công nhân thì bà cũng thể ngẩng cao đầu ưỡn ngực, xem Lâm Đại Hải còn dám vì con hồ ly tinh bên ngoài mà đòi ly hôn với bà nữa !
Không , nghĩ cách cướp lấy suất mới .
Đang giữa mùa trú đông giá rét, thế nhưng tất cả ở đại đội Bình An bắt đầu bận rộn túi bụi.
Lên núi đốn gỗ, chặt tre, quét tuyết, đào đất, dựng khung nhà kính nilon.
Các nam thanh niên trẻ tuổi cùng những thím khỏe mạnh đều hăng hái bắt tay việc, dù việc cũng tính điểm công.
Vào giữa mùa đông lạnh giá thế , các đại đội khác đều ở nhà trú đông chẳng đồng đồng , duy chỉ đại đội Bình An của họ là vẫn kiếm điểm công, bảo ham hở cho .
“Mọi thấy , chúng chẳng cần bỏ tiền túi mà vẫn kiếm điểm công. Cái thứ rau trái vụ còn trồng nổi nữa là, đừng bận rộn ngược xuôi một hồi cuối cùng chẳng thu gì, lúc tiền trôi sông đổ biển hết. Cứ chăm chỉ kiếm điểm công thế là chắc ăn nhất, chẳng lo lỗ vốn.”
Có điểm công để kiếm, những góp vốn cũng hớn hở, thầm nghĩ mấy dám bỏ tiền túi thật là ngốc nghếch.
Còn những bỏ tiền thì trong lòng thấp thỏm, việc càng sức hơn, chỉ mong sớm ngày thấy kết quả để lòng yên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-181-dung-nha-kinh.html.]
Bất kể nghĩ thế nào, sự nỗ lực chung của cả đại đội Bình An, những gian nhà kính nilon dần dần thành hình.
Nhà kính quá cao, chỉ đủ chiều cao cho một trưởng thành khom lưng bên trong. Khung sườn dựng bằng những tre nguyên cây uốn cong, bởi vì Tống Vi phủ thêm một lớp rơm lúa mì lên màng nilon để giữ nhiệt.
Cách tương tự như lợp mái tranh, trong thôn nhiều thành thạo.
Sau khi phủ xong lớp màng nilon, chui trong xới đất, phụ trách bón phân lót, tóm khí việc vô cùng sôi nổi, hừng hực khí thế.
Cuối cùng, tổng cộng dựng hơn hai mươi gian nhà kính dài mười mấy mét, rộng tầm năm mét.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Mọi cùng xúm , chỉ mất vài ngày là xong xuôi, đó bắt đầu gieo hạt, tưới nước và bón phân.
Tống Vi dẫn theo mấy chữ và thống kê để ghi chép rõ từng gian nhà kính gieo loại hạt giống nào, đồng thời dặn dò họ theo dõi sát , ghi tỉ mỉ nhật ký sinh trưởng của từng loại rau .
Cô đ.á.n.h thứ tự cho bộ hai mươi lăm gian nhà kính. Sau đó, cô cho đặt ở các gian từ 1 đến 5 mỗi gian hai chậu than củi để tăng thêm nhiệt độ, năm gian tiếp theo đặt một chậu than củi, dự định thử nghiệm xem các loại rau ưa thích mức nhiệt độ nào hơn.
Số than đều do trong thôn lên núi chặt củi tự đốt, bình thường nhà nào cũng tự để dùng trong mùa đông, chỉ tốn chút công sức chân tay mà thôi.
“Mấy gian đặt chậu than củi , lúc bước đều chú ý, bắt buộc hé cửa gió chờ ít nhất mười phút mới .”
Tuy rằng bình thường trong các gian nhà màng đều chừa các khe hở thông gió nhỏ, nhưng để đảm bảo an tuyệt đối, Tống Vi vẫn căn dặn một lượt.
Mấy giao nhiệm vụ đều gật đầu lia lịa.
Những bao gồm cả thanh niên tri thanh lẫn con em trong làng từng học, tất cả đều trải qua chọn lọc kỹ càng mới giao trách nhiệm chăm sóc và ghi chép tình hình phát triển của rau củ.
Tổng cộng năm , mỗi phụ trách theo dõi năm gian nhà kính.
Đại đội trưởng hứa sẽ trả cho họ mức lương ba đồng mỗi tháng.
Tuy tiền nhiều, nhưng đều tranh ứng tuyển.
Bên thanh niên tri thanh chỉ hai trúng tuyển là Bạch Vân Kiều và một nam tri thanh khác, đều chọn khi vượt qua bài kiểm tra.
Dân làng trong đội ba , Khương Tiểu Uyển cũng xuất sắc chọn nhóm .
Họ việc vô cùng nghiêm túc và hăng say, ai nấy đều coi đây như một công việc chính thức của .
Cứ thế trôi qua bốn năm ngày, trong sự mong ngóng của tất cả , rau củ trong các gian nhà kính cuối cùng cũng bắt đầu nhú mầm.
Tin tức truyền , thể xã viên của đại đội Bình An đều sôi sục phấn khởi.
Sáng sớm tinh mơ, khoác vội áo ấm chạy xem, cửa mỗi gian nhà kính đều đông nghịt ngắm nghía.
Gương mặt ngăm đen của đại đội trưởng râu ria lởm chởm, mắt còn hằn rõ quầng thâm, nhưng lúc ông đang toét miệng lộ cả hàm răng.
Khoảng thời gian qua là chuỗi ngày khó khăn nhất đối với ông.
Bởi vì chính ông là chịu đủ áp lực từ xuống để thúc đẩy việc trồng rau trái vụ .
Kể từ ngày gieo hạt giống xuống đất, hầu như ngày nào ông cũng đây kiểm tra tình hình, đêm ngủ ngon giấc chỉ vì sợ kế hoạch sẽ thất bại.
May mắn , cuối cùng chuyện cũng thành công bước đầu.
Nhà kính phủ thêm một lớp rơm lúa mì giữ ấm , ngay cả khi chui bên trong cũng thể cảm nhận rõ rệt nhiệt độ ấm áp hơn hẳn so với ngoài trời.
Nhờ , những mầm rau xanh vốn chỉ sinh trưởng mùa ấm áp nay bắt đầu đội đất nhú lên.
Hiện tại mầm rau nhú lên khỏi mặt đất nhiều, chỉ lác đác mọc lên từ lớp đất tơi xốp.
Thế nhưng chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến những chui xem mừng rỡ đến đỏ bừng cả mặt.
“Nảy mầm , thật sự nảy mầm , ha ha ha ha...”
“Thành công , rau của chúng mọc lên !”
Bây giờ mới chỉ nhú mầm xanh non, tình hình phát triển vẫn thể .
Thế nhưng đối với tất cả , đây chắc chắn là một điềm báo vô cùng lành.
Nỗi lo lắng đè nặng trong lòng bấy lâu nay cũng vơi phần lớn.
Kể từ ngày hôm đó, khung cảnh bên trong các gian nhà kính đổi từng ngày, nền đất màu nâu vàng ngày càng xuất hiện nhiều mảng màu xanh non mơn mởn, tràn đầy sức sống.
Cùng với thời gian trôi qua, tốc độ phát triển của rau củ ở các gian nhà kính mức nhiệt độ khác cũng bắt đầu lộ rõ sự cách biệt.