Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 169: Bảo Vật Gia Truyền Bị “Trộm”
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:51:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa Lai Đệ tiễn hai con gã độc họ Lưu xong, liền đắc ý về phía Tống Vi hừ lạnh một tiếng.
Tống Vi cùng mấy bà cụ đồng loạt đưa mắt cô .
“Cô hừ cái gì đấy, ngứa cổ họng là ngứa gan ngứa phổi hả!”
Mấy bà cụ chẳng việc gì nhường nhịn cô .
“Làm như mỗi cô dùng lỗ mũi bằng, ai mà chẳng .”
Nói , mấy bà cụ phắt dậy chống nạnh, ngửa cổ mặt hướng lên trời dùng lỗ mũi chĩa thẳng về phía Hứa Lai Đệ, ánh mắt liếc xéo cô đầy châm chọc.
“Ôi cái cổ của , chẳng cái đầu con bé Hứa tri thanh nghĩ cái gì nữa, cứ ngửa cổ lên thế sợ nghẹo luôn cúi xuống , đau đớn.”
Mặt Hứa Lai Đệ đỏ bừng lên vì tức giận.
Tống Vi chẳng buồn câu nào, chỉ mải ngặt nghẽo đến mức đau cả bụng.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Ha ha ha… Đám bà cụ đúng là đáng yêu quá chừng!
Hứa Lai Đệ giậm chân: “Mấy cứ việc đấy mà ghen tị với !”
Nói xong, cô cắm đầu chạy tọt trong phòng.
Mấy bà cụ cũng trở bình thường xuống, trong mắt ai nấy vẫn còn đọng ý .
“Cái tật của con bé Hứa tri thanh đúng là sửa nổi. thấy nhà nó cũng gửi cho nó đồ gì đáng tiền , mà cứ thích dùng lỗ mũi thế , còn bày đặt chê bai chúng là dân nhà quê. Dân quê thì vướng víu gì đến nó chứ, chúng là nông dân chân chính đàng hoàng!”
“Bản cô đến ngày Tết còn chẳng miếng thịt mà ăn, ngày nào cũng gặm khoai lang, lấy mặt mũi mà coi thường chúng , xúi quẩy thật.”
Tô Phương lên tiếng: “Chỉ vì cô nghĩ là thành phố thôi.”
Giọng điệu cô mang theo vài phần mỉa mai.
“Người thành phố thì ghê gớm lắm chắc, chẳng cũng gặm khoai lang ăn lương thực phụ như cả .”
Tống Vi nhai đồ ăn gật đầu: “ đúng đúng, chẳng gì ghê gớm cả ạ. Nhà cửa thành phố chật chội lắm, cái phòng chỉ bằng gian phòng của cháu thôi mà cả nhà mấy miệng ăn chen chúc ở cùng đấy.”
Mấy bà cụ liền hứng khởi hỏi dồn:
“Thế ở thành phố lớn đều ở mấy cái nhà lầu cao chót vót ? Nghe bảo cao hơn nhà ở nông thôn nhiều lắm, to cơ mà.”
“ là cao hơn nhiều thật, nhưng sống bên trong cũng đông đúc lắm. Có phòng to phòng nhỏ, ai tiền năng lực thì ở nhà rộng, tiền quan hệ thì chỉ đành chen chúc trong căn phòng nhỏ thôi. Có nhà đông con cái, cả một gia đình lớn chen chúc chật như nêm cối…”
Mấy bà cụ xong liền tặc lưỡi: “Thế thì chỗ ở còn chẳng rộng rãi bằng nhà , đến cái sân để trồng rau cũng , ăn uống sinh hoạt của họ chẳng đều phụ thuộc tiền với phiếu cả .”
“Cơ mà mấy cái nhà cao tầng như thế, cũng thật sự xem thử một cho . Tiếc là trong nhà chẳng đứa nào nên hồn, chứ nếu nhà một công nhân phân nhà ở thì thể mang khoe khắp đại đội cả mấy năm trời. Con trai mụ Lâm lão thái mới chỉ là công nhân thời vụ thôi mà mụ vênh váo đến tận trời .”
Một đám vây quanh bàn trò chuyện rôm rả, mấy bà cụ toan dậy về thì đột nhiên thấy tiếng thét chói tai đến đinh tai nhức óc của Hứa Lai Đệ.
Tiếng gào the thé khiến tất cả lập tức đồng loạt đầu .
Hứa Lai Đệ gào thét lao ngoài, tay còn cầm theo chiếc hộp.
Ối chà, chiếc hộp chẳng chính là cái mà gã họ Lưu đưa cho cô ?
“Trong các rốt cuộc là ai phòng , là cô !”
Đôi mắt Hứa Lai Đệ đỏ ngầu, ánh mắt như ăn tươi nuốt sống khác trừng trừng về phía Tô Phương.
Tô Phương nhíu mày, còn kịp lên tiếng thì Lưu Lâm Lâm nhịn nổi nữa: “Cô thần kinh , ai thèm phòng của cô chứ!”
“Không các ăn trộm thì tại bảo vật gia truyền của cánh mà bay!”
Trong cơn hoảng loạn và tức giận tột độ, cái đầu vốn chẳng mấy thông minh của Hứa Lai Đệ đinh ninh rằng kẻ nhân cơ hội phòng lấy trộm món bảo vật gia truyền quý giá của .
“Hứa Lai Đệ, cô phát điên đấy ? Ai thèm trộm cái thứ bảo vật gia truyền gì đó của cô chứ, tất cả chúng đều đang sờ sờ ở đây cả mà.”
Hứa Lai Đệ chẳng thèm , chỉ điên điên khùng khùng xông tới đòi chất vấn.
Cô chỉ nghi ngờ Tô Phương mà còn nghi ngờ bộ những mặt ở đây.
“Chẳng lẽ các lúc nào cũng ở đây chắc? Nhất định là nhân lúc ngoài tiễn nhà họ Lưu các lén phòng trộm mất ! Rốt cuộc là ai! Mau giao bảo vật gia truyền đây, bằng sẽ báo công an!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-169-bao-vat-gia-truyen-bi-trom.html.]
Lưu Lâm Lâm chống nạnh giận dữ mắng: “Có bản lĩnh thì cô báo ! Tiện thể để công an đến phân xử cho chúng xem, tự dưng vu oan cho khác là kẻ trộm, cô thể mặt dày vô liêm sỉ đến mức chứ!”
Hứa Lai Đệ đang trong cơn thịnh nộ lập tức bùng nổ, giơ tay toan xông đ.á.n.h .
“Chát…”
Tiếng tát tai giòn giã vang lên, nhưng đ.á.n.h là Lưu Lâm Lâm, mà là Tống Vi dứt khoát vung tay tát thẳng mặt Hứa Lai Đệ một cái.
Mẹ kiếp, cô sớm đ.á.n.h cái con ả não tàn , chỉ là đó tìm cơ hội thích hợp, bây giờ là do chính con ngu tự dâng tận mặt tới.
Vừa tát xong một cái, Tống Vi trở tay tát thêm một phát nữa sang bên má còn của cô .
“Cô cái gì đấy! Tống Vi, cô dựa mà đ.á.n.h , cô là kẻ trộm !”
Ả dứt lời, Tống Vi bồi thêm một cái tát nữa.
Đầu Hứa Lai Đệ lệch hẳn sang một bên, dấu năm ngón tay in hằn rõ mồn một mặt.
“Cô…”
“Chát.”
Lại thêm một cái tát nữa giáng xuống.
Toàn bộ hiện trường lập tức rơi tĩnh lặng tuyệt đối.
Mấy bà cụ kinh ngạc há hốc mồm, đến hạt dưa cũng quên cả cắn, nhưng trong mắt lóe lên những tia sáng đầy phấn khích.
Trời đất ơi, Tống tri thanh đúng là cừ thật, đ.á.n.h là tay đ.á.n.h liền.
“Đã tỉnh táo chút nào ?”
Đánh cho tay , Tống Vi mới phủi phủi hai bàn tay: “Không một ai trong chúng bước chân phòng của cô cả, rõ ?”
“Không thể nào! Nếu ai thì bảo vật gia truyền của mất , chắc chắn là trong các kẻ lấy trộm.”
Sắc mặt của bộ thanh niên tri thanh đều đen như đ.í.t nồi, tự dưng vô cớ vu oan là kẻ trộm, thử hỏi ai mà chịu cho nổi.
Chát một tiếng, Tống Vi giáng thêm một bạt tai nữa mặt Hứa Lai Đệ.
“Cô dựa cái gì mà đ.á.n.h !”
Hứa Lai Đệ ôm lấy một bên mặt, ánh mắt hằn học chằm chằm Tống Vi.
Tống Vi giơ tay lên, ánh mắt hận thù của Hứa Lai Đệ lập tức chuyển thành sợ hãi, vội vã lùi thụt lùi mấy bước.
Tống Vi lạnh: “Bởi vì tâm trạng đang vui, chuyên trị mấy đứa ngu xuẩn.”
“Cô…”
Hứa Lai Đệ thốt một chữ liền Tống Vi cắt ngang: “Tưởng cả thiên hạ chỉ cô là kẻ thông minh chắc? Vừa ngu độc ác mà tự , chuyện cô tính kế trai còn thèm tính sổ với cô , cô tự mò tới cửa nộp mạng. Bà đây nhịn cả ngày hôm nay , đập cho một trận đường mà lén lút ăn mừng, còn đằng chân lân đằng đầu.”
“Phù, giờ thì trong lòng thấy sảng khoái hẳn .”
“Quả nhiên, cơn giận thể kìm nén . So với việc để bản ấm ức thì cô thoải mái vẫn thuận mắt hơn nhiều.”
Mọi câm nín.
Nghe vẻ lý thì .
Tô Phương mắt sáng rực cô, thầm ghi nhớ từng lời Tống Vi lòng.
Bạch Vân Kiều ngơ ngác Tống Vi mấy giây mới dậy: “Hứa tri thanh, thời gian cô ngoài đúng là ai trong chúng phòng cô cả.”
Cao Nhạc bĩu môi: “Ai thèm cái thứ bảo vật gia truyền rách nát của cô chứ.”
Tống Vi khoanh tay mỉa mai: “Lúc uống nước nước chảy thẳng não cô ? Thời gian ngắn ngủi như thế, ai mà cô giấu cái hộp rách ở xó nào mà trộm?”
Hứa Lai Đệ ngây chiếc hộp. , chỗ giấu hộp chỉ một , trong thời gian ngắn như thế, dẫu ai trộm chăng nữa cũng thể nào tìm thấy ngay lập tức lấy .
Vậy… rốt cuộc chuyện là thế nào?