Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 172: Muối Dưa Cải Chua

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:51:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ăn xong bữa cơm ở nhà Đại gia gia, Tống Vi cũng Đại nãi nãi cùng mấy thím kể chuyện xảy trong làng lúc hai vắng mặt hôm nay.

 

Thực vẫn là chuyện rắc rối của Hứa Lai Đệ.

 

Hôm nay nhà gã độc họ Lưu kéo đến điểm tri thanh ầm ĩ, còn tuyên bố sẽ báo công an bắt Hứa Lai Đệ trả bảo vật gia truyền.

 

Hứa Lai Đệ tuy rõ mười mươi chẳng bảo vật gia truyền nào cả, nhưng sâu trong thâm tâm sợ bắt cuối cùng là .

 

Bởi vì cô căn bản tài nào giải thích rõ ràng .

 

Cuối cùng cô đành c.ắ.n răng đồng ý gả cho gã độc họ Lưu, nhưng vẫn đòi sính lễ cùng những đồ dùng giá trị lớn thiếu món nào.

 

Đại nãi nãi : “Thế nhưng bà họ Lưu bảo cô nuốt mất đồ gia truyền của nhà còn lật lọng, chẳng tư cách mặt mũi nào mà đòi sính lễ, ý bảo là chẳng thèm chi lấy một đồng mà vẫn đón cô tri thanh Hứa về nhà.”

 

Trên bàn ăn, hai thím cũng hào hứng kể rành mạch chuyện của Hứa Lai Đệ và gã độc họ Lưu cho Tống Vi .

 

“Hứa Lai Đệ đời nào chịu, thế là lao cào cấu đ.á.n.h sống mái với bà họ Lưu, kinh động đến bao nhiêu . Cuối cùng đại đội trưởng gọi , dân làng hầu hết đều kéo xem náo nhiệt, lúc chắc đang nhờ đại đội trưởng phân xử lấy công bằng đấy.”

 

Tống Vi xong cũng ngứa ngáy chạy sang hóng chuyện ngay lập tức.

 

Phải ăn cơm thật nhanh mới .

 

Ăn xong cô cũng ngại dậy ngay, liền xắn tay áo định giúp dọn dẹp rửa bát.

 

Lâm Chấn buồn , khẽ nắm lấy tay cô gầm bàn: “Bọn còn uống rượu nữa, lát nữa bát đũa cứ để rửa, em dẫn Hắc Đản ngoài chơi .”

 

Đại nãi nãi tủm tỉm hai đứa trẻ, trong lòng thầm tấm tắc khen đôi trai tài gái sắc xứng đôi lứa vô cùng.

 

“Bát đũa để cháu rửa , trong nhà bao nhiêu thế cơ mà.”

 

“Mau dẫn Hắc Đản chơi . À đúng , cô Tống , cô định muối dưa chua ? Món dưa chua muối là một trong làng đấy, ai ăn cũng khen nức nở. Để tối muộn bọn sang giúp cô một tay muối dưa nhé.”

 

Đợt thu hoạch cải thảo và củ cải , ai trong làng cũng chia một phần kha khá.

 

Có nhà đem cất trữ hầm đất, nhà muối thành dưa chua.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Người dân vùng cứ hễ đến mùa đông là thích muối ít dưa chua để ăn dần.

 

Mắt Tống Vi sáng rực lên: “Thế thì phiền bà quá ạ, cháu cũng đang tính tìm dạy cháu cách muối dưa đây.”

 

Đại nãi nãi xòa xua tay: “Phiền hà gì , mà phiền.”

 

Tống Vi cũng khách khí nữa, dẫn theo Hắc Đản và hai nhóc sói con thẳng về hướng nhà đại đội trưởng.

 

Cô đến muộn, lúc chuyện cơ bản ngã ngũ.

 

Hứa Lai Đệ chắc chắn gả cho gã độc họ Lưu .

 

Trường hợp của cô khác với Tô Phương. Tô Phương đây là lời đồn đại ác ý và gia đình ép buộc.

 

Còn Hứa Lai Đệ là vì sợ bắt thật, nên bất đắc dĩ mới gả cho gã họ Lưu .

 

Những đồ dùng giá trị lớn mà cô hằng mơ ước coi như tan thành mây khói, bà họ Lưu sống c.h.ế.t nhận là từng hứa sắm đồ lớn và chi hơn một trăm đồng tiền sính lễ.

 

Cuối cùng tiền sính lễ chỉ chịu nhả vỏn vẹn ba mươi đồng.

 

Hứa Lai Đệ đỏ hoe cả mắt bước về điểm tri thanh.

 

“Tống Vi, về .”

 

Các thanh niên tri thanh khác khi xem kịch xong thấy Tống Vi về liền thi bước tới chào hỏi, mấy bà lão cũng túm tụm .

 

“Anh trai cháu ?”

 

“Bao giờ đến thăm cháu thế?”

 

Tuy là trai của cô Tống, nhưng một trai khôi ngô tuấn tú như thế quả thật mát mắt vô cùng.

 

Tống Vi lắc đầu: “Cháu cũng nữa, là quân nhân nên khó xin nghỉ phép lắm ạ.”

 

“Cũng , thằng nhóc Lâm Chấn bộ đội cũng biền biệt mấy năm trời mới về đấy thôi.”

 

“Bác cho cháu , hôm nay cháu mặt ở đấy đúng là tiếc hùi hụi…”

 

Mấy bà lão nhiều chuyện thi mồm năm miệng mười kể những chuyện xảy hôm nay cho Tống Vi , Tống Vi cũng chăm chú lắng từng lời.

 

Chỉ tiếc là tận mắt chứng kiến.

 

“Theo bác thấy thì con bé tri thanh Hứa đúng là đáng đời, ngu tham, giá như nó đừng tham lam và ngu ngốc thế thì chẳng sập bẫy bà họ Lưu .”

 

Tống Vi khó lòng mà đồng tình.

 

thì cái kết của Hứa Lai Đệ đối với cô mà là vô cùng hả .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-172-muoi-dua-cai-chua.html.]

Lưu Lâm Lâm: “Nếu cô gả cho gã độc họ Lưu thì điểm tri thanh nữa đúng ?”

 

Trong giọng của Lưu Lâm Lâm thoáng chút phấn khích.

 

Quả thật là Hứa Lai Đệ quá đỗi đáng ghét, ai cũng thấy chướng mắt.

 

“Bao giờ bọn họ cưới thế?”

 

“Bà họ Lưu bảo là cuối tháng luôn, chẳng cần đính hôn gì, cưới thẳng luôn cho xong. Đến lúc đó ăn cỗ ?”

 

Tống Vi là đầu tiên lên tiếng: “Đi chứ!”

 

Hôm đó chắc chắn sẽ náo nhiệt lắm đây.

 

Nỗi buồn vui của con vốn tương thông, sự đau khổ của Hứa Lai Đệ chẳng lấy một ai thèm đồng cảm.

 

Trời sẩm tối, Đại nãi nãi và hai thím nhà Lâm Chấn sang.

 

Phần cải thảo Tống Vi chia ít, thêm đó cải thảo và củ cải mảnh đất tự lưu của cô cũng thu hoạch xong, một phần cất hầm nhà Lâm Chấn, một phần đem muối dưa.

 

Mọi cùng xắn tay rửa sạch từng bắp cải thảo, đó chẻ đôi .

 

Bà cụ tay thoăn thoắt đảm nhận công đoạn tẩm ướp muối dưa.

 

Hắc Đản hiểu chuyện chạy sân cho đàn thỏ ăn cỏ, chân lúc nào cũng hai con sói con lon ton bám theo.

 

Các tri thanh khác Đại nãi nãi muối dưa khéo, chỉ thơm ngon đậm đà mà còn để lâu, thế nên ai nấy đều xúm học hỏi kinh nghiệm.

 

Bà cụ cũng chẳng giấu nghề, tươi rói giải thích tỉ mỉ từng chi tiết cho .

 

“Cái món dưa cải muối , bất kể là vại tay đều tuyệt đối dính dầu mỡ, thế nên tay chân rửa cho thật sạch…”

 

Bầu khí rộn rã bên ngoài càng nổi bật vẻ thê lương, quạnh quẽ của Hứa Lai Đệ đang nhốt trong phòng.

 

Tô Phương bước tới gần: “Hứa Lai Đệ, cô còn buồn bã cái gì nữa? Danh tiết mất sạch , ngoài việc gả cho gã độc họ Lưu cô còn con đường nào khác ? Gã họ Lưu tuy già một chút, xí một chút, nhà nghèo một chút, nhưng dầu gì cũng là một đàn ông đấy thôi.”

 

Hứa Lai Đệ trừng mắt cô bằng ánh đầy oán độc: “Tô Phương, con tiện nhân , mày cố tình đến đây để nhạo tao đúng !”

 

Tô Phương bật , ánh mắt lạnh lẽo thẳng : “Mấy lời chẳng cô từng với ? Hôm nay chỉ trả nguyên vẹn cho cô thôi, thế mà cô tức giận đến mức ?”

 

Hồi cô gặp nạn, những lời Hứa Lai Đệ thốt còn cay độc, khó hơn thế gấp vạn .

 

Ha… giờ đây rơi trúng đầu thì chịu nổi cơ đấy.

 

thật là sông khúc lúc, giờ cũng đến lượt cô gánh quả báo .”

 

“Mày đắc ý cái nỗi gì, mày chẳng cũng sắp cút về nhà họ La đấy thôi!”

 

Giọng Tô Phương kiên định đanh thép: “Không, nhất định sẽ thoát khỏi vũng lầy đó.”

 

Bất kể trả giá đắt đến mức nào.

 

Tô Phương thèm để tâm đến tiếng c.h.ử.i bới gào thét của Hứa Lai Đệ phía , cô đóng sầm cửa phòng , nở nụ rạng rỡ bước về phía đám đông đang quây quần giữa sân.

 

cũng giúp một tay nhé.”

 

Tống Vi liếc cô một cái, về phía căn phòng đang đóng chặt cửa, lờ mờ thấy bên trong vọng tiếng lóc, tiếng c.h.ử.i rủa và cả tiếng đồ đạc đập phá loảng xoảng.

 

Đông cùng , vại dưa chua của Tống Vi chẳng mấy chốc muối xong xuôi.

 

Tiễn Đại nãi nãi và hai thím về, Tống Vi dẫn Hắc Đản rửa mặt ngâm chân.

 

Trong chậu gỗ đổ đầy nước nóng hổi, giữa mùa đông lạnh giá , khi ngủ mà ngâm chân thì dễ chịu gì bằng.

 

Hai con sói con cũng chui tọt cái ổ nhỏ mà Tống Vi lót sẵn cho chúng, chỉ chốc lát ngáy khò khò.

 

Hôm tuyết lớn rơi trắng trời. Sáng sớm tinh mơ Tống Vi dậy khởi động rèn luyện thể, bé Hắc Đản cũng lon ton tấn giữa sân theo chị.

 

Điều khiến Tống Vi bất ngờ hơn cả là Tô Phương cũng dậy từ sớm, sân tập luyện cùng cô.

 

Dù cho cơ thể chị suy nhược nghiêm trọng, sức khỏe yếu ớt, nhưng chị vẫn c.ắ.n răng kiên trì đến cùng.

 

Khi những khác còn đang ngáp ngắn ngáp dài thức giấc thì Tống Vi thành bài tập, hai gò má ửng hồng đầy sức sống.

 

“Trời lạnh căm căm thế mà các cô vẫn tập thể d.ụ.c .”

 

Sắc mặt Tô Phương tái nhợt, một hồi vận động thì cả mệt lả như kiệt sức.

 

“Vào uống canh gừng chị.”

 

Đó là nồi canh gừng cô bắc lên bếp hầm từ lúc rời giường.

 

Cả ba đều uống một bát đầy, vị cay nồng xộc thẳng kích thích cuống họng nóng bừng, nhưng khi trôi xuống dày mang đến cảm giác ấm áp dễ chịu vô cùng.

 

 

Loading...