Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 168: Hứa Lai Đệ Đồng Ý

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:51:02
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bảo vật gia truyền gì mà thần thần bí bí thế , mấy bà bảo xem liệu nhẫn vàng mấy thứ tương tự ?”

 

Mấy bà cụ tò mò vô cùng, nhưng đó là đồ của , bọn họ cùng lắm chỉ dám dò la một chút, gã họ Lưu chắc chắn sẽ đời nào chịu .

 

Cũng khinh khỉnh: “Bày đặt mấy trò màu mè hoa lá cành, nếu thật sự bảo vật gia truyền đáng tiền thì nhà bọn họ sống khổ sở nghèo kiết xác đến tận bây giờ?”

 

Tống Vi cũng nghĩ như , hơn nữa cô cảm thấy Hứa Lai Đệ phen nắm chắc phần lừa.

 

Tuy nhiên trong lòng nghĩ nhưng cô cũng chẳng nhắc nhở gì.

 

“Con bé Hứa tri thanh thật sự gả cho thằng cha Lưu độc ? Cái gã đó tồi tàn hết chỗ , quan trọng nhất là trai đành, cả nhà nghèo lười, đến mấy bà góa phụ cũng chẳng thèm dây dưa với nó.”

 

Góa phụ ở đây chủ yếu là chỉ những phụ nữ an phận.

 

“Chứ thì cô còn gả cho ai nữa? Trước mặt bao nhiêu hôn hít sờ mó cả , Hứa tri thanh còn mong tìm đám nào đàng hoàng nữa?”

 

“Cái gọi là cái gì nhỉ, cái từ đó thế nào nhỉ?”

 

Ánh mắt mấy bà cụ đồng loạt đổ dồn về phía học duy nhất trong đám là Tống Vi.

 

Tống Vi: “Tự tự chịu, tự bậy thì thể sống.”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

, chính là ý đó đấy! Ai bảo bản tâm địa bất chính tính kế đồng chí Tống , đáng đời lắm!”

 

Bọn họ thật sự chẳng lấy một chút đồng cảm nào.

 

Tống Vi cùng mấy bà cụ trong sân c.ắ.n các loại hạt khô, đám Cao Nhạc và Triệu Tốc cũng bê ghế đẩu sang.

 

Còn mang theo ít hạt dưa.

 

Mỗi bốc một nắm, thấy Tô Phương từ trong phòng bước liền cất tiếng gọi cô cùng đây.

 

Sự xuất hiện của Tô Phương lập tức thu hút ánh của đám đông hóng hớt.

 

cô cũng là nhân vật tâm điểm trong các câu chuyện phiếm ở thôn suốt thời gian qua.

 

Mấy bà cụ nhiệt tình nắm lấy tay cô: “Xem con bé hành cho gầy gò thế , cái nhà họ La đúng là con mà.”

 

“Chứ còn gì nữa, nếu con gái cháu gái giày vò thành nông nỗi , bà già rụng hết răng cũng vác cuốc dắt díu cả nhà già trẻ lớn bé đòi công bằng!”

 

“Tội nghiệp đứa nhỏ, bố cháu chẳng thấy tới thăm cháu lấy một thế, mà nhẫn tâm dữ .”

 

Tô Phương rủ mắt xuống che giấu sự mỉa mai nơi đáy mắt.

 

Bố

 

Bản cô ở nhà vốn là đứa trẻ ngó lơ, yêu thương. Cũng chính vì thế, khi trong nhà đến bốn đứa con đều đủ điều kiện xuống nông thôn, cô là vứt bỏ chút do dự.

 

Hồi rơi nghịch cảnh bế tắc , cô cũng từng thư về nhà cầu cứu.

 

thứ cuối cùng cô đợi chỉ là một tờ báo.

 

Trên tờ báo đăng tin gia đình tuyên bố cắt đứt quan hệ với cô.

 

Hơn nữa bố của cô còn đặc biệt một bức thư gửi sang để c.h.ử.i rủa, mắng cô hổ, tự trọng, mất hết thể diện của nhà họ Tô…

 

Tờ báo cùng bức thư triệt để đập tan hy vọng của cô, cuối cùng trong sự c.h.ế.t lặng và tuyệt vọng cùng cực, cô thỏa hiệp nhắm mắt gả cho La Đại Tráng.

 

Tính cách của Tô Phương tuy phần nhút nhát, trầm lặng, nhưng thể kiên trì chịu đựng một thời gian dài giữa vô lời đồn đại bẩn thỉu mà chịu khuất phục, chứng tỏ cô vẫn mặt kiên cường trong tính cách.

 

kiên cường đến , cô cũng chẳng thể chống đỡ nổi nỗi đau đớn và tuyệt vọng khi đoạn tuyệt, thư thóa mạ sỉ nhục.

 

“Họ , họ c.h.ế.t cả .”

 

Tô Phương bình thản thốt câu , nhưng nơi đáy mắt là một mảnh tĩnh lặng như tro tàn.

 

Trong lòng cô, nhà sớm còn tồn tại nữa .

 

Thanh niên tri thanh đến từ khắp bốn phương trời, chuyện gia cảnh của Tô Phương cũng chẳng rõ ràng.

 

thế thì ai nấy đều tin sái cổ, trừ Tống Vi.

 

Có điều cô cũng sẽ gặng hỏi cho nhẽ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-168-hua-lai-de-dong-y.html.]

 

“Tô tri thanh, cháu tình hình bên trong thế nào ?”

 

Ánh mắt mấy bà cụ tràn ngập vẻ tò mò hóng hớt, nếu vì bây giờ ở điểm tri thanh đông , bọn họ bò sát tới cửa sổ để lén trộm .

 

Tô Phương: “Hai họ phòng là ngay, nhưng lúc rời loáng thoáng của Lưu Đại Khang bảo sẽ cho đồ lớn sính lễ.”

 

Đồ lớn cơ đấy!

 

“Không thể nào, đấy là đồ lớn đấy nhé, cái ngữ nhà bọn họ mà móc đồ lớn?!”

 

Thời buổi , bốn món đồ lớn thịnh hành nhất khi kết hôn gồm : đài thu thanh, xe đạp, máy khâu và đồng hồ đeo tay.

 

Mấy thứ rẻ nhất cũng tiền trăm, còn phiếu mua hàng thì tiền cũng chắc mua nổi.

 

E là chợ đen quanh vùng cũng chẳng phiếu của mấy thứ đó mà bán.

 

Thế mà gã họ Lưu mở mồm là đòi cho đồ lớn sính lễ, đúng là dám mạnh miệng thật đấy!

 

“Trời đất ơi, lẽ cái thứ trong hộp thật sự là bảo vật gia truyền đáng giá bạc triệu ?”

 

Tống Vi c.ắ.n hạt dưa : “Cứ chờ xem thế nào, thật thì đợi bọn họ chốt xong chuyện cưới xin là ngay thôi.”

 

Mẹ con gã họ Lưu cùng Hứa Lai Đệ từ trong phòng bước , mặt cả ba đều rạng rỡ nụ , xem chừng đôi bên bàn bạc vô cùng ưng ý.

 

Đặc biệt là Hứa Lai Đệ, lúc mặt gì còn vẻ uất ức, cam lòng và chán nản như lúc , cánh tay khoác chặt lấy tay gã họ Lưu trông cứ như xem bà ruột của .

 

Đám đông xem náo nhiệt đưa mắt đầy kinh ngạc, thể nào, chẳng lẽ chuyện thành thật đấy chứ?

 

Như để chứng thực cho suy đoán của , gã họ Lưu hớn hở cất lời: “Cuối tháng con trai và Hứa tri thanh sẽ đám cưới, mời tới chung vui nhé.”

 

Những xung quanh lập tức xôn xao bàn tán: “Thật đùa thế, Hứa tri thanh thật sự chịu gả cho thằng cha Lưu độc ?”

 

“Hai họ mắt thật đấy ? Vô lý quá nhỉ?”

 

Không bọn họ cố ý chê bai, nhưng vẻ ngoài của gã độc họ Lưu quả thực quá mức lôi thôi nhếch nhác, còn lười chảy thây.

 

Chậc chậc…

 

Thật ngờ đấy, Hứa tri thanh đồng ý nhanh đến thế.

 

“Thế còn chẳng bằng Tô tri thanh, Tô tri thanh ngày sống c.h.ế.t chịu, cuối cùng dồn ép đến mức mới bất đắc dĩ gật đầu.”

 

“Nhìn vẻ mặt tươi như hoa của Hứa tri thanh kìa, lẽ trong nhà đó thật sự bảo vật gia truyền ?”

 

“Có bảo vật gia truyền thì cũng chẳng tới lượt phần bà .”

 

Mọi ai nấy đều tò mò đoán già đoán non xem món bảo vật gia truyền rốt cuộc là cái gì.

 

Thực bản Hứa Lai Đệ cũng chẳng , bởi vì đến tận bây giờ chiếc hộp vẫn mở .

 

gã họ Lưu hứa chắc nịch rằng, nếu cô chịu kết hôn với Lưu Đại Khang thì sẽ dẫn cô mua một chiếc đồng hồ đeo tay.

 

Lại còn cho thêm một trăm đồng tiền sính lễ nữa.

 

Ban đầu cô cũng tin, nhưng gã họ Lưu giải thích rằng bà chỉ mỗi một mụn con trai nên dĩ nhiên những điều nhất cho nó. Nhà bà nghèo khổ chẳng qua là vì để lộ của cải ngoài, tiền lớn thực sự đều giấu kỹ cả .

 

Mẹ gã họ Lưu còn bảo khi chạy nạn tới đây, gia đình họ cũng là nhà giàu bề thế. Tóm năng bài bản đấy, Hứa Lai Đệ sớm chiếc đồng hồ đeo tay cùng một trăm đồng tiền sính lễ cho mờ mắt, cuối cùng gật đầu đồng ý.

 

Chút tơ vương hy vọng mong manh dành cho Tống Cảnh cũng chiếc đồng hồ và món tiền sính lễ lấp đầy.

 

Thực tính tính , Tống Cảnh bây giờ mới chỉ là đại đội trưởng, theo quân thì ít nhất cũng lên cấp phó tiểu đoàn. Cô và Tống Cảnh dù thành đôi chăng nữa thì chẳng đợi thêm bao nhiêu năm.

 

Không theo quân thì cô vẫn chôn chân ở điểm tri thanh, thế thì khác gì sống cảnh góa bụa , khéo còn con điên Tống Vi ức h.i.ế.p nữa chứ.

 

Sau khi tự an ủi bản xong xuôi, Hứa Lai Đệ chấp nhận sự sắp đặt của gã họ Lưu.

 

Thấy trong sân nhiều xem trò của như , Hứa Lai Đệ vốn định toẹt chuyện nhà họ Lưu hứa cho đồng hồ và tiền sính lễ để nở mày nở mặt một phen. nghĩ lời dặn của gã họ Lưu, chuyện bây giờ vẫn , cô chỉ dựa cái mồm suông thì đám chắc chắn tin, chi bằng cứ đợi mua về tha hồ mà khoe khoang .

 

Thế nên cô đành cố nén vẻ đắc ý trong lòng, rốt cuộc hé răng khoe nửa lời.

 

Mẹ gã họ Lưu híp mắt , vỗ nhẹ mu bàn tay cô dắt con trai rời .

 

 

Loading...