Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 167: Bảo Vật Gia Truyền
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:49:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa Lai Đệ về vùng nông thôn mấy năm, thể chất quả thật rèn luyện dẻo dai hơn nhiều.
Sau khi Tô Phương ép uống mấy bát canh gừng cay xé lưỡi, cô vã mồ hôi như tắm, bây giờ tuy còn ho và yếu ớt một chút nhưng chung vấn đề gì lớn.
Người nhà gã độc họ Lưu kéo đến, điều nực là bà chỉ mang theo một giỏ lá rau khô cùng hai quả trứng gà.
Người ngoài ai nấy đều thấy tồi tàn, keo kiệt đến phát ngượng.
Tất nhiên, trong giỏ rau còn một chiếc hộp. Nghe bà khắp nơi rêu rao rằng bên trong đựng bảo vật gia truyền của tổ tiên để .
Mẹ của gã độc họ Lưu suốt dọc đường cứ toe toét, hễ gặp ai là bảo thăm con dâu tương lai, tay còn cầm chiếc hộp lắc lắc khoe khoang.
“Đây là bảo vật tổ tiên nhà chúng truyền cho con dâu, hôm nay mang sang sính lễ hỏi cưới con dâu tương lai đấy.”
“Ối chà, bà Lưu ơi, bảo vật gia truyền gì đấy cho chúng xem thử chút .”
Mẹ gã họ Lưu ôm khư khư chiếc hộp, vẻ mặt đầy thần bí: “Thế , thứ chỉ con dâu tương lai của mới xem thôi, thể phá hỏng quy củ .”
Gã độc họ Lưu bên cạnh toe toét đến tận mang tai.
Rõ ràng mới ngoài ba mươi tuổi, nhưng cả gã cứ còng lưng gù rạp xuống, khuôn mặt trông già nua chẳng khác nào ngoài bốn mươi.
Tóm , một hồi bà tuyên truyền rầm rộ, ai nấy đều bà mang bảo vật gia truyền tìm Hứa Lai Đệ để dạm ngõ.
Sau lưng hai con còn một đám đông bám theo, tất cả đều là đến xem kịch vui.
Vừa bước một chân cổng điểm tri thanh, gã họ Lưu cất giọng the thé đầy vẻ hân hoan.
“Lai Đệ, Lai Đệ ơi! với thằng Đại Khang tới thăm cô đây, tiện thể bàn luôn chuyện cưới xin của cô với thằng Đại Khang nhà .”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Ở trong phòng, sắc mặt Hứa Lai Đệ vô cùng khó coi, cô tính bài giả ốm chịu ngoài.
Cô thà c.h.ế.t chứ quyết chịu gả cho cái gã độc họ Lưu !
Không thấy , gã họ Lưu cũng chẳng hề sốt ruột, trái còn bắt chuyện quen với những khác trong điểm tri thanh.
“Các cô các sống chung với cái Lai Đệ nhà bấy lâu nay, thể cho đại nương ngày thường nó thích cái gì ? Đợi nó về dâu, nhà chúng nhất định sẽ để nó chịu thiệt thòi .”
Tuy ngoài miệng là đang chuyện phiếm, nhưng giọng bà oang oang đến mức Hứa Lai Đệ ở trong phòng cũng thấy rõ mồn một.
Dù cô trùm kín chăn cũng chẳng thể ngăn âm thanh lọt tai.
“Cái thằng con trai của điểm nào cũng , chỉ cái nó khổ quá, cũng tại như vô dụng cho nó cuộc sống sung sướng, nên mới để nó đến tận bây giờ vẫn cưới vợ.
Giờ thì , Hứa tri thanh với con trai ở mắt bàn dân thiên hạ ôm ấp, hôn hít sờ soạng hết cả. Nhà chúng tuyệt đối phường phụ bạc, nhất định cưới con bé về đàng hoàng, nếu chẳng hỏng thanh danh của Hứa tri thanh ?”
Hứa Lai Đệ vốn chẳng nhẫn nhịn, thấy mụ già họ Lưu ở ngoài sân bôi nhọ thanh danh của như thì yên cho nổi.
Tống Vi tụm với mấy bà cụ, bảo: “Đoán xem bao lâu nữa cô sẽ chịu chui ?”
Vương đại nương chặc lưỡi: “Đoán chừng sắp đấy.”
Quả nhiên ngoài dự đoán, chỉ một lát , Hứa Lai Đệ từ trong phòng lao vụt .
Cô tức giận quát tháo: “Bà đang ăn hàm hồ cái gì đấy! thừa nhận là Lưu Đại Khang cứu , nhưng từng là sẽ gả cho !”
Tống Vi lạnh, nếu đổi cứu là trai cô, Hứa Lai Đệ chắc chắn sớm chủ động dán chặt lấy, thậm chí còn lấy tội lưu manh để uy h.i.ế.p trai cô .
Con đúng là tiêu chuẩn kép.
“Nói thế chứ, cô xem cô giận dỗi cái gì nào. Cô cũng là gái già ngần tuổi , tuy rằng con trai vì cứu cô mới ôm hôn sờ soạng, nhưng hai đứa đến nước , gả cho con thì cô còn mong gả cho ai nữa?”
Mồm mép gã họ Lưu cũng thuộc hàng tép nhảy: “Cô cứ hỏi cả cái đại đội xem, ngoài con trai thì còn ai dám rước cô nữa? Hứa tri thanh, cô đừng dở chứng nũng nữa, chẳng lẽ cô định cả đời thèm lấy chồng chắc?”
Hứa Lai Đệ dám thốt câu cả đời lấy chồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-167-bao-vat-gia-truyen.html.]
bảo cô gả cho gã độc họ Lưu thì cô sống c.h.ế.t cũng chịu.
Rõ ràng kế hoạch ban đầu là để Tống Cảnh đến cứu , thế mà cuối cùng biến thành gã Lưu Đại Khang.
Một bên là chú bộ đội khôi ngô tuấn tú, tương lai sự nghiệp rạng rỡ, còn một bên thì nhà nghèo rớt mồng tơi, tướng mạo già .
Sự chênh lệch quá lớn khiến Hứa Lai Đệ tài nào chấp nhận nổi.
Cô uất ức rơi nước mắt, ánh mắt đảo quanh khắp nơi cố gắng tìm kiếm bóng dáng của Tống Cảnh.
Tống Vi thể để trai tới đây , loại mặt dày như Hứa Lai Đệ bám chỉ tổ rước thêm bực bội .
“ gả cho con trai là cô chịu chút thiệt thòi. Cho nên đây , mới mang theo hậu lễ tới để dạm ngõ cho cô đấy thôi.”
Mẹ gã họ Lưu ngoài miệng tự hạ thấp con trai , giọng điệu chuyển sang nhỏ nhẹ dỗ dành.
“Chỗ rau với trứng gà cô cầm lấy mà bồi bổ thể, rơi xuống nước xong đừng để mầm bệnh. Nhà chúng nghèo chẳng đồ gì ngon ngọt chăm sóc cô, đây là chút lòng thành của , cô cứ nhận lấy .”
Không đợi Hứa Lai Đệ giận dữ hất đổ giỏ rau, gã họ Lưu rút chiếc hộp đưa tới mặt cô .
“Trong chiếc hộp là bảo vật do tổ tiên chúng truyền , chuyên để trao cho con dâu. Nếu cô đồng ý gả, bảo vật sẽ thuộc về cô.”
Mọi xung quanh đều vô cùng tò mò thứ bảo vật mà bà rốt cuộc là cái gì.
Hứa Lai Đệ chẳng lọt tai những lời khác, duy chỉ thấy hai chữ “bảo vật”, trong mắt cô lập tức lóe lên vẻ tham lam.
Ánh mắt Hứa Lai Đệ thoáng d.a.o động. Muốn gả cho Tống Cảnh là chuyện thể nào , dù hôm nay Tống Cảnh cũng rời , e rằng đến cuối cùng cô còn chẳng cơ hội gặp mặt lấy một .
Người thì cô còn tính kế gì nữa?
gả cho gã độc họ Lưu thì trong lòng cô vô cùng, vô cùng cam tâm.
Có điều, món bảo vật …
Cô mở xem thử, nhưng gã họ Lưu cản : “Hứa tri thanh, bây giờ mở , cô đồng ý gả cho con trai mới . Thứ chỉ con dâu tương lai của mới xem.”
“Cô cũng nên suy nghĩ cho kỹ , về đại đội chúng cũng năm năm nhỉ, là gái già hai mươi ba hai mươi tư tuổi , dù cô thừa nhận cũng chẳng , tuổi tác sờ sờ đó .
Trước đây mấy tri thanh xuống đây cùng đợt với cô cũng kết hôn trong đại đội , chẳng giờ sống êm ấm cả đấy thôi? Cô mà cứ kéo dài thêm nữa, dù chịu lấy cô thì chắc chắn cũng là loại đàn ông đứt gánh giữa đường lấy vợ hai thôi.
Con trai tuy tướng mạo mắt cho lắm, nhưng đây là đầu nó lấy vợ. Nhà chỉ một mụn con trai duy nhất, chồng như nhất định sẽ đối xử với cô…”
Mẹ gã họ Lưu chỉ mồm mép đỡ chân tay mà còn đ.â.m trúng tim đen của Hứa Lai Đệ. Cô thực sự sợ rằng đợi thêm hai năm nữa sẽ chẳng thể tìm đàn ông nào để gả .
Dù cô ở đây cũng chỉ một một , trong nhà lớn lo liệu, cũng chẳng bà mối nào đến dạm hỏi, chẳng lẽ cô chôn vùi cả đời ở cái điểm tri thanh ?
Không !
Tâm trí Hứa Lai Đệ rối bời, bàn tay đang cầm chiếc hộp vẫn chịu buông .
Mẹ gã họ Lưu liếc cô với ánh mắt đầy ẩn ý, đó hiệu cho con trai .
Gã độc họ Lưu lập tức xán gần giơ tay thề thốt.
“Hứa tri thanh cô cứ yên tâm, cô về vợ , nhất định sẽ đối xử thật với cô.”
Hứa Lai Đệ thấy khuôn mặt của gã là thấy buồn nôn.
Còn kịp để cô lên tiếng, gã họ Lưu kéo tay cô về phía phòng ngủ: “Về chuyện sính lễ vẫn còn những thứ khác nữa, chúng phòng từ từ chuyện.”
Đôi mắt Hứa Lai Đệ chớp chớp, cuối cùng lòng tham vẫn chiếm thế thượng phong nên giãy khỏi tay bà .
Nếu thể gả cho Tống Cảnh, mà đám nam tri thanh trong điểm chẳng ai thèm ngó ngàng tới , thì tội gì xem thử nhà họ Lưu định đưa sính lễ gì.
Nếu bản ý thì thèm gả nữa là xong.